Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 746: Cả Nhà Dọn Đi
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:59:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ bố trận luôn ... đồ đạc chuẩn xong hết ?” Hạ Hầu Quý híp mắt, nhớ cảnh tượng thấy lúc tới, cứ cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Dường như những nơi giam giữ tế phẩm cho trận tế mà thấy đó bây giờ đều trống , thậm chí vài nơi còn lửa lớn thiêu thành tro bụi.
Quả nhiên lời , Từ Giang Hạc cứng đờ , sắc mặt lắm, một lúc lâu mới kể chuyện xảy tối qua.
dù tối qua cả Song Nguyệt Các loạn thành một cục, tóm thực chỉ hai chuyện, thứ nhất là Đường Lê, trận nhãn, cứu , thứ hai là những bá tánh họ lừa lên núi chuẩn dùng để tế trận trốn thoát.
Hạ Hầu Quý và Sở Thư Tuyết xong, mặt mày đầy vẻ thể tin nổi, Sở Thư Tuyết tức đến bật thành tiếng: “Từ Giang Hạc, ngươi đang gì ? Trận nhãn và tế phẩm đều cứu hết ? Hả? Vậy mà ngươi còn chuyện bố trận? Bây giờ hai thứ quan trọng nhất đều mất cả , còn lấy gì để bố trận nữa!”
Hạ Hầu Quý bên cạnh, sắc mặt cũng khó coi đến cực điểm, đúng như lời Sở Thư Tuyết , bây giờ sắp bố trận , kết quả là cả trận nhãn và tế phẩm đều mất, còn dùng gì để bố trận?
Sắc mặt Từ Giang Hạc cũng lắm, nhưng vẫn : “Dưới núi bá tánh đông, chuyện tế phẩm cần lo lắng, bây giờ vấn đề nan giải nhất là trận nhãn, tối qua phái tìm , chỉ là chắc chắn thể tìm , cho nên bàn bạc một kế sách vẹn .”
Hạ Hầu Quý liếc một cái: “Kế sách vẹn mà ngươi chẳng là tìm một vật thế ? nếu vật thế dễ tìm như thì chúng cũng đến mức tìm lâu như thế mới một .”
Sở Thư Tuyết cũng : “Bây giờ khó khăn lắm mới tìm các ngươi mất.” Nàng lạnh một tiếng: “Sớm thế , thà để tự trông coi còn hơn.”
Từ Giang Hạc dường như sự oán giận và cay nghiệt trong giọng điệu của hai , tiếp tục : “Tuy khó tìm, nhưng cũng là tìm , vì thần hồn của trận nhãn cần tương thích với trận pháp, chi bằng là cần phù hợp với thần hồn của hai vị thánh giả.”
Sở Thư Tuyết nhíu mày: “Có ý gì?”
Từ Giang Hạc: “Ý của là chỉ cần tìm thần hồn tương thích với hai vị Thánh giả thì chính là tìm thể trở thành trận nhãn.”
Sở Thư Tuyết nhíu mày: “Thần hồn của một thể tương thích với hai cùng lúc ?”
Hạ Hầu Quý bên cạnh , trong lòng khẽ động, một suy đoán, quả nhiên ngay đó liền Từ Giang Hạc : “Hai vị đó thôi, hai vị là Thánh giả trong vực, cùng sinh cùng nguồn, thần hồn sớm tương thích đến mức thể hợp một, chỉ cần tương thích với một trong hai vị, thì cũng tất nhiên sẽ tương thích với còn .”
Sở Thư Tuyết khẽ gật đầu, hiểu lời của Từ Giang Hạc: “Nói cách khác, hai chúng thể tìm thần hồn tương thích với , bất kể ai tìm thì chắc chắn cũng sẽ tương thích với , như là thể trận nhãn.”
Từ Giang Hạc gật đầu: “Chính là như .”
Sở Thư Tuyết nhíu mày: “ cho dù như thì khác gì so với đây? Chẳng vẫn khó tìm , nếu dễ tìm thì tại tìm đó mất nhiều thời gian như ?”
Từ Giang Hạc im lặng, lời của Sở Thư Tuyết sai, bất kể là tìm tương thích với thần hồn của hai họ là tìm tương thích với trận pháp thì thực đều khó như .
“Được , bây giờ ngoài việc tìm một trận nhãn khác thì cũng còn cách nào khác.” Hạ Hầu Quý đưa tay kéo Sở Thư Tuyết đang sắc mặt khó coi và còn mắng Từ Giang Hạc, mở miệng : “Việc cấp bách là chúng nhanh ch.óng tìm trận nhãn thể tương thích với thần hồn của ngươi và .”
Nói xong, Hạ Hầu Quý với Từ Giang Hạc rằng và Sở Thư Tuyết thể chia hành động, như xác suất tìm sẽ lớn hơn, nhưng Từ Giang Hạc lắc đầu: “Hai vị Thánh giả đó thôi, cứu trận nhãn và những tế phẩm tu vi thấp, tu vi của một trong đó còn chỉ kém một bậc, cho nên sợ hai vị Thánh giả một ngoài sẽ họ nhắm tới.”
“Vậy ý của ngươi là bây giờ chúng chỉ thể đây chờ?” Sở Thư Tuyết lạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-746-ca-nha-don-di.html.]
Từ Giang Hạc gật đầu: “Có thể như .”
Sở Thư Tuyết tức đến c.h.ử.i , nhưng Hạ Hầu Quý ngăn , an ủi Sở Thư Tuyết một chút, đó về phía Hạ Hầu Quý: “Chuyện trận nhãn tạm thời , ngươi chắc chắn chuyện tế phẩm sẽ xảy vấn đề gì chứ?”
Từ Giang Hạc gật đầu: “Dưới núi vô bá tánh, điểm thể vấn đề, cho dù thật sự xảy vấn đề, cũng là cách.”
Hạ Hầu Quý và Từ Giang Hạc , lập tức hiểu ý của , khỏi : “Bọn họ sẽ đồng ý ?”
Từ Giang Hạc : “Đồng ý thì đến lượt họ quyết định, họ chọn trung thành với Song Nguyệt Các và Tôn chủ, thì nhất trí cả lẫn tâm.”
Hạ Hầu Quý đăm chiêu Từ Giang Hạc, gật đầu : “Được, nếu như thì hai chúng sẽ ở đây chờ.”
Từ Giang Hạc gật đầu: “Một khi trận pháp bố trí xong, sẽ lập tức đến mời hai vị trận.”
Sau khi rời khỏi điện nghị sự, Từ Giang Hạc hít sâu một , lệnh cho ngoài việc tìm kiếm Đường Lê còn tiếp tục tìm phù hợp với yêu cầu của trận nhãn.
Trận nhãn mất tích, tế phẩm bỏ trốn, nội ngoại phong bốc cháy, đủ chuyện khiến Từ Giang Hạc và Tần Uyển Du mấy bận đến sứt đầu mẻ trán.
Từ Giang Hạc thời gian tìm tung tích của Sở Khanh Khanh và mấy , liền tạm thời giao chuyện cho Lục Văn Dự, dặn dò một khi phát hiện tung tích của ba thì lập tức truyền tin cho .
Lục Văn Dự trịnh trọng gật đầu, khi nhận lệnh liền dẫn thuộc hạ tìm kiếm ở Bách Huệ Sơn và các dãy núi lân cận.
Thế nhưng thoáng cái ba ngày trôi qua, chỉ bên Lục Văn Dự thu hoạch gì, mà những khác tìm Đường Lê cũng như tìm trận nhãn thế cũng thu hoạch gì.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Từ Giang Hạc tức đến c.h.ử.i , mắt thấy thời hạn cuối cùng mà đại trưởng lão trong vực đưa sắp đến, sốt ruột đến mức lật tung cả Cao Ly lên để tìm Đường Lê hoặc những khác phù hợp trận nhãn.
Họa vô đơn chí, ngay lúc Từ Giang Hạc đang đau đầu vì chuyện trận nhãn, Tần Uyển Du bỗng vội vã chạy tới : “Không Các chủ, núi xảy chuyện gì, bá tánh lượt dọn nhà, bây giờ những thôn trấn núi trống một nửa .”
“Ngươi gì?!” Từ Giang Hạc thể tin nổi : “Trống một nửa? Vậy tại bây giờ mới phát hiện?!”
Tần Uyển Du nghiến răng: “Lính canh gác núi là của Tứ đường đây, họ phản bội, cùng những bá tánh trốn , mà gần đây trong các bận rộn nhiều việc, ai để ý đến núi, xảy chuyện gì.”
Đến bây giờ mới phát hiện là mười nhà thì chín nhà trống.
Từ Giang Hạc chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường: “Không thể nào, tuyệt đối thể nào, những bá tánh núi tin sái cổ phận tiên nhân mà chúng bịa , hơn nữa họ đa phần là nghèo, trong trường hợp bất đắc dĩ tuyệt đối thể dễ dàng bỏ nhà cửa dọn , lập tức phái điều tra xem xảy chuyện gì!”
Tần Uyển Du: “Thuộc hạ phái điều tra , tin rằng nhanh sẽ kết quả.”
…