Ánh bình minh le lói, chân trời dần ửng lên màu trắng đục, chẳng mấy chốc soi sáng cả mặt đất, bao gồm cả pháp trận khổng lồ ẩn huyễn trận mặt bốn Sở Khanh Khanh, ngừng tỏa oán khí.
Những canh giữ trận pháp sớm bại tay bốn Sở Khanh Khanh, đều trọng thương, tạm thời đưa về Song Nguyệt Các, nên lúc xung quanh ngoài bốn Sở Khanh Khanh chỉ Lâm Ký Trung và một chủ các phái đến canh giữ trận pháp.
Khi nhóm Sở Khanh Khanh đến nơi, đang lấy oan hồn oán khí cực nặng luyện bằng tà thuật từ trong một vật chứa đặc chế , đặt trong trận. Rõ ràng là ban đêm, nhưng khi oan hồn đó đặt trận, xung quanh đột nhiên sáng lên một luồng ánh sáng tối, ánh sáng đó sáng, nhưng trong đó như một lớp sương mù đen bao phủ, vô cùng quỷ dị.
Ngay đó, xung quanh vang lên những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết mà thường thể thấy, đó là tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của oan hồn.
Bốn Sở Khanh Khanh vốn tưởng rằng âm thanh đó sẽ nhanh ch.óng biến mất, nhưng ngờ mãi đến nửa canh giờ , âm thanh đó vẫn còn đang gào thét, chỉ là yếu nhiều, như thể giây tiếp theo sẽ tan biến.
Mọi hiểu , đây là trận pháp đang hấp thụ oán khí và hồn lực oan hồn , chỉ khi oan hồn biến mất thì âm thanh mới biến mất.
Những oan hồn, oán hồn luyện chế xong đặt trong vật chứa như thế còn nhiều, đều đựng trong vật chứa và mang theo những canh giữ trận pháp .
Bây giờ những bại tay bốn Sở Khanh Khanh, trọng thương thể phản kháng, chỉ thể lấy tất cả các vật chứa đựng oan hồn lệ quỷ.
Sở Khanh Khanh chằm chằm những vật chứa đó một lúc lâu, đó giơ tay lên thu tất cả trong kho đồ của . Nếu một ngày nào đó nàng thể đến Tứ Cảnh Chi Vực, nàng sẽ tìm Phật tu trong vực để siêu độ cho những oan hồn , nếu nàng thể đến Tứ Cảnh Chi Vực, nàng cũng sẽ nhờ Lục Hàn Châu hoặc Đường Vân Thì những việc .
Họ thấy là từng cái vật chứa, nhưng bên trong là vô linh hồn bất do kỷ.
Làm xong những việc , mấy về phía Tỏa Linh Trận khổng lồ mặt.
Có lẽ vì oan hồn đó hấp thụ hết, tiếng kêu t.h.ả.m thiết biến mất, màn đêm đen kịt, những luồng sáng cũng dần biến mất, cả Tỏa Linh Trận cũng ẩn trong bóng tối.
dù , oán khí xung quanh trận pháp vẫn như thực thể, thể thấy rõ bằng mắt thường.
Sở Khanh Khanh từ từ nhíu mày, tuy nàng hiểu về trận pháp, nhưng cũng những trận pháp như Tỏa Linh Trận dường như là tà trận, tà trận thì càng thể cần dùng oan hồn lệ quỷ mắt trận và duy trì vận hành.
Nàng đầu Đường Vân Thì: “Ngươi đây là pháp trận gì ?”
Nam Hằng và Hệ thống bên cạnh lời Sở Khanh Khanh đều ngẩn : “Đây là Tỏa Linh Trận ?”
Sở Khanh Khanh lắc đầu: “Tỏa Linh Trận tà trận, càng cần hiến tế sống, dùng oan hồn lệ quỷ để duy trì vận hành.”
Đường Vân Thì gì, chỉ lặng lẽ pháp trận mặt, một lúc lâu mới : “Ta từng thấy trong sách một loại tà trận, trận thể đoạt lấy thứ thể đoạt trận, bất kể là linh lực, thể, là hồn phách, và bước quan trọng nhất để nó thành trận chính là dùng sống tế trận.”
Mọi lời lòng thắt , nhớ lời của Lâm Ký Trung đó, trận cực kỳ âm tà, chỉ cần dùng lệ quỷ luyện thành bằng tà thuật mắt trận, mà còn cần dùng chín chín tám mươi mốt sống tế trận mới thể thành trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-694-doat-linh-tran.html.]
Sở Khanh Khanh suy nghĩ một lát : “Trận pháp tên là gì?”
Đường Vân Thì chậm rãi : “Đoạt Linh Trận.”
Hắn xong, ánh mắt rơi xuống pháp trận đó, : “Chỉ là Đoạt Linh Trận khi đoạt lấy thứ đối phương sẽ tự động phá trận biến mất, để một dấu vết nào, bất kỳ ai phát hiện, hơn nữa nó càng cần dùng oán khí để duy trì vận hành, nên trận pháp hẳn chỉ tương tự với Đoạt Linh Trận, nhưng là Đoạt Linh Trận.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Chỉ là trận pháp thể tương tự với loại tà trận , về tác dụng đại khái sẽ điểm tương đồng, chẳng lẽ trận pháp cũng là để đoạt lấy linh lực các loại?
trận pháp xây ở đây, thứ duy nhất ném chính là oan hồn lệ quỷ để duy trì trận pháp vận hành, rốt cuộc họ đoạt cái gì?
Sở Khanh Khanh nhíu mày, một lúc đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt dần dần di chuyển xuống, rơi xuống mặt đất bên trận pháp.
Trận pháp xây quần thể linh mạch, chẳng lẽ họ đoạt lấy linh khí trong linh mạch?
linh khí sớm khô cạn, cho dù cũng chỉ là tích lũy qua năm tháng từ từ giải phóng , họ thể đoạt .
Sở Khanh Khanh nhíu mày định gì đó, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nhưng nếu họ cứ bố trí trận pháp ở đây, mỗi giờ mỗi khắc đều hấp thụ linh khí trong linh mạch thì ?
“Sao ?” Lục Hàn Châu thấy sắc mặt Sở Khanh Khanh , lên tiếng hỏi.
Sở Khanh Khanh mím môi, suy nghĩ của .
Bốn đều im lặng, một lúc Đường Vân Thì lắc đầu : “Không đúng, nếu thật sự như cô , những linh khí hấp thụ từ trong linh mạch ?”
Nếu thật sự thông qua linh mạch để hấp thụ linh khí, luôn ở gần trận pháp, như mới thể khiến linh khí hấp thụ đến liên tục đưa cơ thể , cung cấp cho tu luyện, nhưng bây giờ xung quanh đây ngoài những canh giữ pháp trận thì ai khác.
Sở Khanh Khanh im lặng, cuối cùng cũng hiểu bỏ qua điều gì, đúng , nếu trận pháp thật sự như nàng nghĩ, hấp thụ linh khí của linh mạch, chắc chắn sẽ ở bên cạnh trận pháp, luôn luôn hấp thụ linh khí mà trận pháp hấp thụ từ linh mạch, nhưng bây giờ xung quanh trận pháp như tồn tại.
Sở Khanh Khanh nhíu mày, khó hiểu : “ nếu như , tác dụng của pháp trận rốt cuộc là gì?”
Đường Vân Thì im lặng , một lúc thở dài một , dùng cán quạt gõ lòng bàn tay : “Thôi, thật sự nghĩ , là tiên xem thể phá hủy trận pháp .”
Trận pháp tà khí nặng như , linh mạch vốn chịu nổi gánh nặng, nó ở chỉ tăng tốc độ linh mạch khô cạn, chút lợi ích nào, thứ hai là Linh Giác Sơn nhiều sinh linh, núi còn vô bá tánh, một tà trận như , lâu ngày e rằng sẽ tà khí nhập thể.
Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu gật đầu, đồng ý với đề nghị của Đường Vân Thì, thế là ba bắt đầu quan sát trận pháp mặt, suy nghĩ xem nên phá giải như thế nào.