Sau Khi Chia Tay, Bốn Vị Thiếu Gia Đều Phát Điên - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:20:20
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
chẳng buồn để ý đến .
Chính cũng thể tự luyên thuyên một tràng dài.
"Anh em thích Bắc Kinh, đợi chúng ở bên , em thì đó. Anh trai , chuyện ăn trong nhà cần quản, Mộc Mộc, thể luôn ở bên cạnh em."
"Còn nữa, so với bọn họ đều ôn nhu hơn nhiều."
"Mộc Mộc, em một cái ?"
hướng mắt ngoài cửa sổ xe.
Không gian bên trong yên tĩnh trong chốc lát.
Một giọng nam thanh lãnh cắt ngang sự tĩnh lặng đó.
"Những gì em , đều thể cho em."
Là Kỳ Nguyện lên tiếng.
đầu , đối diện với ánh mắt lớp kính cận của .
"Các thật sự thích ?"
"Đương nhiên!"
Minh Khiêm kích động mở miệng.
Hắn dường như chờ đợi giây phút từ lâu, vội vàng giải thích.
"Những lời chúng đều thật lòng. Bởi vì khi đó em là vị hôn thê của Cố Nguyên, bọn tiện trực tiếp cướp ."
"Cho nên bọn ước định với , dùng phương thức của để khiến hai chia tay."
Phương thức đó chính là biến thành trò của giới thượng lưu.
"Em xem Mộc Mộc, đúng như nghĩ, khi bọn em, Cố Nguyên chẳng hề phản bác lấy một câu. Hắn quá sĩ diện, căn bản xứng đáng để em thích!"
Hắn năng hùng hồn, dường như câu chữ đều lý.
chỉ cảm thấy ghê tởm.
Đây chính là lý do suốt năm năm qua bọn họ luôn nhạo ? Vì cái gọi là thích.
cảm thấy da đầu tê dại, một loại cảm xúc nực dần nảy sinh trong lòng.
"Kỳ Nguyện, Minh Khiêm, chỉ là tư duy chậm chạp, thật sự ngốc đến vô phương cứu chữa."
Minh Khiêm thấy thế liền cuống quýt.
"Anh , Mộc Mộc, thực xin . Anh bọn sai, nhưng đây là cách nhất mà bọn thể nghĩ !"
"Không, cách nhất. Đó là cách các trả giá ít nhất."
nghĩ nghĩ , cuối cùng tự nhạo chính .
"Minh Khiêm, luôn mồm thích nhưng dám đường đường chính chính theo đuổi, chẳng qua là sợ Cố Nguyên tức giận cắt đứt hợp tác với nhà thôi."
"Kỳ Nguyện, cũng ."
"Các rõ ràng ti tiện xa, giương cao ngọn cờ tình yêu để tỏ vẻ nỗi khổ tâm."
chỉ tay đầu .
"Đầu óc thể phản ứng chậm, nhưng tuyệt đối để các tùy ý lừa gạt."
Hốc mắt Minh Khiêm đỏ bừng, vị tiểu thiếu gia tinh tế ngừng phủ nhận.
Thế nhưng chẳng thể thốt một câu giải thích nào cho hồn.
Cái vòng tròn quá mức phức tạp.
Nhà họ Cố của Cố Nguyên độc tôn một phương, ba còn thì vẻ thiết nhưng thực chất chẳng ai dám vượt rào.
Bọn họ sợ hãi thế lực nhà họ Cố, nhưng thèm khát nhan sắc của .
Cho nên chỉ thể dùng những thủ đoạn đê tiện để đạt mục đích.
thầm đóng dấu kết luận trong lòng.
Ngay lúc đó, một chiếc thẻ đen đưa mặt.
Ánh mắt Kỳ Nguyện thâm trầm.
"Chuyện là do suy nghĩ đến cảm xúc của em. Trong thẻ là bộ tiền tiết kiệm của , đều đưa cho em cả, tha thứ cho ?"
Minh Khiêm cũng vội vã lục túi áo.
"Anh cũng , cũng thẻ!"
hiểu nổi mạch não của bọn họ. nhíu mày dịch chuyển chỗ , nép sát cửa xe để kéo giãn cách.
"Có bệnh, tránh xa một chút."
Trên đường về quê, Minh Khiêm vẫn im lặng rơi nước mắt.
Hắn bắt chuyện nữa, cũng yên .
Cuối cùng khi trở ngôi làng nhỏ từng sinh sống, hiếm hoi cảm thấy thoải mái.
"Cảm ơn các đưa về, các về thôi."
vẫn giữ lễ phép mà .
Minh Khiêm đỏ hoe mắt sụt sịt lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-chia-tay-bon-vi-thieu-gia-deu-phat-dien/chuong-5.html.]
Kỳ Nguyện lên tiếng.
"Bọn ở bên em thêm một lát nữa."
chẳng một lát của bọn họ là bao lâu.
cất bước lên núi thì phát hiện một chiếc siêu xe khác cũng đang tiến từ phía xa.
Cố Nguyên đùng đùng nổi giận bước xuống xe.
Tần Vân bám sát theo , mặt mũi bầm dập, mái tóc đỏ rối bời.
nhận thấy Minh Khiêm theo bản năng lùi một bước.
Đối mặt với một Cố Nguyên đang hùng hổ, khả năng ăn đòn đơn phương là lớn.
chẳng bận tâm.
xoay lên núi thì Cố Nguyên gọi giật .
"Nhan Mộc!"
Giọng khàn đặc, khóe miệng còn vết bầm tím.
kiên nhẫn đầu , cứ ngỡ định gì đó, ngờ cảnh tượng mắt kinh ngạc.
Trên tay Cố Nguyên là một túi nilon.
"Trong là hương nến, tiền vàng với bật lửa. Em lâu về thăm bà, đốt cho bà nhiều giấy một chút. Có dùng bật lửa đấy?"
khựng một lát, đón lấy túi nilon gật đầu. Cố Nguyên dặn dò.
"Đốt giấy xong nhớ dập lửa thật kỹ mới xuống núi. Đường lên mộ vẫn là con đường nhỏ , luôn thuê dọn dẹp nên chắc là an . nếu thấy cành cây gai thì cẩn thận, hoặc là gọi điện cho ..."
"Câm miệng."
thấy thật phiền phức.
Cố Nguyên một khi dặn dò là sẽ dứt.
Ánh mắt sâu.
"Vậy em lên núi , xử lý chút việc."
chút do dự xoay thẳng.
Trước khi rừng, ngoái thì thấy Cố Nguyên lao đ.á.n.h với ba .
Hắn giống như một con sói già đang thịnh nộ, cơ bắp căng cứng, sát ý bừng bừng.
Hắn tung từng cú đ.ấ.m nặng nề đám em.
Cố Nguyên đ.á.n.h quả thực là một tay lão luyện, liều mạng.
mộ bà nội, đốt nhiều tiền giấy.
Bà là thương nhất.
Bà từng tâm nguyện cuối cùng của bà là hy vọng thể gả cho Cố Nguyên để cuộc sống ấm no.
"Mộc Mộc, bố con rượu hủy hoại , con chạm một giọt rượu nào, ?"
"Không con nhà chúng ? Thế cũng , xinh thế mà ở nhà nghèo thì chỉ khổ thôi."
"Con cứ theo thằng bé Cố Nguyên đó, sẽ sung sướng. Con ở bên nó thì bà mới yên lòng."
Khi bà nội mất, Cố Nguyên và đều bên giường bệnh.
Bà chính cha nuôi của đ.á.n.h c.h.ế.t.
Vì bà chịu cho ông nơi ở tại Bắc Kinh nên đàn ông say rượu đó đ.á.n.h trọng thương.
Không thể cứu chữa.
ghi nhớ câu cuối cùng của bà suốt năm năm qua.
"Bà nội, con thể thành tâm nguyện của bà ."
"Tuy nhiên, cho dù con ở bên Cố Nguyên, con vẫn thể sống , bà cứ yên tâm ."
Sau khi hương nến cháy hết, ánh nắng mặt trời rực rỡ tỏa xuống.
lấy từ trong túi lọ t.h.u.ố.c, nuốt hai viên theo đúng lời dặn của bác sĩ.
Loại t.h.u.ố.c mới mà Cố Nguyên tìm cho chút tác dụng, cảm thấy đầu óc ngày càng tỉnh táo hơn.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Khi xuống núi, Cố Nguyên đ.á.n.h xong.
Bốn bọn họ đều mang thương tích nặng nhẹ khác .
Họ đ.á.n.h nữa mà cực kỳ hòa thuận bắt đầu dọn dẹp vệ sinh cho ngôi nhà nhỏ của ở trong thôn.
Minh Khiêm lau cửa sổ, Tần Vân quét sân, Kỳ Nguyện sửa bóng đèn và kiểm tra đường ống nước.
Cố Nguyên phụ trách chỉ huy.
Hắn thấy về liền kéo , lưng ba ánh mắt quen thuộc bám lấy.
"Bọn họ đang gì thế?"
hiểu nổi.
"Sức lao động miễn phí, tội gì dùng."
"À."