Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 670: Nam Hằng
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:57:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Nam Hằng xong, trong đầu Sở Khanh Khanh chợt lóe lên một bóng mặc áo tím, nàng khẽ nhíu mày, định gì đó thì Lục Hàn Châu lên tiếng: “Bọn chúng sắp , rời khỏi đây , ngoài .”
Sở Khanh Khanh và Nam Hằng lập tức ngoài bức tường trận pháp, quả nhiên sáu vị đường chủ rời khỏi phòng nghị sự.
Ba cũng chẳng màng đến chuyện khác, lập tức tìm cơ quan, đó lượt men theo lối rời khỏi gian mật thất .
Sau khi rời khỏi gian đó, ba lập tức ẩn nấp hình, vòng sang một bên khác bám theo sáu .
Bởi vì trận pháp bên trong Song Nguyệt Các bắt buộc trong các dẫn đường mới thể qua, cho nên ba bám sát theo sáu , thế nhưng sáu dường như định rời khỏi Song Nguyệt Các, mà đến các tầng lầu do quản lý.
Ba : “…”
Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu do dự một thoáng, ở tầng ba do La Doãn chưởng quản, mà theo Đường đường chủ lên tầng sáu.
Bởi vì bọn họ khá tò mò vị Đường đường chủ rốt cuộc đắc tội La Doãn ở chỗ nào.
Nam Hằng thấy thế, chắc là ở một , cũng theo Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu lên tầng sáu.
Nhìn bóng lưng ba biến mất lưng Đường đường chủ, La Doãn chậc một tiếng, xoay rời .
Ba Sở Khanh Khanh một đường theo Đường đường chủ đến tầng sáu, thế nhưng chẳng thu thông tin quan trọng nào, cũng hiểu rõ tại La Doãn chán ghét vị Đường đường chủ đến .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Mà về điểm , thậm chí ngay cả bản Đường đường chủ cũng hiểu nổi.
“Tên họ La điên ? Rốt cuộc đắc tội ở , hôm nay thấy kẹp thương mang gậy, châm chọc khiêu khích, còn tưởng và thâm cừu đại hận gì cơ đấy!” Đường đường chủ về đến tầng sáu liền trút hết oán khí ngoài, vung tay đ.á.n.h bay hai tên thuộc hạ xa, ngã đập mạnh tường hộc m.á.u.
Một tên hộ pháp cạnh liền sửng sốt: “La đường chủ ? Tháng chẳng còn mời ngài đến Nguyệt Mãn Lâu của khách ư? Sao tự nhiên …”
“Chính vì thế nên mới tức giận, hôm nay lúc gặp , còn chủ động tiến lên chào hỏi, ai ngờ nể mặt chút nào, ngay mặt Phàn Dực mà châm chọc khiêu khích , trong lời mang theo vô sự sỉ nhục, thật sự là khinh quá đáng!” Hắn cứ nghĩ đến cảnh tượng lúc đó là hận thể băm vằm đối phương thành trăm mảnh.
“Đường chủ, trong chuyện liệu hiểu lầm gì ?” Tên hộ pháp vẫn cảm thấy sự việc chút kỳ lạ, “Có khi nào là của Lục đường vô tình đắc tội với Tam đường ?”
“Hừ, cho dù là của Lục đường đắc tội thì ? Đó là lý do để ác ngôn ác ngữ với bản đường chủ ? Bản đường chủ đường đường là Đường đường chủ Lục đường của phân các Linh Giác Sơn, coi bản đường chủ như nô bộc của mà sỉ nhục, thật sự là khinh quá đáng!”
Tên hộ pháp bên cạnh xong cũng cảm thấy La Doãn thế thật sự quá đáng, liền im lặng biện minh cho La Doãn nữa.
“Hắn bản đường chủ tay giúp ? Được thôi, thì để xem bản đường chủ sẽ giúp thế nào.”
Đường đường chủ nở một nụ lạnh, ngay đó lệnh cho tên hộ pháp bên cạnh gọi hai tên hộ pháp khác tới, thấp giọng với bọn chúng vài câu.
Ba Sở Khanh Khanh dám đến quá gần, sợ phát hiện, cho nên chỉ loáng thoáng vài chữ, vị Đường đường chủ Lục đường gì, nhưng thái độ của , phỏng chừng là định giở trò với La Doãn.
Nội chiến nha, Sở Khanh Khanh ý vị thâm trường chậc một tiếng, đối với chuyện tỏ vẻ vui lòng hóng hớt, nội chiến nha, nhất là đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán, lưỡng bại câu thương, còn bọn họ thì tọa sơn quan hổ đấu.
Ba nán tầng sáu một lát, đợi đến khi từ trận pháp xuống, bọn họ mới bám theo, một nữa trở tầng ba, địa bàn của La Doãn.
“Hửm? Đông thật đấy.” Ba đến tầng ba liền thấy mười mấy đang cách trận pháp xa, hiển nhiên đều là mới tới, mà mặt bọn họ chính là năm vị đường chủ bao gồm cả La Doãn, đang hẹn thời gian.
Ba Sở Khanh Khanh lặng lẽ tới, đó liền thấy năm ấn định thời gian là năm ngày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-670-nam-hang.html.]
Ba Sở Khanh Khanh theo La Doãn rời khỏi Song Nguyệt Các, một đường bám theo đến tận Nguyệt Mãn Lâu mới dừng .
Cho dù bộ quá trình bàn bạc của sáu vị đường chủ, Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu vẫn hiểu trong hồ lô của La Doãn rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì.
Nhớ cuộc đối thoại giữa sáu , hai , trong lòng hiện lên một suy đoán phần ly kỳ.
Chẳng lẽ La Doãn thông qua bọn họ để diệt trừ Đường đường chủ Lục đường cùng với những hộ pháp bên cạnh mấy vị đường chủ khác?
Suy đoán tuy ly kỳ, nhưng là suy đoán khả năng xảy nhất.
Hai ánh mắt khó đoán chằm chằm bóng lưng La Doãn biến mất trong Nguyệt Mãn Lâu, hồi lâu mới : “Đi thôi, tìm một quán chuyện về tình hình công t.ử nhà ngươi.”
Sở Khanh Khanh Nam Hằng bên cạnh .
Thế nhưng Nam Hằng vẫn đang nhíu mày La Doãn, mãi đến khi Sở Khanh Khanh nữa mới phản ứng: “Hả? Gì cơ?”
Sở Khanh Khanh: “Ta tìm một quán xuống chuyện về tình hình công t.ử nhà ngươi.”
Thế là ba liền tìm một quán trong thành xuống.
“Ngày công t.ử nhà ngươi mất tích mặc một bộ y phục màu tím ?” Sở Khanh Khanh thẳng vấn đề, trực tiếp suy đoán của .
Nam Hằng sửng sốt, ngay đó trong mắt lóe lên một tia mừng rỡ: “Ngươi từng gặp công t.ử nhà ?”
Sau khi xong, Sở Khanh Khanh vẫn luôn quan sát phản ứng của Nam Hằng, thấy sự vui mừng trong mắt giống giả vờ, liền xua tan chút nghi ngờ.
Nàng nhớ tới bóng lưng màu tím từng thấy trong Nguyệt Mãn Lâu, ừm một tiếng, “Cũng hẳn là từng gặp…” Nàng khựng , kể tình hình ngày hôm đó.
Ngay đó nàng : “Các ngươi cũng đang tìm Song Nguyệt Các đúng ?”
Nam Hằng hề bất ngờ khi Sở Khanh Khanh thể đoán điều , suy cho cùng công t.ử nhà mất tích trong Nguyệt Mãn Lâu, mà khi mất tích còn nghi ngờ là gây sự trong Nguyệt Mãn Lâu, hơn nữa còn quen hai Sở Khanh Khanh trong Song Nguyệt Các, cho nên thế nào thì hai bọn họ cũng chút liên quan đến Song Nguyệt Các.
Nam Hằng gật đầu, thở dài : “ , chúng quả thực đang tìm Song Nguyệt Các.”
Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu , về phía Nam Hằng: “Các ngươi tìm Song Nguyệt Các gì?”
“Để tìm Tiểu công t.ử.” Chắc là vì tìm thấy công t.ử nhà , Nam Hằng chút bực bội, liên tục ngoài cửa sổ, vô cùng sốt ruột.
“Tiểu công t.ử?” Sở Khanh Khanh và Lục Hàn Châu sửng sốt một chút.
Sở Khanh Khanh: “Nói cách khác, ngươi và công t.ử nhà ngươi ngoài tìm Tiểu công t.ử, kết quả bây giờ Tiểu công t.ử tìm thấy, mà ngay cả công t.ử nhà ngươi cũng mất tích luôn?”
Nam Hằng: “…”
Hắn xì : “ , chính là như thế.”
Sở Khanh Khanh: “…”
Lục Hàn Châu: “…”