Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 156: Liên thủ "chém" Trấn trưởng
Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:05:02
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gã đàn ông trong hẻm chính là một tên đàn em từng theo Long Ca. Vì miệng hô nên biệt danh là "Ếch Đồng".
Để đảm bảo vạn vô nhất thất, Ếch Đồng tiến gần tiệm cơm quốc doanh, xác nhận diện mạo của Tô Thanh Từ. Không sai, đích thị là con ả Bạch Phi Phi hại bọn họ niêm phong sới bạc. Trong lòng dâng lên nỗi oán hận, chính con tiện nhân hại bọn họ mất chỗ kiếm ăn, ít em tù. Kể cả những bắt thì giờ cũng lang thang vất vưởng, thu nhập định. Bản vì mất nguồn thu mà túng quẫn đến mức tiền uống rượu, cũng coi thường. So với những ngày tháng oai phong theo Long Ca đúng là một trời một vực. Và Bạch Phi Phi chính là kẻ khiến rơi từ trời xuống đất.
Ánh mắt quét qua Tiêu Lập An, Tiêu Nguyệt Hoa và những khác, cuối cùng dừng Tống Cảnh Chu hai giây. Nếu đoán nhầm, tên chính là Thẩm Lãng cùng Bạch Phi Phi.
Thấy dáng vẻ của nhóm Tô Thanh Từ, chắc là định ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh. Trong thời gian ngắn chắc sẽ ngay. Ếch Đồng đảo mắt một vòng, lập tức đầu tìm Đại Quân.
Mọi trong quán đang hào hứng xem thực đơn hôm nay, gì về màn kịch bên ngoài. Hôm nay thực đơn của tiệm cơm quốc doanh phong phú, năm món mặn. Gồm: măng khô hấp thịt ba chỉ, khoai tây xào, canh nấm tươi, cá kho, thịt heo hầm miến. Món chính cơm tẻ, màn thầu và mì sợi trắng. Ngoài còn bán riêng bánh bao thịt.
Tiêu Nguyệt Hoa vẻ mặt hưng phấn đ.á.n.h giá khung cảnh xung quanh, sảnh khá rộng, kê mười cái bàn. Lúc khách trong quán hơn một nửa.
Vương Quốc Khánh và Vương Đại Chùy dù cũng gọi Tiêu Lập An một tiếng dượng. Quan hệ của hai với Tiêu Lập An thiết hơn các đội viên khác nhiều, nên lập tức khách sáo gọi món.
"Dượng, chúng ở đây tám , sức ăn đều nhỏ, mỗi món một phần chắc quá đáng chứ ạ?"
Tiêu Lập An giá thực đơn. Cá kho 5 hào. Canh nấm tươi 2 hào 8. Măng khô hấp thịt ba chỉ 1 đồng 2 một phần. Khoai tây xào 1 hào 8. Thịt heo hầm miến giá 8 hào. Tính thêm tiền cơm, đại khái tốn gần bốn đồng, đây là còn tính phiếu.
Tiêu Nguyệt Hoa thấy Tiêu Lập An lên tiếng, đảo mắt liên tục, lập tức kéo Tô Thanh Từ hỏi: "Thanh Từ, sắc mặt trấn trưởng kìa, ông tiếc tiền đấy chứ?"
Tô Thanh Từ lập tức cao giọng phê bình: "Cô thì đừng bậy, trấn trưởng nhất ngôn cửu đỉnh, hào phóng nhất, thể tiếc tiền ! Hơn nữa chúng mang về vinh dự lớn như cho trấn, khi cửa ông còn bảo chúng cứ ăn thoải mái mà."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tiêu Nguyệt Hoa ngây ngô: "À, thế chắc là đắt quá trấn trưởng mang đủ tiền ."
"Sao thể mang đủ tiền, thế thì những lời đó chẳng thành c.h.é.m gió khoác lác ? Cô đừng phá hủy hình tượng của trấn trưởng trong lòng ."
.......
Khóe miệng Tiêu Lập An giật giật, hai đứa diễn kịch đôi tưởng ông điếc chắc? Ông gì , mà chúng nó chặn hết đường lui của ông . Giá cả ở tiệm cơm quốc doanh đúng là rẻ chút nào, ông mỗi năm lên huyện họp bao nhiêu , cũng nỡ gọi món ăn ở đây bao giờ, cùng lắm đói quá thì ăn bát mì 1 hào 6.
Tiêu Lập An tính toán tiền và phiếu trong túi, c.ắ.n răng : "Được! Phục vụ, hôm nay món gì mang hết lên cho một phần."
Tiêu Lập An dứt lời, Tiêu Nguyệt Hoa là đầu tiên reo lên.
"Trấn trưởng, quả nhiên giữ lời, hào phóng quá! Hôm nay chúng hưởng sái ngài một bữa trò . Kiến Quân, thời gian việc cho , báo đáp sự ưu đãi của trấn trưởng dành cho chúng ."
Vương Đại Chùy vội vàng tiếp lời: "Đương nhiên , dượng là nhân hậu nhất, họ hàng chúng ai cũng quý ông , nhất là bà nội , mỗi thấy dượng về là tít cả mắt. Một câu Lập An hai câu Lập An, đến thằng cháu đích tôn như cũng rìa. Haizz, giá mà bà nội cũng đến thì , bà thích ăn bánh bao thịt nhất đấy."
Mí mắt Tiêu Lập An giật giật: "Có gì , cũng nhớ bà cụ mà. Thế , lát nữa về mang cho bà hai cái."
Tô Thanh Từ vẻ mặt sùng bái Tiêu Lập An: "Trấn trưởng, chúng cộng sự hơn một tháng , giờ mới ngài bình dị gần gũi, rộng rãi như ! Được theo lãnh đạo như ngài là phúc khí của đại đội chúng , ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-156-lien-thu-chem-tran-truong.html.]
"Phải, lời đội trưởng Tô cũng là lời !"
Tiêu Lập An tâng bốc lên mây, móc tiền đếm cho phục vụ : "Đâu , đều là đồng chí cách mạng, còn chặng đường dài , lý nên hòa thuận, cùng tiến bộ mới ."
Tô Thanh Từ liếc xấp tiền tay Tiêu Lập An, chà chà, mang theo cũng nhiều phết.
"Trấn trưởng, sự kính ngưỡng và tôn trọng của đối với ngài thực sự như nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn dứt, , ngàn vạn lời diễn tả hết tình cảm của đối với ngài, lúc nhất định kính ngài một ly."
"Ấy , ..."
Tô Thanh Từ thấy Tiêu Lập An hoảng hốt, lập tức giơ tay ngăn ông mở miệng.
"Ngài đừng gì nữa, hôm nay nhất định kính ngài mấy chén, thì biểu đạt tấm lòng thành của . Phục vụ, mở chai rượu."
Tống Cảnh Chu mắt híp , lập tức hô lớn: "Mau mang lên đây, vị là trấn trưởng trấn Đào Hoa chúng , còn sợ thiếu tiền chắc, lấy chai Mao Đài cùng !"
Phục vụ họ chuyện đối phương công nhân bình thường, cũng dám kiêu ngạo, lập tức lên ghế đẩu, lấy chai Mao Đài cùng xuống, cẩn thận đặt lên quầy.
"Vì nhân dân phục vụ, chào đồng chí, Mao Đài tám đồng, còn cần năm tấm phiếu rượu."
Tiêu Lập An đến 8 đồng mặt tái mét, ông chỉ là một trấn trưởng trấn nhỏ vùng sâu vùng xa, lương tháng mới hơn 37 đồng, bữa cơm 4 đồng ông xót ruột, giờ thêm chai Mao Đài. Mao Đài cán bộ cao cấp còn chắc dám uống, ông là cái gia đình gì chứ!
"Cái đó... đồng chí Tiểu Tô, thành ý của cô nhận , rượu thì thôi ."
"Không ! Tấm lòng thành của đối với ngài quý giá bao, tuyệt đối thể pha lẫn chút giả tạo nào."
Tiêu Lập An phục vụ bên cạnh đợi ông móc tiền và phiếu, nặn nụ cứng ngắc.
"... mang theo cũng phiếu rượu!"
Vừa dứt lời, Tống Cảnh Chu bộp một cái đập năm tấm phiếu rượu lên bàn.
"Trấn trưởng, mang đây, cho ngài mượn , đợi ngài về trả là !"
Tiêu Lập An vẻ mặt " tin tưởng ngài mới cho ngài mượn" của Tống Cảnh Chu, đầu óc ong ong. Không đợi ông tìm cớ từ chối, bên cạnh vang lên tiếng tách, nắp rượu mở .
"Á á á á ~"
Tiêu Lập An giật nảy bật dậy, tát một cái đầu Vương Quốc Khánh.
"Cái thằng ranh con , mày mở ? Tao cho mày nhanh tay , cho mày thèm !"