Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 686: Thành Công?
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:57:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghi thức Thần Tế, cho dù Sở Khanh Khanh đây là gì, nhưng chỉ từ cái tên cũng thể đây chắc chắn là một nghi thức bình thường.
Hai chữ Thần Tế, đối với Sở Khanh Khanh từ nhỏ lớn lên trong hoàng thất, mỗi năm đều tế trời, tế thần, quả thực thể quen thuộc hơn.
những vị thần mà các quốc gia ngoại vực thờ cúng, Sở Khanh Khanh cảm thấy phần lớn đều là bịa đặt, chỉ cái gì mà Tiên Cảnh Chi Chủ thể tồn tại, nhưng nguyên mẫu cũng là thần, mà là Tứ Cảnh Chi Chủ cai quản Tứ Cảnh Chi Vực, sống trong Phù Hư Cung.
Thần minh mà các quốc gia ngoại vực tế tự nghi là thủ tôn trong Vực, những thần minh mà những trong Vực tế tự là gì?
Đường Vân Thì: “Là thượng giới thần minh.”
Từ xưa đến nay, tu sĩ dẫn linh khí cơ thể, tu luyện tấn thăng, khắc phục vô trở ngại, ngừng nâng cao tu vi, tấn thăng đại đạo, cuối cùng đạp vỡ hư , độ kiếp phi thăng, đến một thế giới khác.
Thượng giới trong miệng Đường Vân Thì, chính là thế giới mà tu sĩ khi phi thăng đến trong vạn năm qua.
“Chỉ là vì linh lực hạ giới ngày càng mỏng manh, mấy nghìn năm ai phi thăng nữa.”
Thực nghìn năm vẫn nhiều đại năng thể đạp phá hư , độ kiếp phi thăng, nhưng họ vì cứu vớt hạ giới tan nát, chủ động dung nhập thần hồn trong kết giới của Tứ Cảnh Chi Vực, hòa một thể với kết giới, để bảo vệ thế giới .
Sở Khanh Khanh im lặng một lúc lâu: “Cho nên kết giới của Tứ Cảnh Chi Vực mới vững chắc như , mấy nghìn năm vỡ.”
bây giờ cùng với sự cạn kiệt của linh khí, còn tu sĩ nào thể đạp vỡ hư , độ kiếp phi thăng nữa, cũng còn chủ động vì thiên hạ mà lấy tuẫn đạo nữa.
“Tu sĩ cuối cùng độ kiếp phi thăng thế gian là Sở gia, cho nên trăm năm qua việc tế thần, vẫn luôn do Sở gia phụ trách.” Đường Vân Thì mở miệng giải thích.
Sở Khanh Khanh nhíu mày: “Trăm năm qua vẫn luôn do Sở gia phụ trách? Không ai phản đối ?”
Năm đại gia tộc khác cũng đồng ý?
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Đường Vân Thì thu cây quạt, nhẹ nhàng gõ lòng bàn tay: “Tự nhiên là phản đối, ba bốn mươi năm phản đối , nhưng vì tân nhiệm Tứ Cảnh Chi Chủ là Sở gia, dám đắc tội nàng, cho nên chuyện liền gác , vẫn luôn ai dám nhắc .”
Thế là nhiều năm qua , phụ trách nghi thức Thần Tế vẫn là Sở gia.
Sở Khanh Khanh lời giải thích của Đường Vân Thì, suy nghĩ một lúc lâu khẽ nhíu mày, nàng nhận Đường Vân Thì giới thiệu nhiều như , nhưng đề cập đến nghi thức Thần Tế rốt cuộc là gì, khỏi mở miệng : “Nghi thức Thần Tế chỉ là một nghi thức thôi ? Hay là cần một thứ gì đó để tiến hành tế tự?”
Nghe câu hỏi của Sở Khanh Khanh, Đường Vân Thì lắc đầu: “Nếu chỉ là một nghi thức, nó kéo dài nhiều năm như .”
Sở Khanh Khanh trong lời của Đường Vân Thì ẩn ý, khỏi nhíu mày, cảm thấy tế phẩm trong trận Thần Tế e là đơn giản như .
Quả nhiên một khắc liền Đường Vân Thì : “Tế phẩm trong nghi thức Thần Tế là .”
Sở Khanh Khanh ngẩn một lúc: “Người?”
Đường Vân Thì: “Chính xác mà là tu sĩ.”
Sở Khanh Khanh nhíu mày: “Có ý gì, họ hiến tế những tu sĩ cho ai?”
Đường Vân Thì khẽ , nhưng trong thần sắc dường như mang theo một chút mỉa mai: “Tự nhiên là, thần minh.”
Sở Khanh Khanh câu trả lời , lập tức cảm thấy vô cùng hoang đường, thần minh các ngươi hiến tế sống sờ sờ cho Ngài ?
Sở Khanh Khanh thể hiểu nổi: “Tại như ?”
Đường Vân Thì: “Lời giải thích của những lão già ở Côn Hư Cảnh là, linh khí của bốn quần thể linh mạch trong Vực ngày càng mỏng manh, nếu biện pháp, rào cản của Tứ Cảnh Chi Vực chống đỡ mười năm, cho nên họ nghĩ một cách, đó là cầu cứu thượng giới thần minh, thế nào để cầu cứu thượng giới thần minh, giao tiếp với thượng giới thần minh đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-686-thanh-cong.html.]
“Đó là thông qua thượng cổ bí pháp, hiến tế thần hồn của một tu sĩ thượng giới thần minh chọn cho thượng giới thần minh, để Ngài giáng xuống linh khí thượng giới, để nuôi dưỡng bốn linh mạch, kéo dài tuổi thọ của rào cản.”
Sở Khanh Khanh chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường, nàng nhịn : “Chẳng lẽ thần minh thật sự vì thế mà giáng xuống linh khí ?”
Đường Vân Thì “chậc” một tiếng: “Cái thì , những chuyện đều thấy trong sách cổ trong mật khố của Đường gia, thật giả , kết quả cũng .”
Sở Khanh Khanh: “…”
“ nghĩ chắc là thành công , nếu nghi thức thể kéo dài hơn trăm năm?” Đường Vân Thì .
Sở Khanh Khanh nhíu mày: “Nghi thức tế thần bao lâu tổ chức một ? Một năm?”
Đường Vân Thì: “…”
Hắn Sở Khanh Khanh với vẻ khó , thần sắc phức tạp : “Mười năm một vô phản đối , nếu mà một năm một , e là tai họa hư còn tới, những nhập ma hủy diệt thế giới .”
Sở Khanh Khanh: “…”
Mười năm thì mười năm, gì mà âm dương quái khí như ?
“Theo lời của chính họ, họ quả thực thành công.”
Người câu là Đường Vân Thì, mà là Lục Hàn Châu vẫn luôn im lặng lắng cuộc đối thoại của Đường Vân Thì và Sở Khanh Khanh.
Đường Vân Thì ngẩn , đầu Lục Hàn Châu với vẻ dò xét.
Sở Khanh Khanh cảm thấy lời của Lục Hàn Châu dường như ẩn ý khác, vì : “Vậy theo lời của những khác ngoài họ thì ? Thất bại ?”
Lục Hàn Châu ngước mắt lên đối diện với ánh mắt tò mò của Sở Khanh Khanh, đó ba chữ: “Không .”
Sở Khanh Khanh: “…”
Lục Hàn Châu: “Lúc đó khi họ hiến tế thần hồn, trong bốn linh mạch chính quả thực trào linh khí.”
Sở Khanh Khanh ngẩn : “Thật sự linh khí? Từ thượng giới đến?”
Lục Hàn Châu gì.
Sở Khanh Khanh kinh ngạc, chẳng lẽ những đó thật sự thành công ? nàng cảm thấy lời của Lục Hàn Châu dường như chút vấn đề, nếu thật sự thành công thì nên như chứ?
Sở Khanh Khanh suy nghĩ một chút về lời của Lục Hàn Châu, đoán: “Mọi chắc chắn rốt cuộc thành công ?”
Lần Lục Hàn Châu im lặng nữa, mà gật đầu: “Bởi vì ai linh khí rốt cuộc là vì họ hiến tế thần hồn mới xuất hiện .”
Sở Khanh Khanh: “Vậy nếu khả năng thành công, họ chắc chắn sẽ tiếp tục, huống hồ nghi thức cũng tồn tại trăm năm , những Thần Tế đó thì ? Trong linh mạch cũng đều linh khí trào ?”
Đường Vân Thì ở bên cạnh câu hỏi của Sở Khanh Khanh, thấy Lục Hàn Châu trả lời ngay, liền : “Trước đó linh khí trào , nhưng ba hiến tế gần đây quả thực bất kỳ linh khí nào trào , bốn linh mạch đó gần như cạn kiệt .”
Lục Hàn Châu ở bên cạnh cũng chậm rãi : “Mấy hiến tế đầu tiên, trong linh mạch quả thực linh khí trào , chỉ là một ít hơn một , và thứ sáu thì linh khí còn xuất hiện nữa.”
…