Cùng lúc đó Bách Huệ Sơn, Tụ Linh Trận mà Từ Giang Hạc bố trí đến bước quan trọng, đó là tìm trận nhãn.
"Ngươi đó cách, là cách gì?" Từ Giang Hạc với Hạ Hầu Quý.
Hạ Hầu Quý:"Theo như ngươi đó, vì Tụ Linh Trận là để cho và Thư Tuyết sử dụng, nên mới cần thần hồn tương thích với hai chúng ."
Từ Giang Hạc gật đầu:" là như ."
Hạ Hầu Quý:"Vậy nếu khi hai chúng trận thì ?"
Từ Giang Hạc nhíu mày:"Ý của ngươi là..."
Hạ Hầu Quý:"Ý của là bây giờ hai chúng trận, nên Tụ Linh Trận yêu cầu quá cao đối với trận nhãn, chúng thể tạm thời tìm một thế vị trí trận nhãn, đợi khi hai chúng trận thế."
Từ Giang Hạc im lặng, một lúc gật đầu:"Kế quả thực khả thi, chỉ là... đến lúc đó ngươi tìm trận nhãn thế?"
Hạ Hầu Quý mỉm :"Chuyện cần Từ Các chủ lo lắng."
Từ Giang Hạc thấy cũng nhiều, nếu Hạ Hầu Quý cách thì nhất định là cách, cũng thể lấy tính mạng của đùa, càng thể lấy tương lai của đùa, dù hai họ còn đến Tứ Cảnh Chi Vực hơn bất kỳ ai.
Mà chỉ chịu trách nhiệm đưa hai về trong vực, chỉ cần thể về là thành nhiệm vụ, nên cũng cần nhiều như .
Từ Giang Hạc gật đầu, tiếp tục bố trận, nhưng đó tìm một trận nhãn tạm thời.
lúc , Tôn Chiểu từ xa xuất hiện:"Các chủ, Tần phó Các chủ cứu sống một lính canh của Ngũ đường ở nơi giam giữ tế phẩm, sắp tỉnh , Tần phó Các chủ phái thuộc hạ đến báo cho ngài, thể tối hôm đó rốt cuộc xảy chuyện gì."
Từ Giang Hạc , ánh mắt rơi :"Ồ? Thật sự cứu sống ?"
Tôn Chiểu gật đầu:"Vâng, Các chủ ngài xem ngài xem ?"
Từ Giang Hạc lơ đãng liếc dãy núi xa xa, gật đầu:"Đi xem , nhưng khi cần bố trí trận nhãn."
Tôn Chiểu sững sờ:"Trận nhãn? trận nhãn bây giờ vẫn tìm ?"
Từ Giang Hạc gật đầu:" , quả thực vẫn tìm ." Hắn thu ánh mắt xa, rơi Tôn Chiểu,"Cho nên cần tạm thời tìm một thế."
Tôn Chiểu ánh mắt kỳ lạ của Từ Giang Hạc rơi , đột nhiên dâng lên một dự cảm lành, cứng đờ lùi hai bước:"Các chủ ngài... chẳng lẽ dùng thuộc hạ trận nhãn?"
Từ Giang Hạc ha hả hai tiếng:"Ngươi thấy ?"
...
"Tôn Chiểu vẫn về?" Tần Uyển Du lính canh sắp tỉnh mặt đất, nhíu c.h.ặ.t mày, tuy nàng thể cứu sống , nhưng chỉ nửa khắc thời gian, nửa khắc sẽ hồn bay phách tán, còn khả năng sống , nên đến khi tỉnh , nếu sẽ thể thông tin hữu ích.
Thuộc hạ của Tần Uyển Du lắc đầu:"Vẫn ."
Tần Uyển Du nhíu mày, đến cửa dường như tự tìm Từ Giang Hạc, nhưng kịp đẩy cửa ngoài, bên ngoài truyền đến thở của Từ Giang Hạc.
Tần Uyển Du thở phào nhẹ nhõm, lập tức mở cửa mời Từ Giang Hạc , đưa đến bên cạnh đang đất.
Xung quanh vị trí đầy những pháp trận vẽ bằng m.á.u tươi, nhưng Từ Giang Hạc chỉ liếc một cái mất hứng thú, cần Tần Uyển Du cứu sống như thế nào, chỉ ngày hôm đó rốt cuộc xảy chuyện gì.
Tần Uyển Du thời gian gấp gáp, cũng úp mở, mà trực tiếp giơ tay truyền một luồng linh lực pháp trận đó, ngay đó đó đột nhiên mở mắt.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-749-tran-nhan.html.]
Chỉ vì hồn phách đột nhiên dùng cấm thuật triệu hồi, cả gần như thể suy nghĩ bình thường, cho đến khi Tần Uyển Du đột ngột ấn xương sọ truyền một luồng linh lực mới cuối cùng khôi phục thần trí, ngày hôm đó rốt cuộc xảy chuyện gì.
Chỉ là thể và hồn phách của suy yếu đến cực điểm, nên lời đều đứt quãng, thậm chí phần lộn xộn,"Những đó trộn từ lâu... họ lên kế hoạch từ lâu ..."
Từ Giang Hạc nhíu mày:"Những đó là ai?"
"Chính là những cứu những bá tánh đó... họ, họ từ lúc nào trộn nơi giam giữ những bá tánh đó, cứu hết ..."
Từ Giang Hạc chỉ trong Song Nguyệt Các kẻ phản bội, nội ứng ngoại hợp thả những tế phẩm đó , nhưng ngờ họ còn cài ?
"Họ bao nhiêu ?" Tần Uyển Du bên cạnh nhíu mày hỏi.
"Ít nhất năm sáu mươi ..."
Lời , Tần Uyển Du và Từ Giang Hạc đều sững sờ, kinh ngạc :"Năm sáu mươi ? Họ nhiều như ?!"
Lính canh đất gật đầu:"Họ chắc là đều nhân cơ hội thu nhận t.ử mà trộn ."
Từ Giang Hạc tức đến nắm c.h.ặ.t t.a.y, Song Nguyệt Các lớn như của , trộn nhiều như mà ai phát hiện!
Hắn nghiến răng với Tần Uyển Du:"Người phụ trách thu nhận t.ử núi là ai?"
Sắc mặt Tần Uyển Du khó coi:"Là thuộc hạ của Lâm Kiến Sơn."
Từ Giang Hạc nghiến răng:"Bây giờ ở ?"
Tần Uyển Du lắc đầu, nàng cũng .
Từ Giang Hạc thấy nhắm mắt , hít sâu một tiếp tục hỏi lính canh đó:"Cho dù họ mấy chục cũng tuyệt đối thể dễ dàng cứu như , còn ai giúp họ ?"
"Có, giúp họ." Lính canh đó lời của Từ Giang Hạc xong dường như nhớ điều gì đó, lập tức gật đầu.
"Là ai? Có là những kẻ phản bội của Nhất đường và Nhị đường ?!" Từ Giang Hạc nghiến răng nghiến lợi .
lời , lính canh đó sững sờ, lắc đầu :"Không, của Nhất đường Nhị đường, là của Lục đường!"
Một khắc , bên ngoài Hoa Vân Điện, nơi ở của Hạ Hầu Quý và Sở Thư Tuyết, bố trí mấy lớp pháp trận bảo vệ.
Lục Văn Dự đang dẫn hai thuộc hạ tới.
"Lục đường chủ."
Lính canh gác Hoa Vân Điện lập tức hành lễ với Lục Văn Dự.
Lục Văn Dự gật đầu:"Các chủ lệnh cho truyền đạt với hai vị Thánh giả, mở cấm chế cho ."
Mấy lính canh lập tức chút do dự:" Lục đường chủ... Các chủ đó ngoài ngài , bất kể là ai cũng ..."
Lục Văn Dự cũng vội, chỉ :"Lần chính là Các chủ phái đến, các ngươi nên Các chủ bây giờ đang gì, bây giờ là lúc kế hoạch quan trọng nhất, liên quan đến sự sống c.h.ế.t của mỗi trong Song Nguyệt Các chúng , nếu xảy sai sót..."
Mấy lính canh lời của Lục Văn Dự đến kinh hồn bạt vía, do dự một lúc lâu cuối cùng cũng nhường đường, mở cấm chế đưa Lục Văn Dự .
Sau khi Lục Văn Dự , mấy lính canh tự giác lui , mở cấm chế, canh gác bên ngoài.
...