Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 715: Bị nhốt
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:58:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nơi nhốt quá tồi tàn ?"
Sở Khanh Khanh ngửa đầu lỗ thủng to cỡ nửa nóc nhà rách từ bao giờ, chút líu lưỡi.
Lại đầu cửa sổ bên đang vù vù lọt gió, cũng rách nát hình thù gì nữa .
Nơi nhốt cũng quá qua loa ? Là chắc chắn những là phàm nhân bình thường đ.â.m thủng trận pháp trốn thoát nên mới tùy ý như ?
"Tồi tàn thì chúng thể trốn ngoài ?"
Lời dứt liền thấy một tiếng "bịch", một thiếu niên ước chừng mười bảy mười tám tuổi hai lời liền đ.â.m sầm cái cửa sổ rách nát . Kết quả cửa sổ đ.â.m , ngược trận pháp đó bật mạnh ngã xuống đất, lăn lông lốc đến góc tường.
Sở Khanh Khanh:"..."
Người nếu dám nhốt ngươi ở cái nơi tồi tàn , chắc chắn là sợ ngươi trốn ngoài . Ngươi đ.â.m như ngoại trừ tự đ.â.m thành kẻ ngốc thì nửa điểm tác dụng cũng a.
Những khác thấy cái nơi một cái cửa sổ rách nát mà uy lực cũng lớn như , nháy mắt càng thêm tuyệt vọng. Đứa trẻ nhỏ nhất nhịn lên, bao lâu liền thêm hai nữa hùa theo .
Duy chỉ thiếu niên vẫn từ bỏ ý định, khi bò dậy từ đất, đ.á.n.h chủ ý lên lỗ thủng nóc nhà.
Sở Khanh Khanh thiếu niên đang rục rịch rướn , trầm mặc một cái chớp mắt cảm thấy lát nữa thể sẽ ngã t.h.ả.m hơn.
Hắn cũng nghĩ xem cho dù thể trèo lên rời khỏi đây thì thể thế nào? Không đến ngoài cửa còn canh gác, cho dù canh gác thì xung quanh ngọn núi còn cấm chế và pháp trận, dễ dàng căn bản cách nào rời , hơn nữa xung quanh còn tuần tra, bình thường thần quỷ chạy trốn khỏi đây quả thực còn khó hơn lên trời.
Sở Khanh Khanh lắc đầu thiếu niên nữa, dù cho dù lên nóc nhà cũng công cụ, cứ để tùy ý loạn , còn hơn là xổm ở đó lóc với một đám .
Nghĩ xong những điều , Sở Khanh Khanh liền tới cửa sổ, men theo cửa sổ rách nát bắt đầu quan sát cảnh sắc bố cục xung quanh, đồng thời cùng Sở Cẩm An, Đường Vân Thì trong lòng thương lượng kế hoạch chuyến .
Kế hoạch chuyến của bọn họ là tiên trộn Tổng các Song Nguyệt Các, đó chờ thời cơ tìm kiếm tung tích của Đường Lê. Sau khi xác định Đường Lê giam giữ ở thì thông báo cho Nam Hằng và Lâm Ký Trung núi, để bọn họ chuẩn sẵn sàng.
Đợi đến lúc ba Sở Khanh Khanh bên cứu Đường Lê thì sẽ tay trừ khử những kẻ mà Song Nguyệt Các phái xuống núi phụ trách đóng giả tiên nhân thu đồ , đó từng bước rõ kế hoạch trong miệng những kẻ rốt cuộc là gì, cuối cùng của cuối cùng là nhổ cỏ tận gốc bộ Song Nguyệt Các.
Hiện nay bọn họ xong bước thứ nhất, trộn Song Nguyệt Các, việc tiếp theo chính là tìm kiếm tung tích của Đường Lê.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Theo như lời Lâm Ký Trung , bởi vì thể chất của Đường Lê đặc thù, hơn nữa căn cốt kỳ giai, tu vi cao thâm, cho nên cho dù đưa về Tổng các, trong thời gian ngắn cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Bọn chúng chắc chắn sẽ tay với Đường Lê thời khắc quan trọng nhất của kế hoạch, cho nên khi kế hoạch cuối cùng bắt đầu, hẳn là đều sẽ giam giữ ở một nơi nào đó trong Song Nguyệt Các.
Mà việc ba Sở Khanh Khanh cần chính là tìm nơi giam giữ Đường Lê, đó tìm cơ hội cứu .
Bọn họ dọc đường tới đây, phát hiện tu vi của những phụ trách tuần tra bên ngoài cao lắm, điều nghĩa là cho dù bây giờ bọn họ ẩn nấp hình ngoài, tìm kiếm nơi giam giữ Đường Lê ở xung quanh cũng sẽ những phát hiện. Chỉ là nơi là Tổng các Song Nguyệt Các, cao thủ nhiều như mây, khó đảm bảo sẽ gặp tu vi cao hơn bọn họ, cho nên nhất định hành sự cẩn thận.
Ba truyền âm thảo luận một lúc, Đường Vân Thì mở miệng bày tỏ ngoài thăm dò một vòng quanh đây , đợi đến khi nắm rõ địa hình sẽ hành động cùng hai . Đến lúc đó sắc trời chắc chắn tối, ẩn nấp trong bóng đêm, xác suất phát hiện cũng sẽ giảm bớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-715-bi-nhot.html.]
Đường Vân Thì là tu vi cao nhất trong ba bọn họ, để ngoài thăm dò quả thực là lựa chọn nhất. Hơn nữa hiện tại trong cơ thể Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu vẫn còn luồng sức mạnh thể khống chế thần hồn , cho nên ở đây đợi đến khi trời tối mới hành động mới là thỏa nhất.
Thấy ý kiến đạt sự thống nhất, Đường Vân Thì cũng do dự nữa, sử dụng một chướng nhãn pháp đảm bảo sẽ ai phát hiện biến mất mới biến mất trong phòng.
Trong căn phòng ngoại trừ Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu thì bộ đều là bình thường, căn bản ai phát giác Đường Vân Thì rời . Hai men theo cửa sổ thấy bóng dáng Đường Vân Thì biến mất mắt, nửa ngày mới dời tầm mắt.
Sở Khanh Khanh chằm chằm lỗ thủng nóc nhà nửa ngày, thầm nghĩ lỗ thủng cũng khá hữu dụng, ít nhất nếu bọn họ ngoài thể trực tiếp bay từ lỗ thủng .
còn đợi nàng nghĩ xong, liền thấy một sợi dây thắt nút từ các dải vải đủ màu sắc ném lên, cùng còn buộc một khúc gỗ rách, Sở Khanh Khanh kỹ phát hiện khúc gỗ còn là từ xà nhà rơi xuống.
Nàng trầm mặc một cách quỷ dị trong chớp mắt, trong đầu lập tức hiện lên thiếu niên nãy đ.â.m cửa sổ, ngoại trừ chắc ai khác sẽ như . Quả nhiên nàng men theo sợi dây thắt nút từ dải vải xuống, liền thấy thiếu niên đang dải vải rục rịch rướn .
Sở Khanh Khanh:"..."
Còn đợi nàng tò mò những dải vải dài ngoằng từ mà , nàng thấy mấy mặc áo lót thanh nhất sắc bên cạnh thiếu niên ngẩng đầu lên.
Sở Khanh Khanh:"..."
Nàng những dải vải từ mà .
ngươi xé quần áo của dây thừng mà xé của ?
Sở Khanh Khanh vẻ mặt mê hoặc thiếu niên ăn mặc chỉnh tề.
đợi Sở Khanh Khanh nghĩ thêm gì khác, thiếu niên nắm lấy sợi dây thắt nút từ dải vải dùng sức trèo lên .
Chậc, cái là thường xuyên trèo cây lên nóc nhà, nếu thể trèo nhẹ nhàng như .
Rất nhanh thiếu niên trèo lên xà nhà trong ánh mắt của , chỉ thiếu một chút nữa là thể thò đầu ngoài . Đại khái là rút kinh nghiệm từ , thiếu niên lao thẳng lên , mà đưa tay thăm dò một chút. Kết quả chính là một cái thăm dò vẫn chạm trận pháp xung quanh, khoảnh khắc tiếp theo một đạo bạch quang lóe lên, thiếu niên liền nữa bật xuống, ngã thật mạnh xuống .
Thiếu niên nháy mắt trừng to mắt. Nóc nhà của căn phòng cao hơn phòng bình thường nhiều, nếu ngã xuống như , chắc chắn sẽ thương, huống hồ luồng sức mạnh bật xuống cực lớn, nếu cứ thế ngã xuống, c.h.ế.t cũng lột một lớp da.
Thiếu niên nghĩ nhắm c.h.ặ.t hai mắt , ngờ cơn đau trong dự tính hề ập đến. Khoảnh khắc tiếp đất chỉ cảm giác một luồng sức mạnh vô hình đỡ lấy , khoảnh khắc tiếp đất biến mất thấy tăm .
Bịch một tiếng, thiếu niên nhe răng trợn mắt rơi xuống đất, nhưng thương nửa điểm, chỉ chỗ tiếp xúc gần với mặt đất chấn động đến tê rần.
Mọi xung quanh thấy thiếu niên ngã xuống đều sợ hãi ngây tại chỗ, mãi đến khi thiếu niên hít hà một tiếng mới nhao nhao lo lắng tiến lên kiểm tra thương thế của .
Duy chỉ Sở Khanh Khanh, Lục Hàn Châu tại chỗ nhúc nhích, nhưng đầu ngón tay lóe lên một tia linh lực.
...