Sở Khanh Khanh Đường Lê lóc kể lể, chỉ cảm thấy lúc đó Đường Vân Thì tay vẫn còn quá nhẹ, để cho đám cặn bã đó c.h.ế.t quá dễ dàng, đáng lẽ băm vằm thành vạn mảnh mới đúng!
Đường Vân Thì rõ ràng cũng hối hận . Nghe Đường Lê lóc kể lể xong, sắc mặt ẩn ẩn xanh mét, cây quạt trong tay bóp đến mức phát tiếng kêu răng rắc chịu nổi gánh nặng.
“Đưa tay đây.” Đường Vân Thì nén giận, nắm lấy cổ tay Đường Lê, kiểm tra kinh mạch và xương cốt của một lượt, xác định vấn đề gì mới buông .
Đám lúc bắt Đường Lê đến Song Nguyệt Các và ngừng t.r.a t.ấ.n đều là thủ hạ của La Doãn. Mà đám bao gồm cả La Doãn, sớm Đường Vân Thì g.i.ế.c sạch từ lâu . Hiện tại trút giận cũng tìm mục tiêu, trừ phi đào đám đó lên quật xác.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Đường Vân Thì nhớ , hình như lúc đó ngay cả t.h.i t.h.ể cũng để cho đám đó, hồn phách cũng đều ném trong pháp trận chất dinh dưỡng .
“Ca, đến ngoài Vực?” Đường Lê lâu ngày mới gặp , cứ bám riết lấy Đường Vân Thì, nửa bước cũng rời.
Đường Vân Thì đổi vẻ dịu dàng , đưa tay nhéo má , như : “Đệ xem tại đến?”
Đường Lê rụt cổ , thầm nghĩ là vì tìm chứ?
Đường Vân Thì: “Nhờ phúc của , hai chúng trở về đều sẽ mắng cho một trận té tát, còn chịu phạt nữa.”
“Ca, cũng là trốn ngoài ?” Đường Lê mấy sợ Đường Vân Thì, giải cứu khuôn mặt xong sấn tới hỏi.
Đường Vân Thì híp mắt : “Sao? Đệ lén chạy đến U Hư Cảnh, chạy đến ngoài Vực, còn tự hào ?”
Đường Lê vội lắc đầu: “Không , !” Nói xong bĩu môi, tủi tức giận: “Thực chuyện căn bản thể trách , là lừa ngoài!”
Sở Khanh Khanh tấm t.h.ả.m lấy từ ở một bên, chống cằm ngẩng đầu, suy nghĩ một chớp mắt chắc chắn : “Sư của ngươi?”
Đường Lê tức giận gật đầu, định giơ nắm đ.ấ.m lên c.h.ử.i thì Đường Vân Thì vỗ một cái, lập tức tủi ôm đầu: “Sao đ.á.n.h .”
Đường Vân Thì lạnh lùng : “Vì ngu. Ta từ sớm là đừng dễ dàng tin khác, thì , ngày nào cũng như thằng ngốc xoay quanh đám gọi là sư sư tỷ của , đến cuối cùng còn dám theo bọn họ trốn khỏi Côn Hư Cảnh... Sao lên trời luôn ?” Đường Vân Thì chọc tức đến mức huyệt thái dương giật giật, hận thể lôi thằng nhóc lời đ.á.n.h cho một trận tơi bời. nghĩ đến việc đó t.r.a t.ấ.n đến thoi thóp, nỡ tay, cuối cùng vỗ một cái lên đầu .
“Đường Chương cái đồ ngu xuẩn đó, nếu vì , cũng sẽ ngày nào cũng gào thét đòi bái sư, đến cuối cùng tính kế thành thế .”
Đường Lê rụt cổ , dám phản kháng, ôm cái đầu đ.á.n.h ỉu xìu : “Ca, đau đầu.”
Đường Vân Thì nhíu mày, gạt phắt tay đang ôm đầu của : “Đau ở ? Bọn họ dùng Khống Hồn Thuật với ?”
Sở Khanh Khanh: “...”
Còn thể đau ở , đau ở chỗ ngươi đ.á.n.h chứ .
“Vậy nên ca, thật sự là trốn ngoài ?” Đường Lê thấy ca ca mắng nữa, rục rịch mở miệng.
Đường Vân Thì lạnh nhạt liếc một cái: “ , lây đấy, lén trốn ngoài.”
Đường Lê: “...”
Trước đó Sở Khanh Khanh luôn cho rằng Đường Vân Thì sở dĩ đến ngoài Vực, là vì Đường gia để tránh cho chọn vật tế cho Thần Tế, mới đưa ngoài. hiện tại lời Đường Vân Thì thì dường như .
Quả nhiên một lát Đường Vân Thì sự thật. Đường gia quả thực tìm một cách để tránh cho chọn vật tế, chỉ là đưa ngoài Vực, mà là đưa Hư Minh Giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-737-tu-linh-tran.html.]
Hư Minh Giản thể ngăn cách khí tức với thế giới bên ngoài, chỉ cần đưa đó thì tuyệt đối khả năng phát hiện.
Thế ngay đêm ngày Đường gia chuẩn đưa Đường Vân Thì đến Hư Minh Giản, bỏ trốn. Trực tiếp bằng mặt bằng lòng chạy đến U Hư Cảnh, đó tới ngoài Vực.
Sở Khanh Khanh: “...”
Nàng tưởng tượng cảnh ngày hôm Đường gia phát hiện biến mất, cảm thấy Đường Vân Thì trở về chắc chắn sẽ thê t.h.ả.m.
Sau khi an ủi cảm xúc của Đường Lê, Sở Khanh Khanh hỏi sơ qua xem Đường Lê chuyện liên quan đến Cửu U Phệ Linh Trận .
Sở Khanh Khanh vốn ôm hy vọng gì, ngờ Đường Lê xong lời nàng mà gật đầu.
Hóa ngày đầu tiên Đường Lê đưa đến đây, Sở Thư Tuyết đưa đến mặt Các chủ, hơn nữa còn nhắc đến Cửu U Phệ Linh Trận ngay mặt .
Đường Lê vắt óc nhớ những nội dung trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hồi lâu : “Ngoài Cửu U Phệ Linh Trận , hình như còn một Cửu U Tụ Linh Trận nữa.”
Ba đều nhíu mày, ngoài Cửu U Phệ Linh Trận còn Cửu U Tụ Linh Trận?
Sở Khanh Khanh: “Tụ Linh Trận?”
Đường Lê gật đầu, cố gắng nhớ : “Bọn họ mắt trận của Tụ Linh Trận.”
Đường Lê nhớ rõ, lúc đó đám khi xong về Phệ Linh Trận và Tụ Linh Trận liền lập tức nhắc đến , đó nhất trí cho rằng chỉ hợp mắt trận của Tụ Linh Trận. Sau đó bọn họ dường như thảo luận thêm gì đó, nhưng rõ lắm...
Đường Lê nhíu c.h.ặ.t mày, hồi lâu : “Bọn họ còn nhắc đến mắt trận của Phệ Linh Trận, nhưng ý của bọn họ, mắt trận của Phệ Linh Trận dường như vật sống.”
Bởi vì lúc đó tên Các chủ là: “Mắt trận của Phệ Linh Trận là do trời sinh, nhập trận, cần lo lắng.”
Ba Sở Khanh Khanh Đường Lê sắc mặt lắm. Nếu mắt trận nhập trận, đồng nghĩa với việc cái gọi là Cửu U Phệ Linh Trận thể sắp hoặc là khởi động .
Phệ Linh Trận, Tụ Linh Trận...
Lúc đó Tống Ưng hề nhắc đến cái gọi là Tụ Linh Trận, nhưng lúc đó Đường Vân Thì khống chế, tuyệt đối thể nào dối. Hơn nữa cho dù dối cũng sẽ Lục Hàn Châu thấu, điều cũng nghĩa là Tống Ưng hề chuyện ...
Sở Khanh Khanh nhớ tới câu của Tống Ưng, chỉ Các chủ và Thánh t.ử mới tất cả những chuyện rốt cuộc là thế nào.
Cho nên sự tồn tại của cái gọi là Tụ Linh Trận chỉ ba là Các chủ Song Nguyệt Các và Thánh t.ử Thánh nữ .
Phệ Linh Trận, Tụ Linh Trận... Chẳng lẽ là lợi dụng Phệ Linh Trận c.ắ.n nuốt sức mạnh trong linh mạch, đó thông qua Tụ Linh Trận đem những sức mạnh rót một ?
Nếu là , thì ngược giống với ý trong lời của Tống Ưng , chỉ là đám Tống Ưng ở giữa còn sự tồn tại của Tụ Linh Trận.
“Nếu là , thì tại Các chủ Song Nguyệt Các và cái gọi là Thánh t.ử Thánh nữ cho của Song Nguyệt Các sự tồn tại của Tụ Linh Trận?” Đường Vân Thì híp mắt.
Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu khựng , khoảnh khắc tiếp theo , chắc chắn là vì trong chuyện còn bí mật thể cho ai .
...