Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 719: Thiếu niên
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:58:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Theo như lời , mấy nơi đều là nơi dùng để giam giữ nhân viên bên ngoài trong Song Nguyệt Các." Lục Hàn Châu chỉ vài vị trí bản đồ lộ tuyến mà Đường Vân Thì vẽ.
Sở Khanh Khanh và Đường Vân Thì những vị trí Lục Hàn Châu khoanh tròn đều nhíu mày. Sở Khanh Khanh:"Thế cũng quá nhiều , lẽ nào bọn chúng đem những bách tính lừa núi mấy năm nay đều nhốt ở những nơi ?"
Nàng đó còn tưởng một phần lớn sẽ nhốt ở những ngọn núi khác, dù mấy chục ngày hôm đó cũng chỉ mười đưa tới đây, những còn đều đưa nhốt ở nơi khác.
bây giờ ...
Đường Vân Thì:"Nghĩ theo hướng , ít nhất bọn họ vẫn còn sống."
Lục Hàn Châu và Sở Khanh Khanh lập tức trầm mặc. , bất luận thế nào, còn sống mới là quan trọng nhất.
mắt thấy thời gian bọn chúng thu đồ núi cũng sắp kết thúc , phỏng chừng nhanh sẽ tay với những , bọn họ cần hành động nhanh hơn.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Chỉ là trong những Đường Lê ." Sở Khanh Khanh nhíu mày, chút lo lắng những nơi khoanh tròn bản đồ lộ tuyến.
Nàng luôn cảm thấy giống như Đường Lê vai trò vô cùng quan trọng đối với bộ kế hoạch của Song Nguyệt Các sẽ nhốt chung với những khác. hiện nay bọn họ tạm thời vẫn tìm thấy nơi nào khác, nên chỉ thể thăm dò ở những nơi .
Đường Vân Thì thấp giọng :"Nếu thì chúng tiếp tục tìm."
Sở Khanh Khanh trịnh trọng gật đầu.
Tu vi của Sở Khanh Khanh dạo gần đây tăng trưởng vô cùng nhanh, nhanh đến mức khiến Lục Hàn Châu và Đường Vân Thì cảm thấy đúng .
Sở Khanh Khanh chút buồn bực, nàng thể , nàng cũng thể những thứ đều là tu vi kiếp của nàng, bây giờ đều trở về nàng chứ?
Lời sẽ tin ? Dù ngay cả bản nàng cũng tin. Kiếp nàng sớm c.h.ế.t , nhục cũng mất bao nhiêu năm , những tu vi từ mà ?
Trước đó nàng còn tưởng là tác dụng của Hệ thống, nhưng bây giờ Hệ thống đều biến thành kiếm linh , mà tu vi kiếp của nàng vẫn đang ngừng trở về nàng.
May mà bây giờ tình thế cấp bách, Lục Hàn Châu và Đường Vân Thì mặc dù phát giác sự bất thường, nhưng vì tổn hại gì đối với Sở Khanh Khanh, nên cũng thời gian truy cứu kỹ, thế là Sở Khanh Khanh cứ như hàm hồ lấp l.i.ế.m cho qua.
Bởi vì ban ngày bất cứ lúc nào cũng sẽ tới, cho nên ba giống như ban đêm bộ đều ngoài, mà để Sở Khanh Khanh trông chừng. Một khi tới phát giác trạng thái của bọn họ đúng, lập tức truyền tin cho bọn họ, bọn họ sẽ lập tức trở về.
Sở Khanh Khanh mặc dù ngoài , nhưng nàng cũng lãng phí thời gian, mà đả tọa tại chỗ, từ bỏ bất kỳ thời gian tu luyện nào. Mặc dù tu vi hiện tại của nàng cao , nhưng so với trong Vực vẫn thể đ.á.n.h đồng, cho nên nàng tranh thủ thời gian tu luyện, nâng cao thực lực.
Lúc Sở Khanh Khanh tu luyện, thiếu niên hai trốn ngoài nhưng đều thất bại bằng cách đó vẫn luôn nàng, mà lúc nàng mở mắt sang lập tức dời tầm mắt .
Sở Khanh Khanh:"..."
Rốt cuộc tại cứ chằm chằm mãi thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-719-thieu-nien.html.]
Sở Khanh Khanh nhíu mày, thấy xung quanh đều mang bộ dạng thất hồn lạc phách chằm chằm ngoài cửa sổ, duy chỉ thiếu niên mắt cứ đảo liên tục, đang nghĩ gì. Nàng suy nghĩ một lát, vẫy vẫy tay với thiếu niên.
Thiếu niên thấy thế mắt sáng lên, lập tức cẩn thận từng li từng tí nhích tới bên cạnh Sở Khanh Khanh, cố gắng chạm Lục Hàn Châu và Đường Vân Thì đang ngủ gật.
Sở Khanh Khanh thấy qua đây, cũng do dự, trực tiếp thấp giọng hỏi tại cứ . Thiếu niên thấy phát hiện lập tức chút ngại ngùng, hai tai nháy mắt đỏ bừng. Hắn nhanh liếc bốn phía, thấy đều đang bận ngẩn ngơ tuyệt vọng, ai chú ý tới bên , lúc mới nhỏ giọng :"Thực , các là tiên nhân đúng ?"
Sở Khanh Khanh:"..."
???
Nàng chậm rãi giương mắt đối mặt với ánh mắt của thiếu niên, nửa ngày gì.
Hai cứ như mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, thiếu niên mới mím môi :"Ta hôm đó là các cứu , nếu từ chỗ cao như trận pháp bật xuống, c.h.ế.t cũng gãy tay gãy chân, nhưng cả. Lúc đó đều trốn thật xa, duy chỉ các nhúc nhích, nửa điểm hoảng hốt, giống như liệu định sẽ xảy chuyện ."
Sở Khanh Khanh lập tức cạn lời, thiếu niên cũng khá thông minh đấy.
nàng cũng vì thế mà cho sự thật, chỉ :"Ngươi nghĩ nhiều ."
Thiếu niên lắc đầu:"Không , các là tiên nhân thể để lộ phận của , hiểu, chỉ cần tự là , sẽ cho khác ."
Sở Khanh Khanh:"..."
Thiếu niên xong những lời cũng , xuống bên cạnh Sở Khanh Khanh, tiếp tục :"Các là tới cứu chúng ?"
Sở Khanh Khanh lên tiếng, nhưng thiếu niên dường như cũng cần nàng lên tiếng:"Cũng nhất định là tới cứu chúng , cũng thể là tới dạy dỗ những kẻ mạo danh tiên nhân ."
Trong tay cầm một cọng rơm, lắc lắc, cũng quan tâm Sở Khanh Khanh để ý đến , tự cố tự :"Thực đối với việc tu tiên một chút hứng thú cũng , chỉ một phàm nhân bình bình thường thường, sống trọn kiếp . cha đồng ý, bọn họ nếu thể đồ của tiên nhân thì đó là chuyện rạng rỡ môn thu, thể rạng rỡ tổ tông, hơn nữa tiên nhân thu đồ là chuyện thể ngộ nhưng thể cầu, một khi thật sự trúng, thì đời cần lo sầu vì những chuyện mưu sinh nữa.
" rạng rỡ môn thu thì ích gì, những tiên nhân thu đồ đó, khi lên núi thì còn ai trở về nữa, ai bọn họ . Những tiên nhân bọn họ phi thăng lên trời , nhưng ai là thật giả, chúng tận mắt thấy, bọn họ đích trở về với chúng ."
Thiếu niên dường như chút tức giận, vứt cọng rơm trong tay , ôm đầu gối tiếp tục :"Bởi vì như , cho nên càng đồ của tiên nhân gì đó nữa. Sau khi rời khỏi nhà sống c.h.ế.t thế nào , hơn nữa cha , cho dù thật sự thể giống như những tiên nhân phi thăng thành tiên, nhưng cha thể, thậm chí còn thể trở về gặp bọn họ."
Đại khái là ít khi những lời trong lòng, thiếu niên lải nhải bên tai Sở Khanh Khanh lâu, nhưng luôn nhận sự hồi đáp của Sở Khanh Khanh. Thần sắc ảm đạm một chút, nhưng nhanh khôi phục dáng vẻ nãy, tiếp tục , Sở Khanh Khanh đột nhiên mở miệng :"Vậy cuối cùng tại ngươi vẫn tới?"
Thiếu niên ngẩn , còn tưởng nhầm, thấy là Sở Khanh Khanh thật sự trả lời nháy mắt vô cùng kích động, bình tĩnh một chút mới :"Bởi vì nương bệnh."
Sở Khanh Khanh khựng :"Ngươi tới là để tìm cách chữa bệnh cho bà ?"
Thiếu niên lắc lắc đầu,"Không, bà bệnh của bà là do chọc tức mà , bởi vì cố chấp lên núi, cho nên chọc tức bà sinh bệnh. Bà còn năm nay nếu còn lên núi nữa, sang năm cha cũng sẽ chọc tức sinh bệnh." Hắn khựng , nửa ngày mới :"Cho nên liền lên đây."