Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 759: Ngươi không đi cùng sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:59:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vài canh giờ , Côn Hư Cảnh, Tiên Đình.

 

“Ngươi linh cốt của ngươi đào ?” Trên chính điện Tiên Đình, một nam nhân tuấn mặc trường bào màu đen, đôi mắt đỏ ngầu đang đó, lúc đang dùng giọng điệu lạnh lẽo chất vấn Hạ Hầu Quý giữa điện.

 

Trên cung điện rộng lớn ngoài hai bọn họ thì còn ai khác.

 

Hạ Hầu Quý đến Côn Hư Cảnh hơn nửa tháng , đúng như Từ Giang Hạc , khi tiến Tứ Cảnh Chi Vực cần vội, tự khắc sẽ đến tiếp ứng . Thế là bất động thanh sắc yên tại chỗ theo lời Từ Giang Hạc, quả nhiên tới một khắc đồng hồ đến.

 

Thế là Hạ Hầu Quý đưa đến nơi gọi là Tiên Đình . Người tiếp ứng cho Đình chủ hiện đang bế quan, nửa tháng mới thể tiếp kiến , bảo kiên nhẫn chờ đợi ở đây.

 

Thế là Hạ Hầu Quý liền an tâm ở .

 

Thời gian nửa tháng trôi qua nhanh, Hạ Hầu Quý hề lo lắng về việc sắp gặp Nguy Triều Nguyệt. Dù Nguy Triều Nguyệt thể hao tổn tâm huyết lớn như để đưa về vực nội, chắc chắn là vì coi trọng tài năng của , nay gặp tất nhiên là vô cùng vui mừng, như còn gì lo lắng nữa?

 

Chỉ là…

 

Hạ Hầu Quý dường như nhớ điều gì đó, khẽ nhíu mày, nhưng nhanh nghĩ xong từ ngữ, chuẩn đến lúc đó nếu Nguy Triều Nguyệt nhắc đến chuyện thì sẽ trả lời như .

 

Tuy nhiên, điều khiến Hạ Hầu Quý ngờ tới là Nguy Triều Nguyệt hề hỏi chuyện đang nghĩ trong lòng, mà ngay từ cái đầu tiên khi thấy biến sắc, giận dữ tột cùng hỏi linh cốt của .

 

Hạ Hầu Quý ngờ thái độ của Nguy Triều Nguyệt đối với trái ngược với những gì nghĩ, lúc đó liền sững sờ. Sau khi câu hỏi của Nguy Triều Nguyệt thì càng hiểu, linh cốt gì cơ?

 

Biểu cảm của Nguy Triều Nguyệt lúc gần như thể dùng từ mắt nứt khóe để hình dung. Hắn nghiến răng nghiến lợi Hạ Hầu Quý, trong nháy mắt di chuyển đến mặt Hạ Hầu Quý, bóp lấy cổ , xách bổng cả lên: “Bản tôn hỏi ngươi nữa, linh cốt của ngươi !”

 

Hạ Hầu Quý bóp cổ, nỗi sợ hãi men theo sống lưng nháy mắt lan . Tuy nhiên, cũng chính nỗi sợ hãi thể kiềm chế khiến chợt nhớ điều gì đó, giãy giụa chuyện nhóm Sở Khanh Khanh đào xương sống của .

 

Nguy Triều Nguyệt khi lời của Hạ Hầu Quý, đôi mắt vốn đỏ ngầu nháy mắt càng đỏ hơn: “Nàng quả nhiên c.h.ế.t, thảo nào ba năm nay bản tôn tìm khắp vực nội cũng tìm thấy nàng , hóa ở vực ngoại.”

 

Nguy Triều Nguyệt hít sâu một , trong nháy mắt chút hối hận vì quyết định đóng lối thông vực ngoại ba năm .

 

Một lát hừ lạnh một tiếng, tiếp đó ném mạnh Hạ Hầu Quý xuống đất. Hạ Hầu Quý ném xuống đất ho sặc sụa hồi lâu mới cuối cùng cũng dịu . Hắn sợ hãi liếc Nguy Triều Nguyệt, lùi vài bước.

 

Lại ngờ lùi , ánh mắt của Nguy Triều Nguyệt nháy mắt rơi xuống . Hắn lạnh lùng Hạ Hầu Quý mặt đất, hồi lâu chợt : “Các ngươi đào linh cốt khi dung hợp, khi dung hợp?”

 

Hạ Hầu Quý đang ho lời liền sững một chút, tiếp đó : “Là… khi dung hợp.”

 

“Trước khi dung hợp…” Nguy Triều Nguyệt khẽ híp mắt, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, hồi lâu : “Ngoài việc đào linh cốt của các ngươi , nàng còn gì nữa?”

 

Hạ Hầu Quý sững , hiểu ý của Nguy Triều Nguyệt.

 

Nguy Triều Nguyệt híp mắt : “Cho dù các ngươi mất linh cốt, nếu tiến hành theo kế hoạch ban đầu thì thực lực hiện tại của ngươi cũng tuyệt đối chỉ thế , cho nên ngoài chuyện linh cốt chắc chắn còn xảy chuyện khác.”

 

Hạ Hầu Quý nhớ một chút, lập tức nghĩ đến những chuyện xảy trong Song Nguyệt Các đó, lập tức kể ngọn nguồn sự việc.

 

Nguy Triều Nguyệt khi thấy Cửu U Phệ Linh Trận ba chỗ trận chính phá hủy, sắc mặt nháy mắt cực kỳ khó coi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-759-nguoi-khong-di-cung-sao.html.]

 

Hắn nhắm mắt , hồi lâu mới : “ may mà mắt trận xảy vấn đề gì.”

 

Hạ Hầu Quý lời , hình cứng đờ một cái chớp mắt, nhưng nhanh khôi phục bình thường, Nguy Triều Nguyệt phát hiện.

 

“Tu vi linh lực thì dễ , chỉ cần lúc thần tế tìm thêm nhiều , chỉ là linh cốt …” Nguy Triều Nguyệt khẽ híp mắt, về phía Hạ Hầu Quý: “Ngươi bọn họ bây giờ đang ở ?”

 

Hạ Hầu Quý ánh mắt lạnh lẽo của Nguy Triều Nguyệt, nhất thời nên . ngay lúc sắp mở miệng, Nguy Triều Nguyệt như cảm ứng điều gì đó, đột nhiên ngước mắt ngoài điện.

 

Hạ Hầu Quý sững , theo bản năng hỏi: “Sao ?” Lời khỏi miệng hối hận, nhưng ngờ Nguy Triều Nguyệt mở miệng trả lời : “Bọn họ, đến .”

 

 

Nhóm Sở Khanh Khanh đến vực nội mười ngày , đường dừng nhiều. Sau khi nhận tin tức về thần tế ở U Hư Cảnh liền thẳng đến Côn Hư Cảnh, và đến Chẩm Tinh Thành nơi Đường gia tọa lạc trong Côn Hư Cảnh một canh giờ .

 

Nay những lời của trong t.ửu lâu, bọn họ chợt nhận , nếu bọn họ về sớm một ngày, thì xác suất lớn sẽ gặp đám Tiên Đình đến Đường gia chuẩn đưa Đường Vân Thì .

 

Đường gia tất nhiên sẽ trơ mắt Đường Vân Thì đưa , đến lúc đó chỉ gia chủ Đường gia trọng thương, Đường Vân Thì cũng chắc chắn sẽ của Tiên Đình đưa .

 

“Đừng lo, nay Tiên Đình tìm thấy ngươi, chắc chắn sẽ thực sự gì Đường gia . May mà chúng nán Vụ Hư Cảnh một ngày, nếu hôm qua trực tiếp chạm trán bọn họ, kết quả chắc chắn còn tồi tệ hơn.” Sở Khanh Khanh thấy sắc mặt Đường Vân Thì trắng bệch, lập tức lên tiếng.

 

Xung quanh bọn họ bố trí trận pháp cách âm, âm thanh sẽ truyền ngoài, cho nên cần lo lắng chuyện sẽ khác thấy.

 

Lục Hàn Châu và Lục Văn Dự ở bên cạnh cũng tán thành lời của Sở Khanh Khanh. Nếu bọn họ trở về hôm qua, thì sự việc chắc chắn sẽ kết thúc đơn giản như .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

“Nếu bọn họ hôm qua mới đến, hôm nay xác suất lớn sẽ đến nữa. Nếu các ngươi trở về, nhất là nhân cơ hội trở về.” Lục Văn Dự suy tư một lát lên tiếng.

 

Sắc mặt Đường Vân Thì khó coi, nhưng khi lời của Lục Văn Dự vẫn ngẩng đầu : “Cái gì gọi là các ngươi, ngươi cùng chúng ?”

 

Lục Văn Dự khựng : “Hả? Tại cùng?”

 

Sở Khanh Khanh: “Ngươi cùng, chẳng lẽ về Lục gia ?”

 

Lục Văn Dự im lặng, quả thực định như .

 

“Cùng về Đường gia .” Đường Vân Thì : “Ngươi cảm thấy nếu ngươi trở về, Lục gia chủ động đưa ngươi đến Tiên Đình một trong những Thánh t.ử của thần tế ?”

 

Lục Văn Dự lời môi khẽ mím , rõ ràng là lọt tai.

 

Tuy nhiên một lát lắc đầu : “Không, các ngươi phận của , nếu trở về sẽ lợi cho các ngươi hơn.”

 

“Thân phận?” Sở Khanh Khanh liếc Lục Văn Dự, thẳng: “Cái loại táng tận lương tâm, tàn bạo vô nhân đạo như Nguy Triều Nguyệt, cho dù ngươi là con trai , cũng thể chút lưu tình mà đem ngươi tế trời. Bất kể ngươi phận gì, trở về sẽ lợi ích gì, ngươi chắc là khi trở về ngươi còn thể ngoài ?”

 

 

 

Loading...