Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 148: Cô phải chịu trách nhiệm với tôi
Cập nhật lúc: 2025-12-24 07:17:31
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Cảnh Chu đương nhiên là Liễu Hạ Huệ ( trong lòng mà vẫn loạn). Nói câu thật lòng, yêu đến tận cùng là thực sự nâng niu trân trọng. Thời đại khắt khe với con gái, khi chắc chắn thể đem hạnh phúc cho cô, sẽ tổn thương cô.
Huống chi, cô còn nhỏ tuổi. Hắn sợ nhỡ cô chọn là , thì hậu quả của sự phóng túng do cô gánh chịu.
Tuy nhiên, danh phận thì thể chiếm .
**
Một đêm mộng .
Ngày hôm , ánh mặt trời khúc xạ qua cửa sổ chiếu lên giường, nóng khiến lấm tấm mồ hôi, Tô Thanh Từ mới mơ màng tỉnh dậy.
Ra khỏi giường bước sân, Tống Cảnh Chu đang bưng một cái nồi đất từ bếp .
"Dậy ? Mau đ.á.n.h răng rửa mặt , nấu cháo long phượng em thích ăn ."
Hôm qua Tô Thanh Từ quả thực mượn rượu càn, hôm nay đối mặt với Tống Cảnh Chu hiếm khi thấy chột .
Tống Cảnh Chu thấy cô ngây , tưởng cô còn ngái ngủ, bèn đến bên cửa sổ lấy cốc bàn chải đ.á.n.h răng, nặn kem đ.á.n.h răng đưa cho cô. Nhét bàn chải và cốc tay cô:
"Mau , để cháo cho nguội bớt, lát nữa là uống ngay."
"À ~"
Tống Cảnh Chu thấy bộ dạng ngơ ngác đáng yêu của cô, khóe miệng khỏi nhếch lên, đưa tay xoa đầu cô hai cái. Bảo cô đ.á.n.h răng, còn thì nhanh chóng múc cháo cho nguội.
Hồi lúc chăn trâu ở đại đội Cao Đường. Tô Thanh Từ từng vô tình với cháo nấu bằng tôm to cua tươi và chim bồ câu ngon. Hắn luôn ghi nhớ trong lòng, chiều qua lúc lấy thịt khô, Vương Cương bảo sáng nay tôm to tươi mới về, sáng sớm tinh mơ qua lấy.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Trời còn tờ mờ sáng thịt chim bồ câu băm nhỏ, tôm to rút chỉ đen, thái ít gừng băm bỏ chút muối, nấu cùng gạo tẻ trong nồi đất cả buổi sáng. Lúc rắc thêm ít hành hoa bắc , chẳng những màu sắc hấp dẫn mà mùi thơm tươi ngon còn xộc mũi. Vật nhỏ tối qua uống nhiều rượu thế, khéo ăn cái dưỡng dày.
Dùng thìa gỗ lớn khuấy trong nồi, vớt thịt tôm và chim bồ câu bỏ cái bát sứ to của Tô Thanh Từ. Cháo nguội bớt , ngẩng đầu thấy cô vẫn lề mề xổm bên rãnh nước đ.á.n.h răng, Tống Cảnh Chu vội giúp cô vắt khăn, lấy chậu múc nước.
"Nước rửa mặt đổ sẵn cho em , nhanh lên, kẻo lát muộn đấy."
Tô Thanh Từ lau mặt liếc trộm đàn ông đang nhặt thịt cho bàn ăn. Nấu ăn ngon, trai, chu đáo. Hay là tạm thời đừng "phản đòn" vội, thử xem ? Đàn ông thời đều khá ngây thơ, giống đời cái gì cũng học tivi, lẽ hiểu chăng? Hoặc là khá bảo thủ, là do tay đủ "đô"!
Dưới sự thúc giục năm bảy lượt của Tống Cảnh Chu, Tô Thanh Từ cuối cùng cũng lề mề xuống bàn. Tống Cảnh Chu đưa đũa cho cô:
"Nào, thử xem vị em ?"
Tô Thanh Từ đưa tay nhận đũa, khuôn mặt tuấn tú pha chút hoang dã của Tống Cảnh Chu. Thầm nghĩ, gien sinh con chắc cũng .
Tống Cảnh Chu thấy cô chằm chằm động đậy, tai dần đỏ lên, nghĩ đến chuyện đêm qua tim bắt đầu đập thình thịch. Đưa tay vẫy vẫy mắt cô:
"Nhìn cái gì thế? Mau ăn ."
Tô Thanh Từ sững sờ, lúc mới hồn, má ửng đỏ. Ngượng ngùng cúi đầu ăn. Phải là hương vị tươi ngon cực kỳ. Thịt mềm ngọt, cháo mịn màng thơm ngon, một miếng xuống bụng, hương thơm lưu nơi đầu lưỡi dư vị vô tận.
"Ưm, ngon quá."
Hai miếng cháo bụng, Tô Thanh Từ chẳng còn sức mà suy nghĩ lung tung nữa. Toàn tâm ý tập trung món ngon mặt.
Đối với đầu bếp Tống Cảnh Chu mà , tướng ăn của Tô Thanh Từ lúc chính là lời khen ngợi nhất dành cho . Đôi mắt tràn đầy sự dịu dàng cô chăm chú, trái tim lấp đầy, trong lòng thậm chí nảy sinh cảm giác "nhà con gái mới lớn".
"Anh cũng ăn , gì?"
Tống Cảnh Chu tủm tỉm: "Em ăn , còn nhiều lắm. , chuyện đêm qua, em còn nhớ ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-148-co-phai-chiu-trach-nhiem-voi-toi.html.]
"Không nhớ, nhớ!! cái gì cũng nhớ!"
Tống Cảnh Chu thấy bộ dạng chột vội vàng giải thích của Tô Thanh Từ, cô đầy ẩn ý.
"Thật nhớ ? Tối qua em rõ ràng là..."
Tô Thanh Từ vội vàng cắt ngang :
" thật sự nhớ. Trước giờ uống say là ngủ, tỉnh dậy chẳng gì sất."
Nói , Tô Thanh Từ cúi đầu cẩn thận ngước mắt quan sát .
"Nếu lúc say gì gì, thì đó đều do tự nguyện. Anh ý kiến gì thì tìm lúc say . Ngàn vạn đừng tìm lúc tỉnh, vì lúc tỉnh mặt ở hiện trường lúc đó! cũng vô tội mà!"
Tống Cảnh Chu Tô Thanh Từ ngụy biện, suýt chút nữa bật thành tiếng. Nhìn cái bộ dạng chột của cô, dám chắc trăm phần trăm đối phương tuyệt đối ký ức về đêm qua.
"Em đúng là cách phủi sạch trách nhiệm nhỉ. Chuyện em lúc say, em lúc tỉnh chẳng lẽ tí trách nhiệm liên quan nào? Dám thì dám chịu."
Tống Cảnh Chu kéo ghế sát gần, trêu chọc cô:
"Tối qua em bảo vợ , còn bảo sinh cho ba đứa con. Còn ôm hôn lấy hôn để, còn kéo đòi động phòng. Còn bảo trai ơi là trai, bảo em sớm ý đồ chảy nước miếng với ..."
Tống Cảnh Chu cô gái mặt đỏ bừng luống cuống thôi, ý tràn khỏi hốc mắt.
"Còn bảo..."
"A a a a a a a a ~"
Tô Thanh Từ vội vàng hét toáng lên cắt ngang lời .
"Anh láo, những cái đều ! sinh cho ba đứa con bao giờ, trai bao giờ?"
Tô Thanh Từ một tay ấn mặt Tống Cảnh Chu đang ghé sát tai đẩy xa.
"Quang Tông Diệu Tổ là đồ đại lừa đảo!"
Rầm ~
Tống Cảnh Chu ngã ngửa , cả lẫn ghế đổ kềnh đất.
"Vậy là em thừa nhận nhé, thừa nhận tối qua hôn , sàm sỡ đúng ? Còn dám giả vờ hồ đồ với , em chiếm tiện nghi của xong còn giả vờ vô tội, giả vờ như chuyện gì xảy ? Một chút cũng chịu trách nhiệm? Tô Thanh Từ, ngờ em là loại như thế! Anh một trai tân trong trắng, cả đời đến tay con gái còn nắm bao giờ, thanh thanh bạch bạch. Bị em đè hôn, sờ ôm giở trò, sự trong sạch đều em hủy hoại hết , giờ em định quỵt nợ ?"
Tống Cảnh Chu đất, vẻ mặt ủy khuất lớn tiếng lên án Tô Thanh Từ.
Tô Thanh Từ ngẩn .
"Cho nên?"
"Cho nên em định chiếm tiện nghi xong quỵt nợ như thế ? Anh chịu thiệt thòi công ? Em nên cho một danh phận ?"
"Anh thôi , là đàn ông con trai cần danh phận cái rắm !"
"Được lắm, em quả nhiên định quỵt nợ, bây giờ nam nữ bình đẳng, cho em , lát nữa ngoài tuyên truyền cho em một thể. Đội trưởng an ninh Tô mượn rượu..."
Tô Thanh Từ nghĩ , hồn: "Được , đừng nữa, cho danh phận!"