Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 735: Phó các chủ

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:58:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi nối cánh tay cho Đường Vân Thì, truyền linh lực chữa trị bộ kinh mạch và xương cốt đứt gãy của , Sở Khanh Khanh mới nhặt Văn Dịch Lâm Kiến Sơn đ.á.n.h bay xa ngất xỉu về.

 

Tu vi cảnh giới của Văn Dịch ngang với Lục Hàn Châu, nhưng kém xa Lục Hàn Châu. Sở Khanh Khanh Lục Hàn Châu ném ngoài lâu thì Lâm Kiến Sơn đ.á.n.h bay đến rìa kết giới, linh lực cũng cạn kiệt, trọng thương.

 

Hiện tại bốn mặt, ngoại trừ Sở Khanh Khanh thì bộ đều trọng thương. May mà ba tu vi thâm hậu, cảnh giới cao thâm, khi Sở Khanh Khanh chữa thương cho bọn họ liền lượt tỉnh .

 

Thời gian Lục Hàn Châu hôn mê là ngắn nhất. Hắn tỉnh ngay khi Sở Khanh Khanh nối xong kinh mạch và xương cốt cho , giữa chừng còn đỡ Đường Vân Thì rơi từ cao xuống. Tiếp theo là Văn Dịch, vết thương của Văn Dịch nặng bằng Đường Vân Thì, nên tỉnh nhanh hơn một chút.

 

“Ta... c.h.ế.t ?” Lúc Văn Dịch tỉnh đang tựa một tảng đá. Hắn mở đôi mắt m.á.u mờ, bầu trời đêm đen kịt, lẩm bẩm thành tiếng.

 

“Diêm Vương điện nhà ai mà tồi tàn thế .” Bên cạnh truyền đến giọng của Sở Khanh Khanh. Văn Dịch đầu mới phát hiện cách đó xa Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu đang cạnh Đường Vân Thì vẫn còn hôn mê, đang truyền linh lực cơ thể .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Văn Dịch cử động cơ thể cứng đờ, khó tin : “Ta sống sót ... Chúng sống sót ?”

 

Sau khi nhận điều , bật dậy, một câu Lâm Kiến Sơn c.h.ế.t còn kịp thốt đau đến mức mặt mày vặn vẹo, loảng xoảng một tiếng vật xuống tảng đá.

 

Sở Khanh Khanh: “Ta mới nối kinh mạch và xương cốt gãy ngươi, nhất ngươi đừng cử động lung tung.”

 

Văn Dịch: “... Được.”

 

Hắn hít sâu một , bắt đầu vận chuyển linh lực. Một lúc cảm nhận cơn đau giảm bớt mới từ từ dừng , đó thẳng dậy quanh. Tiếp đó, tầm mắt chạm t.h.i t.h.ể c.h.ế.t nhắm mắt của Lâm Kiến Sơn ở cách đó xa.

 

Văn Dịch: “?!”

 

Hắn buột miệng: “Lâm Kiến Sơn c.h.ế.t ? Các ngươi g.i.ế.c ?!”

 

Sở Khanh Khanh với ánh mắt kỳ quái: “Không g.i.ế.c thì chúng sống sót kiểu gì?” Lâm Kiến Sơn c.h.ế.t, bây giờ c.h.ế.t nhắm mắt đây chính là bọn họ .

 

Văn Dịch lẩm bẩm: “Các ngươi g.i.ế.c Lâm Kiến Sơn...”

 

Thảo nào lúc đường chủ chút do dự đồng ý hợp tác với bọn họ, hóa là vì sớm ba tầm thường...

 

Vừa Văn Dịch nhắc đến Lâm Kiến Sơn, Sở Khanh Khanh ngược vài câu hỏi hỏi : “Tu vi cảnh giới của đường chủ Nhất đường, Nhị đường, Tam đường đều cao hơn Lâm Kiến Sơn ?”

 

Sở Khanh Khanh thực chút lo lắng về điểm . Nhờ phúc của ngọc bội, cảnh giới hiện tại của nàng xấp xỉ Lâm Kiến Sơn. Nếu tu vi của ba vị đường chủ chỉ cao hơn Lâm Kiến Sơn một chút thì nàng còn tự tin đ.á.n.h thắng, nhưng nếu cao hơn quá nhiều thì...

 

Văn Dịch lắc đầu, rốt cuộc cũng thu vẻ mặt khiếp sợ của , : “Lâm Kiến Sơn là tu vi cao nhất trong sáu vị đường chủ, chỉ kém Tống Phó các chủ một chút.”

 

Sở Khanh Khanh vốn còn lo lắng nếu thực lực của ba vị đường chủ đều cao hơn Lâm Kiến Sơn thì đối phó thế nào, ngờ Lâm Kiến Sơn lợi hại nhất trong sáu đường. Chớp mắt nàng liền yên tâm, : “Tống Phó các chủ?”

 

Văn Dịch gật đầu: “Chính là mấy ngày tẩu hỏa nhập ma đó.”

 

Sở Khanh Khanh hiểu : “Vậy bây giờ hồi phục ?”

 

Văn Dịch lắc đầu: “Nghe vẫn , đoán chừng còn mất một thời gian nữa.”

 

Sở Khanh Khanh như điều suy nghĩ gật đầu. Nếu , chi bằng nhân lúc bệnh lấy mạng ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-735-pho-cac-chu.html.]

“Ngươi thể dụ ?” Sở Khanh Khanh lập tức hỏi.

 

Văn Dịch: “...”

 

Hắn là mồi nhử thơm ngon gì ? Sao ai cũng dụ ?

 

Văn Dịch nhớ một đêm kinh tâm động phách hôm nay, vốn định từ chối, nhưng ngặt nỗi mạng đều là do cứu về. Hắn do dự một chút: “Ta thể thử xem.”

 

Sở Khanh Khanh: “Tốt quá, ngươi bây giờ thử luôn . Vừa bây giờ Châu Vong Hải và Lâm Kiến Sơn c.h.ế.t lâu, Tống Phó các chủ của các ngươi tới còn thể cùng bọn họ qua cầu Nại Hà.”

 

Văn Dịch: “...............”

 

Tuy là đùa, nhưng Văn Dịch cũng hiện tại quả thực là cơ hội để dụ Tống Phó các chủ . Hiện tại tẩu hỏa nhập ma ý thức rõ, cộng thêm bộ dạng trọng thương hiện tại của , quả thực dễ như trở bàn tay là thể dụ .

 

Tâm tư Văn Dịch bay bổng, đó mà gật đầu thật mạnh: “Được, thể thử xem.” Cho dù thì còn đường chủ của bọn họ mà. Nếu đường chủ Lâm Kiến Sơn và Châu Vong Hải đều c.h.ế.t, chắc chắn sẽ sẵn lòng giúp đỡ, suy cho cùng đường chủ cũng chướng mắt Tống Phó các chủ.

 

Sở Khanh Khanh thực ngờ Văn Dịch thực sự đồng ý. Nàng sững sờ một chút ném cho một lọ đan d.ư.ợ.c khôi phục linh lực.

 

Sau khi Văn Dịch nhận lấy lọ đan d.ư.ợ.c cùng Sở Khanh Khanh, Lục Hàn Châu bàn bạc chi tiết một chút, đó liền chạy về hướng Song Nguyệt Các.

 

Trạng thái của Đường Vân Thì hơn nhiều, Văn Dịch rời lâu thì liền tỉnh .

 

Thấy Văn Dịch rời , Đường Vân Thì cũng tỉnh , Sở Khanh Khanh lúc mới kể ngọn nguồn sự việc cho Lục Hàn Châu và Đường Vân Thì.

 

Sau khi cung cấp tu vi linh lực cuồn cuộn ngừng cho Sở Khanh Khanh, miếng ngọc bội liền khôi phục nguyên trạng, lúc đang Sở Khanh Khanh tháo từ cổ xuống.

 

Lục Hàn Châu và Đường Vân Thì cầm ngọc bội xem xét hồi lâu, đều lắc đầu, bọn họ từng thấy thứ .

 

Lục Hàn Châu: “ đồn ngàn năm một loại bí pháp, thể khóa tu vi trong một loại vật chứa nào đó, đợi đến khi cần thiết sẽ thông qua một vật trung gian nào đó để lấy sử dụng.”

 

“Chẳng lẽ miếng ngọc bội chính là như ?” Sở Khanh Khanh tò mò miếng ngọc bội trong tay. nếu thật sự là , thì tu vi linh lực bên trong là do ai truyền ? Hơn nữa, bí pháp từ ngàn năm đáng lẽ thất truyền từ lâu chứ?

 

Đường Vân Thì cũng hứng thú miếng ngọc bội , tò mò hỏi: “Ngươi lấy miếng ngọc bội từ ?”

 

Sở Khanh Khanh vuốt ve miếng ngọc bội , đeo lên cổ : “Là cô mẫu tặng cho .”

 

Đường Vân Thì: “Cô mẫu ngươi là trong Vực?”

 

Sở Khanh Khanh lắc đầu: “Cô mẫu là công chúa Đại Sở, bất kỳ quan hệ gì với trong Vực.”

 

Chính vì nàng mới thấy nghi hoặc.

 

Ba quan sát miếng ngọc bội nửa ngày cũng manh mối gì, dứt khoát cũng cố chấp với nguồn gốc của miếng ngọc bội nữa, dậy bắt đầu xử lý t.h.i t.h.ể của Lâm Kiến Sơn.

 

Những tu sĩ tu vi thâm hậu, cảnh giới cao thâm như Lâm Kiến Sơn, khi c.h.ế.t bộ tu vi linh lực sẽ trả cho đất trời. Phong Linh Châu nếu xử lý đặc biệt cũng sẽ mất sự trói buộc của rào chắn, tương tự trả cho đất trời.

 

...

 

 

Loading...