Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 712: Xuất phát lên núi

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:58:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba Sở Khanh Khanh còn nghi ngờ gì nữa tự nhiên là trúng tuyển , mà ngoại trừ ba bọn họ còn bốn khác cũng trúng tuyển.

 

Giày vò cả một ngày chỉ chọn ba , xung quanh trong lòng oán hận, nhưng dám , chỉ thể ủ rũ cúi đầu rời , chuẩn ngày mai tiếp tục đến báo danh.

 

"Ngày mai bọn họ vẫn thể báo danh?" Sở Khanh Khanh chút kinh ngạc.

 

Lâm Ký Trung gật đầu:"Quy củ mà Song Nguyệt Các định là như , chỉ cần là trong thời gian tuyển chọn, mỗi ngày đều thể báo danh, cho dù báo danh nhiều , nhưng chỉ cần là chọn thì thể tiếp tục báo danh."

 

Sở Khanh Khanh vốn tưởng những thi trượt an , nhưng bây giờ xem như .

 

Rất nhanh bốn trúng tuyển khác liền mừng rỡ như điên chạy về phía điểm báo danh. Ba Sở Khanh Khanh học theo dáng vẻ của bốn , cũng cho tỏ kích động một chút, đó liền cùng chờ Lâm Ký Trung đưa bọn họ đến nơi tập kết.

 

Bởi vì điểm báo danh mà Song Nguyệt Các thiết lập nhiều, cho nên khi kết thúc mỗi ngày, mỗi điểm báo danh đều cần đưa những chọn trong ngày hôm nay đến vị trí tập kết cố định, do thống nhất đưa về núi.

 

Sau khi đến nơi tập kết, ba Sở Khanh Khanh phát hiện, những điểm báo danh trong một ngày thời gian đại khái chọn sáu bảy mươi .

 

Số lượng thì chút kinh , đó năm ngày mới chọn một trăm lẻ mấy , hiện nay mà một ngày chọn sáu bảy mươi .

 

Tiếp theo chính là đưa những chọn về núi. Đại khái là vì công việc tốn sức lợi lộc gì, cho nên của mấy điểm báo danh một ai chủ động , cuối cùng đ.á.n.h chủ ý lên Lâm Ký Trung từ bên ngoài trở về.

 

Thế là nửa ngày Lâm Ký Trung lặng lẽ dẫn mấy chục về phía Bách Tuệ Sơn.

 

Đi một lúc Lâm Ký Trung rốt cuộc cũng hiểu tại những chọn , bởi vì dẫn theo những phía căn bản cách nào sử dụng linh lực, chỉ thể từng bước từng bước leo lên núi.

 

May mà bao lâu phát hiện truyền tống trận thường dùng trong Vực, là do của Song Nguyệt Các bố trí, thế là chút do dự dẫn , lúc mở mắt nữa đến một ngọn núi khác.

 

Ngoại trừ ba Sở Khanh Khanh , những khác rõ ràng vô cùng kích động, lẽ nào cái chính là tiên pháp trong truyền thuyết ?!

 

Bởi vì sự tồn tại của truyền tống trận, cho nên bọn họ nhanh vượt qua ba ngọn núi, nhưng cùng với việc ngừng tiến sâu trong, sắc mặt của ba Sở Khanh Khanh dần dần đổi.

 

Trên những ngọn núi pháp trận.

 

Hơn nữa là vài trận pháp nhỏ, mà là một pháp trận khổng lồ.

 

Ban đầu Sở Khanh Khanh tưởng là trận pháp thủ hộ giống như hộ sơn đại trận, nhưng nhanh nàng cảm nhận sát khí nồng đậm, là tà trận, hơn nữa còn tà môn hơn cả pháp trận Linh Giác Sơn.

 

Lâm Ký Trung cảm nhận sự tồn tại của tà trận, nhưng ba truyền âm hề tránh né , xong lập tức :"Vậy bây giờ ?"

 

"Tiếp tục , đừng dừng ." Sở Khanh Khanh .

 

Trước mắt bọn họ vẫn tiến sâu trong Song Nguyệt Các, thể rút dây động rừng, cho nên trình tự đều cần theo quy định, chỉ cần chút khác biệt thể sẽ khiến nghi ngờ.

 

Lâm Ký Trung gật đầu, thế là theo kế hoạch đưa bọn họ đến đích.

 

Sở Khanh Khanh ngẩng đầu, thấy một tòa kiến trúc cao lớn xây dựng trong bóng râm của rừng núi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-712-xuat-phat-len-nui.html.]

Nơi rõ ràng là Tổng các Song Nguyệt Các, mà là nơi Song Nguyệt Các chuyên môn xây dựng cho những kẻ gọi là t.ử .

 

Nhóm Lâm Ký Trung đến nơi nhanh liền từ trong kiến trúc , dẫn nhóm Sở Khanh Khanh trong.

 

Bọn họ khi dẫn trong, liền một căn phòng vô cùng tối tăm. Khoảnh khắc tiếp theo nàng liền cảm giác một đạo linh thức đột nhiên xuất hiện, quét lên bọn họ. Ba phản ứng nhanh, khi linh thức quét đến nhanh ch.óng phong bế linh lực trong cơ thể, chớp mắt liền bất kỳ điểm khác biệt nào so với những bình thường xung quanh.

 

Quả nhiên đạo linh thức phát hiện bất kỳ sự bất thường nào, nhanh liền rút về. Ngay đó căn phòng đột nhiên sáng lên, một mặc hắc bào xuất hiện mặt .

 

Ba Sở Khanh Khanh lập tức nhận , đây chính là chủ nhân của đạo linh thức .

 

Ba hiểu đang gì, đang kiểm tra tư chất của những bình thường . Quả nhiên khoảnh khắc tiếp theo liền chia mấy chục mặt thành ba đội, bảo Lâm Ký Trung dẫn hai đội trong đó đến hai ngọn núi bên cạnh, còn đội ba Sở Khanh Khanh còn thì do đích dẫn .

 

Lâm Ký Trung thấy thế nhíu mày, bất động thanh sắc lướt qua ba Sở Khanh Khanh, dường như chút lo lắng. May mà nhanh thấy Sở Khanh Khanh xua tay với , hít sâu một , dẫn theo hai đội rời .

 

Mà đội ba Sở Khanh Khanh còn lượng là ít nhất, tính cả ba Sở Khanh Khanh tổng cộng cũng mới mười .

 

hắc y nhân quan tâm lượng nhiều ít, chỉ với bên cạnh:"Đưa bọn họ đến nơi ở , chăm sóc cho ."

 

"Vâng."

 

Hắc y nhân gật đầu, về phía nhóm Sở Khanh Khanh:"Các ngươi ở đây một đêm , ngày mai đưa các ngươi bái sư. Trong núi thường xuyên dã thú xuất hiện, nhớ kỹ buổi tối đừng ngoài."

 

Ngoại trừ ba Sở Khanh Khanh, Đường Vân Thì, Lục Hàn Châu , những khác còn chút hưng phấn. Mặc dù luôn cảm thấy khí xung quanh chút kỳ quái, nhưng ngày mai sẽ bái sư, bọn họ cũng kịp nghĩ nhiều, vội vàng vui vẻ gật đầu.

 

"Đưa bọn họ xuống ."

 

Bên trong kiến trúc cũng chắc sáng sủa hơn bên ngoài bao nhiêu, thoạt giống nơi ở của tiên nhân, ngược giống hang ổ của ma tu hơn. Mà căn phòng phân cho nghỉ ngơi tự nhiên cũng chẳng gì, mười căn phòng sát , đen ngòm giống phòng nghỉ ngơi, ngược giống phòng giam hơn.

 

Mọi thấy cảnh tượng chút chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn , dù bây giờ đến bước , bọn họ cho dù hối hận cũng muộn.

 

Huống hồ tu đại đạo, ắt nhẫn nhịn những điều thường thể nhẫn nhịn, cho nên đây chừng là thử thách mà tiên nhân dành cho bọn họ, bọn họ bắt buộc nhẫn nhịn!

 

Ba Sở Khanh Khanh là những cuối cùng , tự nhiên là thấy biểu cảm của bảy , nhất thời chút nên gì.

 

Bọn họ cách nào cứu bọn họ ngay bây giờ, cho nên vẫn luôn hy vọng những giữ sự cảnh giác, nhưng hiện nay xem ...

 

Sau khi phòng, ba liền cẩn thận kiểm tra bốn phía một chút, phát hiện chỗ nào bất thường.

 

Căn phòng tuy nhỏ tối, nhưng cũng coi như là sạch sẽ gọn gàng. Cửa sổ đang mở, nếu mở toang hết còn thể thấy cảnh sắc bên ngoài.

 

Chỉ là nơi thâm sơn cùng cốc bên ngoài thực sự cảnh sắc gì đẽ, chừng cảnh sắc thấy, ngược chạm mắt với dã thú, thế thì bù mất. Cho nên đều ăn ý đóng cửa sổ , rước lấy rắc rối.

 

Trong phòng ngoại trừ một chiếc giường và một cái ghế thì còn đồ đạc gì khác, cho nên khi phòng bao lâu liền cảm thấy chút nhàm chán, bao lâu liền mặc nguyên quần áo lên giường nghỉ ngơi.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

...

 

 

Loading...