Sau khi chia tay rồi quay lại, tôi không còn dính lấy Lương Cảnh Xuyên - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-06 18:02:57
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh :

“Bớt mấy việc vô nghĩa , bận lắm, thời gian ăn đồ em nấu .”

Hai phần cơm sáng đó, nào cũng là một ăn xong, còn phần của thì ném thùng rác.

Vậy nên khi , cũng nấu đồ ăn sáng cho nữa.

Ai bây giờ ngược bắt đầu nấu đồ ăn sáng.

Đổi của lẽ sẽ cảm thấy hạnh phúc đến chân thật, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy phiền chán.

bật , trớ trêu phát hiện bản thế mà hiểu cảm giác của Lương Cảnh Xuyên ngày .

Hóa khi thích tỏ ân cần, là loại cảm giác .

Song, một ý nghĩ chợt lóe lên, sững sờ.

Thì , còn thích nữa ?

05

Trên đường đến công ty, dựa bên cửa xe thẫn thờ.

Bầu trời một đám mây hình ch.ó nhỏ.

vô thức chụp một tấm, nhưng chia sẻ cho ai.

Đã lâu nhắn tin với Lương Cảnh Xuyên, mở lịch sử trò chuyện của chúng , tin nhắn cuối cùng là hôm qua gửi cho , hỏi về đến nhà .

trả lời.

Trước đây như .

Hồi thích chia sẻ với nhất, thấy ch.ó nhỏ bên đường, ăn một cây kem thật ngon, thậm chí mơ một giấc mơ cũng cho .

ít trả lời, dù thì cũng chỉ ‘Ừm’ một tiếng.

Khi hỏi, chỉ : “Em cho rằng mỗi ngày rảnh rỗi như em hả?  

Sau ngày càng ít tâm sự với .

Thẳng đến hiện tại, hình như lâu nhắn tin cho .

chán nản.

Hình như , còn thích Lương Cảnh Xuyên nữa .

Thì tình yêu từng tưởng chừng sâu đậm đến thế, đau đớn đến nỗi cho rằng thì sống nổi, cũng sẽ dần phai nhạt. 

Những mặc kệ , đều tự buông bỏ.

Mãi đến khi ngày thật sự đến, đột nhiên phát hiện, khi nghĩ đến việc chia tay, suy nghĩ đầu tiên của thế mà là thở phào nhẹ nhõm.

do dự một lúc cầm điện thoại lên.

Trên điện thoại hiện lên hai tin nhắn từ Wechat.

Lương Cảnh Xuyên: 

[Hôm nay , nếu khỏe thì về nhà sớm chút, đến đón em.]

kiềm mà bật : [Bắt cóc con nít giữa đường đấy ?]

Bên ngay lập tức nhắn : [Mẹ nó cần nó nữa, em chính là ba nó.]

Đó là thực tập sinh mới đến của công ty , Kỳ Hách. 

dẫn dắt 3 tháng mới thế mà là con trai duy nhất của chủ tịch, về đây là để kế thừa gia nghiệp.

Chủ tịch đối với nghiêm khắc, yêu cầu leo lên từ chức vụ thấp nhất. 

Lúc chuyện, suýt thì dọa c.h.ế.t khiếp. Trong suốt 3 tháng , sai bảo ít, còn cho rằng sắp đuổi việc .

Không nghĩ đến khi lên tổng giám đốc, thăng chức thành trợ lý giám đốc, mỗi ngày đều ở cạnh .

Kỳ Hách cũng vẻ, nhiều c.h.ế.t, một ngày nhắn cho tới sáu , xem một cái video hài cũng nhắn cho .

nghĩ một hồi, gửi bức ảnh chụp đám mây hình ch.ó nhỏ cho .

[Giống .]

Rồi cảm thấy lắm, đang định thu hồi thì đối phương ngay lập tức hồi âm.

[Vậy chị mang mèo về nuôi chung luôn , một bước lên đời, ch.ó mèo đủ cả.]

bật .

Trong lòng mơ hồ thấy đúng, bạn trai mà còn chia sẻ với khác mấy chuyện thì lắm.

ngay lập tức nhớ tới Lương Cảnh Xuyên và Hàn Sơ cũng giống .

Đoạn thời gian đó điện thoại buổi tối tin nhắn gửi tới, lúc trả lời khóe miệng sẽ mang theo nụ .

lén xem điện thoại thì phát hiện đang trò chuyện với Hàn Sơ.

Không hề nội dung liên quan đến công việc.

Hàn Sơ sẽ than phiền với hôm nay cấp thật dữ.

Giới thiệu ngoại ô mới mở một quán lẩu ngon lắm, ăn cùng .

Khen đàn thật giỏi, cuộc phẫu thuật hôm nay diễn thành công.

cãi với Lương Cảnh Xuyên: 

“Anh thấy hai các chuyện như thích hợp

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-chia-tay-roi-quay-lai-toi-khong-con-dinh-lay-luong-canh-xuyen/3.html.]

bạn gái ? Tại chuyện lớn nhỏ gì cũng với ? Không là điểm dừng hả!”

Lương Cảnh Xuyên chút chột nào, chỉ lạnh lùng .

“Anh ghét nhất là khác xem điện thoại của , đừng tự em nghĩ bậy cho rằng khác cũng như em.”

“Nếu chịu nổi thì chia tay .”

……

Bây giờ nghĩ , chỉ nhớ khi đó mỗi ngày đều đau khổ.

Rõ ràng là quan hệ giữa yêu đương, nhưng so với một còn cô đơn hơn.

Lương Cảnh Xuyên đối xử với lạnh nhạt như thể là một vô hình trong mắt .

cúi đầu xem tin nhắn gửi, đầu tiên suy nghĩ, lẽ, chúng nên chia tay.

06

Cơn mưa mùa hè tới là tới, hạt mưa ngoài cửa sổ gần như đ.â.m thủng kính thì khỏi nhíu mày.

Công ty chúng ở nơi sầm uất nhất trung tâm thành phố, thời gian tan ca còn kẹt xe, trời mưa thì càng nên lái xe.

Đang băn khoăn nên đội mưa tàu điện ngầm về thì một bàn tay đặt lên bàn .

Đặt ly cà phê xuống.

Cúc áo tây trang của Kỳ Hách cởi , cổ áo sơ mi mở toang, cà vạt thì lỏng lẻo.  

Đó là gương mặt dù mẫu cũng thể trực tiếp ngôi một, giờ đang lộ một hàng răng trắng:

“Sếp , latte kết hợp giữa hồng và sữa yến mạch của chị đây, còn yêu cầu gì nữa ?”

Mặt ửng hồng.

Lúc còn là thực tập sinh, với hề câu nệ , hai chúng phiên mời sữa, mỗi mua cho thường trêu chọc gọi là sếp.

Giờ thì , thành sếp thật luôn.

“Sao còn về?”

“Vừa họp xong, mấy lão già đó phiền c.h.ế.t , một câu thôi mà mãi xong. Đi, chở chị về.”

“Không cần , nhà ở phía đông thành phố, xa lắm.” lịch sự từ chối.

“Không , nhà em cũng ở bên đó, thuận đường.”

Xoài chuaa

suy nghĩ chút: “Được.”

Suốt đường , Kỳ Hách chuyện ngừng, mặt khác, nhiều chuyện, cũng khi ở cạnh nhiều .

Tâm trạng chán nản của bất giác kéo lên, đưa video mèo con qua cùng bàn với xem nên đặt tên gì cho nó.  

Tới tận cổng nhà, mới phản ứng nửa tiếng xe trôi qua nhanh như .

Kỳ Hách lấy ô tiễn đến tận cửa, hẳn mới chuẩn lên lầu.

thì sững sờ.

Một ánh đèn chiếu thẳng lên , Lương Cảnh Xuyên đen mặt từ xe bước xuống, che ô, ngay lập tức mưa ướt áo.

Anh đến mặt , mặt biểu cảm:

“Cậu là ai?”

“Đồng nghiệp.” định lên lầu nhưng nắm cổ tay kéo .

“Vì trả lời tin nhắn của , vì để chở em về?!”  Ánh mắt sắc lạnh và hung hăng.

cau mày: “Tin nhắn gì?”

mở điện thoại lên xem mới thấy tin nhắn gửi.

[Niệm Niệm, lát nữa cuộc phẫu thuật, em đợi một lát, xong việc sẽ qua đón em.]

Lúc đó đang bận chuyện với Kỳ Hách nên thấy.

“Em để ý tin nhắn, với chỉ tiện đường đưa em về, .”

“Rốt cuộc em với là quan hệ gì, còn thiết như , ánh mắt em thích hợp….”

mất kiên nhẫn hất tay .

“Anh thể đừng gây rối vô cớ , lúc cũng nhiều đưa Hàn Sơ về nhà , cũng với cô , như lẽ nào giữa hai cũng gì đó?”

“Cái đó giống, ….”

hít sâu một : “Lương Cảnh Xuyên, em thấy như vô nghĩa.”

“Chúng chia tay .”

Mưa rơi như trút nước, đáy mắt Lương Cảnh Xuyên thoáng hiện một tia ngỡ ngàng, lâu mới lên tiếng.

“…Em , gì cơ?”

Sau khi , bỗng thấy sự nhẹ nhõm từng , giọng cũng trôi chảy hơn.

“Em , chúng cứ tiếp tục như sẽ mệt, lúc em nên với , chúng vẫn là chia tay .”

Đôi môi của Lương Cảnh Xuyên động, đột nhiên nở một nụ mang theo vẻ hoang đường.

“Chỉ vì em quan hệ với ? Em thích ?”

“Không , chỉ là em cảm thấy….” ngẩng đầu , bối rối. 

 

Loading...