Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 705: Trạch Viện

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:57:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên núi dĩ nhiên tiên nhân nào, chỉ một đám điên cuồng coi mạng như cỏ rác, dùng tà thuật thống nhất thiên hạ.

 

Bây giờ ba Sở Khanh Khanh thể khẳng định, chuyện hoàng thất Cao Ly lấy cớ long mạch để di dân là một trò l.ừ.a đ.ả.o từ đầu đến cuối.

 

Bây giờ những gọi là tiên nhân thu nhận lên núi t.ử thể gặp chuyện may, ít nhất thì năm mươi mấy gọi là lên trời thành tiên chắc chắn xảy chuyện.

 

Và điều đáng sợ hơn là những của Song Nguyệt Các bây giờ vẫn đang ngừng lấy danh nghĩa tiên nhân để tiếp tục thu nhận t.ử, tiếp tục công khai tàn hại bá tánh.

 

“Ông chủ, tại ông đóng cửa khi về chuyện ?” Sau khi ông chủ kể về chuyện tiên nhân núi, ba im lặng một lúc, ngay khi chuẩn rời , Đường Vân Thì đột nhiên liếc cánh cửa đóng c.h.ặ.t, lên tiếng.

 

Ông chủ đó ngẩn , vỗ trán, lúc mới nhớ cánh cửa treo biển đóng cửa, mở cửa : “Đó là vì tiên nhân quy định, họ thể ban phước cho chúng , cũng thể nhận chúng t.ử, nhưng điều kiện tiên quyết là tuyệt đối chuyện cho ngoài , để ngoài đến sự tồn tại của họ.”

 

“Vậy ông chuyện cho chúng , chẳng phá vỡ quy định của tiên nhân ?” Đường Vân Thì nhướng mày .

 

Ông chủ đó vội “ai” một tiếng: “Phá quy định gì, ? Các ngươi ở đây một đêm , tính cũng là nửa của chúng , hơn nữa các ngươi cũng định ở đây lâu dài ? Đã định ở lâu dài thì là nhà, gì mà , đây coi là phá quy định.”

 

Ông mở cửa: “ đóng cửa chỉ là để đề phòng khác hiểu lầm thôi.”

 

Ánh nắng bên ngoài chiếu , khiến ông chủ nheo mắt, ông thu tấm biển treo bên ngoài, trong quầy, cầm lấy cuốn sách dường như còn tiếp, nhưng cuối cùng vẫn đặt xuống, tiễn mấy Sở Khanh Khanh ngoài quán, khi còn vẫy tay với ba : “Nhớ thường xuyên đến nhé!”

 

Sau khi tiễn ba Sở Khanh Khanh , ông chủ mới chậm rãi khách sạn vắng tanh, quầy, bất giác đưa tay lấy sách, nhưng đột nhiên nhớ câu của ba đó khi , lập tức ngẩn .

 

Một lúc lâu mới chằm chằm cuốn sách đó, gập nó , ném xuống quầy, ngáp một cái, gục xuống quầy ngủ.

 

“Ngươi xem, ông tin lời các ngươi ?” Trên đường trở về khách sạn mà họ đặt ở thị trấn chân Bách Tuệ Sơn, Đường Vân Thì đột nhiên lên tiếng, ngay đó Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu .

 

Lục Hàn Châu vẫn lạnh nhạt, mặt biểu cảm gì: “Tin cũng là mệnh của ông , tin, cũng là mệnh của ông .”

 

Ngược , Sở Khanh Khanh suy nghĩ một lúc : “Chắc là sẽ tin nhỉ?”

 

Sự phát triển của tình hình rõ ràng vượt ngoài dự đoán của , tuy họ sớm nghĩ rằng tình hình ở Cao Ly thể sẽ nghiêm trọng hơn, nhưng ngờ đến mức , hoàng thất liên kết với ma đạo cùng tàn hại bá tánh.

 

từng thấy.

 

“Hoàng thất Cao Ly điên ?” Sau khi Sở Khanh Khanh kể chuyện hoàng thất Cao Ly di dân và Song Nguyệt Các giả tiên nhân thu nhận t.ử, Vương Thừa tướng lập tức kinh hãi.

 

Là vua của một nước, thể chuyện táng tận lương tâm như ? Còn quan viên của Cao Ly đều c.h.ế.t hết ? Lại để mặc tình trạng quản?

 

Sở Cẩm An bên cạnh lắc đầu: “Họ cho dù quản cũng quản .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-705-trach-vien.html.]

 

Cho dù là quyền thần nắm đại quyền, cũng thể đối đầu với cả hoàng thất, chống hoàng quyền, huống hồ lưng hoàng thất Cao Ly còn sự tồn tại của Song Nguyệt Các, họ cho dù quản cũng quản , dám quản.

 

“Ngươi chuyện ?” Sở Khanh Khanh Lâm Ký Trung đang một bên.

 

Lâm Ký Trung với tư cách là kẻ phản bội của Song Nguyệt Các, gần như lúc nơi đều cố gắng phát huy tác dụng của kẻ phản bội, chỉ nấy, giấu giếm, còn cần mẫn dẫn đường cho mấy , một mạch dẫn thẳng đến một thị trấn gần Bách Tuệ Sơn nhất.

 

Hắn lời của Sở Khanh Khanh lắc đầu, khi rời tổng các chuyện thu nhận t.ử , thậm chí ngay cả chuyện hoàng thất Cao Ly di dân đến đây cũng .

 

“Song Nguyệt Các quy định, cho phép thành viên trong các tự ý ngoài, nên chuyện bên ngoài bọn vẫn luôn ít.”

 

Sở Khanh Khanh gật đầu, suy nghĩ một lúc : “Họ ngươi đến ?”

 

Lâm Ký Trung vội lắc đầu: “Chưa, truyền tin cho họ.” Cho một trăm lá gan cũng dám tự ý truyền tin cho tổng các, lỡ nhóm Sở Khanh Khanh phát hiện, đến lúc đó còn c.h.ế.t như thế nào.

 

“Ngài xem, khi nào thì truyền tin cho họ ạ? Có cần thẳng là đến chân núi ?”

 

Sở Khanh Khanh nhớ thời gian tiên nhân xuống núi thu nhận t.ử mà ông chủ khách sạn , thế là : “Không vội, năm ngày ngươi hãy trả lời tin nhắn cho họ, cứ ngươi sắp đến chân núi .”

 

Lâm Ký Trung liên tục gật đầu: “Được, sẽ năm ngày mới truyền tin.”

 

Sở Khanh Khanh gật đầu, theo lời ông chủ đó , sáu ngày là thời gian những của Song Nguyệt Các xuống núi thu nhận t.ử, nếu Lâm Ký Trung trở về lúc , của Song Nguyệt Các thể sẽ để cũng tham gia chuyện xuống núi thu nhận t.ử.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Sau khi dặn dò Lâm Ký Trung xong, Sở Khanh Khanh Vương Thừa tướng, bảo ông thuê một căn nhà giống như căn nhà ở Phủ Quốc đây để tạm thời ở . Lần họ ở Cao Ly chắc chắn cũng ngắn, cứ ở khách điếm tiện, vẫn là nên nhanh ch.óng tìm một căn nhà thì hơn.

 

Vương Thừa tướng lập tức gật đầu, vỗ n.g.ự.c đảm bảo nhất định sẽ nhanh ch.óng thành.

 

Tốc độ của Vương Thừa tướng quả nhiên nhanh, ngày hôm tìm một căn nhà ở gần thị trấn để thuê.

 

Sở Khanh Khanh căn nhà lớn rộng rãi, khí phái mắt chút thắc mắc: “Gia đình ban đầu ở nữa?”

 

Vương Thừa tướng lập tức : “Cái hỏi , ở đây đây là một trong những phú thương chuyển đến sớm nhất mà ông chủ khách sạn tiểu công chúa hôm qua. Gia đình họ chuyển đến đây ở một thời gian, cũng là ở quen tin tức gì, chỉ ở hai năm , căn nhà cứ thế bỏ , giao cho trong thị trấn cho thuê. Hôm qua hỏi ông chủ khách sạn về nhà cửa, ông giới thiệu đến đây.

 

“Căn nhà thực từ lâu khi phú thương đó chuyển rao bán , nhưng những chuyển đến đây đều là dân thường, nhiều tiền để mua một căn nhà lớn như , nên cứ thế bỏ hoang ở đây.”

 

Sở Khanh Khanh xong, cẩn thận quan sát căn nhà mắt, quả nhiên giống như nhà cũ xây lâu, chỉ là vì quá lâu ở nên trông chút hoang tàn.

 

 

 

Loading...