Sau Khi Chia Tay, Bốn Vị Thiếu Gia Đều Phát Điên - Chương 7 - Hết

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:21:56
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phiên ngoại:

mở một tiệm hoa nhỏ tại Vân Thành, dùng tiền tiết kiệm mà ruột bí mật đưa cho khi bà mất.

Việc kinh doanh của tiệm quá rầm rộ, chỉ đủ để duy trì cuộc sống giản đơn.

thích cuộc sống .

Sáng sớm thu dọn hoa tươi, cắm hoa, thỉnh thoảng đạp xe đạp giao vài đơn hàng quanh phố.

Tiệm hoa lớn, một cáng đáng là vặn.

Sau một thời gian dài dùng t.h.u.ố.c, tư duy của vẫn chậm.

Bác sĩ trạng thái nhất cũng chỉ thể duy trì như hiện tại, chậm hơn bình thường một chút.

Như cũng . Mỗi ngày đều sống thật thoải mái, phong phú và tự tại.

Có lẽ đây chính là kiểu ngày lành mà bà nội từng nhắc đến.

Ba năm khi tiệm hoa khai trương, ghé tiệm cà phê đối diện.

Điện thoại đang phát bản tin nhà họ Nhan phá sản, cha tù vì liên quan đến một vụ án tài chính.

Nhan Hoa thì trở thành một bán hàng trực tuyến, phát huy triệt để sở trường mồm mép của nên sống cũng tệ.

Bà chủ tiệm cà phê là một phụ nữ trưởng thành, dịu dàng và trí thức, dường như cũng là từng mang vết thương lòng.

Chị thường trêu ghẹo .

"Ba năm khi em mới đến, bốn đàn ông ngày nào cũng phiên đến mua một bó hoa. Bây giờ thì kẻ đến , kẻ đ.á.n.h cá ba ngày phơi lưới hai ngày, chỉ còn cái hình xăm hoa hồng cổ là vẫn kiên trì, ngày nào cũng mặt."

"Mộc Mộc, ba năm , em quan sát kỹ xem nên chọn ai ?"

im lặng nhấp một ngụm cà phê.

Bà chủ đầy phong tình.

"Theo ý chị, cứ chọn xăm hoa hồng cổ , nghị lực nhất. Cậu thật lòng yêu em đấy."

"Hắn từng để mặc bạn bè nhạo em suốt năm năm."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"A, còn chuyện nữa ? Thế thì , ít nhất cũng để đợi thêm hai năm nữa."

mỉm , đáp lời.

Hai năm đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-chia-tay-bon-vi-thieu-gia-deu-phat-dien/chuong-7-het.html.]

mời Cố Nguyên lúc trưởng thành và chín chắn hơn nhiều uống một ly cà phê.

Hắn vẫn để tóc húi cua, lông mày và ánh mắt càng thêm sâu sắc, lạnh lùng, mang theo vẻ cấm d.ụ.c thâm trầm.

Trên thêm vài hình xăm hoa hồng mới.

Năm năm qua, ngày nào cũng tặng một bó hồng đỏ như lời thề nguyện về một tình yêu bất biến.

Hắn ôm c.h.ặ.t lòng, l.ồ.ng n.g.ự.c rung động, mang theo nỗi hối hận và thống khổ kéo dài mà thốt lên lời xin .

"Năm năm đó, thực xin em."

"Ừm."

Phiên phiên ngoại:

Sau khi và Cố Nguyên kết hôn, chứng bệnh nhiều của càng trở nên nghiêm trọng.

Trong mắt , chẳng một cái gì cả.

Ngay cả việc che ô ngày mưa cũng hận thể một bài luận văn tám trăm chữ để dạy cách cầm ô cho đúng.

"Gió thổi hướng nào thì nghiêng mặt ô về hướng đó, nếu ô sẽ thổi bay mất. Đương nhiên là ngày mưa thì nên hạn chế ngoài, nhất là lúc sấm sét. Nếu đang mà cảm thấy tóc dựng lên thì lập tức ôm đầu chạy tòa nhà gần nhất, tuyệt đối gốc cây. Nếu xung quanh nhà thì ôm đầu xổm xuống, hả?"

Cố Nguyên cầm ô nắm tay dắt về nhà.

Cứ xong việc là đến tiệm hoa đón .

Nhà chúng xa tiệm hoa ở Bắc Kinh, hai đứa lúc nào cũng chậm rãi bộ cùng .

Hắn cao lớn, mặt ô phần lớn đều nghiêng về phía , để mặc bờ vai của nước mưa xối ướt.

Mưa to thế nào cũng ngăn cái miệng liên hồi của .

cảm thấy thật phiền phức.

"Biết , đừng nữa."

Ngoại trừ việc nhiều , những mặt khác của Cố Nguyên đều ưng ý.

Việc nhà bao trọn gói, chỉ việc dài ghế xem tivi.

À, vẫn còn một điểm nữa khiến thấy phiền.

Thỉnh thoảng tỉnh dậy giữa đêm để xin , rằng năm đó nên khoanh tay bọn họ nhạo .

Lúc đó đang buồn ngủ đến c.h.ế.t , liền tặng một cái tát, bấy giờ mới để nỗi áy náy trong lòng lặn xuống mà yên tâm ngủ.

Loading...