Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 649: Bại Lộ Toàn Bộ
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:56:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Sơn thấy ba chữ mang theo bất kỳ cảm xúc nào của Sở Khanh Khanh, sắc mặt mãnh liệt biến đổi, một loại dự cảm chẳng lành tự nhiên sinh .
Gã tăng tốc độ lao ngoài, chỉ thiếu một chút nữa là thể trốn thoát , tuy nhiên một luồng khí tức cường hãn đột nhiên từ phía ập tới, trực tiếp khiến hai chân gã mềm nhũn. Lúc ngẩng đầu lên nữa, con đường mặt chặn .
Sắc mặt Trương Sơn khó coi, gã vốn tưởng rằng sẽ là nhóm Sở Khanh Khanh cá c.h.ế.t lưới rách, cho dù kéo theo thể trúng Phệ Linh Tán cũng g.i.ế.c gã. Tuy nhiên lúc ngẩng đầu lên phát hiện cản gã mà Sở Khanh Khanh, mà là một trong mấy tên thuộc hạ của Sở Khanh Khanh!
Trương Sơn mãnh liệt đầu, phát hiện luồng khí tức cường hãn phía cũng là Lục Hàn Châu như gã tưởng tượng, mà vẫn là một trong bốn tên thuộc hạ .
Không thể nào!
Gã nãy tận mắt thấy bốn tên thuộc hạ của nàng cũng trúng Phệ Linh Tán, bọn họ thể bất kỳ phản ứng nào?! Thậm chí còn dám động dụng linh lực như , bọn họ sợ linh lực Phệ Linh Tán c.ắ.n nuốt ?!
Trương Sơn vốn tưởng rằng, nếu Sở Khanh Khanh bắt gã, tất nhiên cùng Lục Hàn Châu tay mới thể khống chế gã, đồng thời còn sẽ phản phệ, linh lực c.ắ.n nuốt nhanh hơn. Kết quả, hai căn bản hề tay, mà là phái hai tên thuộc hạ tới!
Trương Sơn tin bọn họ sẽ , từ bỏ ý định mà đối đầu với hai , thăm dò xem rốt cuộc là chuyện gì xảy . Kết quả vài chiêu gã liền mãnh liệt phun một ngụm m.á.u tươi, ngã nhào xuống đất, mắt từng trận biến đen.
“Phụt…” Một ngụm m.á.u tươi gã phun xuống đất, ánh mắt gã chấn động, đáy mắt tràn đầy kinh nghi bất định, mãnh liệt ngẩng đầu gắt gao chằm chằm Lương Thu và Lương Thực: “Không thể nào, tuyệt đối thể nào! Các ngươi thể giải Phệ Linh Tán! Phệ Linh Tán vô phương cứu chữa, chỉ cần dính , bất luận là bình thường tu sĩ, đều chắc chắn c.h.ế.t thể nghi ngờ, các ngươi thể giải !”
Trương Sơn khản giọng gào thét, hiển nhiên thừa nhận sự thất bại của .
Lương Thu và Lương Thực đương nhiên sẽ trả lời gã, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm gã, đến mức Trương Sơn lạnh toát sống lưng.
Gã nuốt nước bọt, hậu tri hậu giác nhận ánh mắt hai gã căn bản giống như đang một con , mà là đang một vật c.h.ế.t.
Lương Thu và Lương Thực ngậm miệng , ngược Sở Khanh Khanh chậm rãi tới, bộ dạng chật vật của Trương Sơn chậc chậc hai tiếng: “Như ngươi , Phệ Linh Tán vô phương cứu chữa, phàm là sinh linh dính , chắc chắn c.h.ế.t thể nghi ngờ, chúng quả thực thể giải .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trương Sơn mấp máy môi, gắt gao chằm chằm nàng: “Vậy các ngươi là chuyện gì xảy ?!” Tại trúng Phệ Linh Tán mà vẫn thể… Gã liếc Lương Thu và Lương Thực, sắc mặt âm trầm.
Sở Khanh Khanh chậc một tiếng, đột nhiên bật , ngay đó u u gã, một câu khiến Trương Sơn như rơi hầm băng: “Chúng từ đầu đến cuối đều từng trúng Phệ Linh Tán, lấy chuyện giải chứ?”
“Ngươi cái gì?!” Nghe thấy Sở Khanh Khanh bọn họ từ đầu đến cuối đều từng trúng Phệ Linh Tán, Trương Sơn cả cứng đờ, ngay đó thể tin nổi trừng lớn mắt về phía Sở Khanh Khanh: “Không thể nào, Phệ Linh Tán đó là do chính tay rắc xuống, tận mắt thấy nó rắc lên các ngươi! Ngươi đừng hòng lừa !”
Sở Khanh Khanh khẽ một tiếng: “Lừa ngươi thì lợi ích gì ? Ngươi lấy t.h.u.ố.c giải, chúng cần thiết lừa ngươi ?”
Sắc mặt Trương Sơn nháy mắt khó coi đến cực điểm, nhưng gã vẫn tin lời Sở Khanh Khanh, gắt gao c.ắ.n răng, đó đưa tay chỉ Sở Cẩm An: “Ta tin, nếu các ngươi trúng Phệ Linh Tán, tại lúc đó thổ huyết?!”
Sở Cẩm An cạnh Vương Thừa tướng, nhướng mày, lẽ là ngờ Trương Sơn đột nhiên nhắc tới , chút vô tội gã, ngay đó một câu khiến Trương Sơn tức hộc m.á.u: “Đó là bởi vì nãy đang ăn đồ ăn, cẩn thận c.ắ.n lưỡi, m.á.u chảy ngừng, lúc đó nước, cho nên đành nhổ thôi.”
Trương Sơn cũng quả thực phun một ngụm m.á.u, gã ngờ sự thật về việc Sở Cẩm An trúng độc thổ huyết mà gã tưởng tượng là như , hận thể dậy qua đó bóp c.h.ế.t Sở Cẩm An.
Sở Cẩm An chậc một tiếng: “Sao? Nhìn chướng mắt, g.i.ế.c ? Vậy ngươi tới đây, nhưng ngươi cần đ.á.n.h bại thì mới thể g.i.ế.c nha. ngươi ngay cả thuộc hạ của cũng đ.á.n.h , còn đ.á.n.h bại ? Là giấc mộng đêm qua vẫn tỉnh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-649-bai-lo-toan-bo.html.]
Trương Sơn tức đến tối sầm mặt mũi, cộng thêm mang trọng thương, phun một ngụm m.á.u.
“Cho nên, các ngươi, căn bản hề trúng Phệ Linh Tán?!” Trương Sơn run rẩy ngẩng đầu lên, nghiến răng nghiến lợi mở miệng.
Sở Khanh Khanh gật đầu: “Không sai, chúng từ đầu đến cuối đều từng trúng Phệ Linh Tán.”
Trương Sơn hít sâu một , sắc mặt trắng bệch, gã cử động ngón tay, cam lòng : “Các ngươi thế nào mà , rõ ràng tận mắt thấy Phệ Linh Tán rắc lên các ngươi, các ngươi thể…”
Gã nhíu mày, hiển nhiên hiểu nhóm Sở Khanh Khanh gì, nhưng nhanh gã hiểu , bởi vì gã thấy Sở Khanh Khanh lấy từ trong n.g.ự.c một cái bình giống y hệt cái bình đựng Phệ Linh Tán của gã.
Trương Sơn thể tin nổi trừng lớn mắt, gắt gao chằm chằm bình sứ trong tay Sở Khanh Khanh, khóe mắt nứt : “Chuyện là , ngươi cũng ——”
Gã hết câu, ngay đó mãnh liệt phản ứng : “Các ngươi đ.á.n.h tráo Phệ Linh Tán của ?!”
Sở Khanh Khanh một cái: “Cũng tính là quá ngu.”
Trương Sơn suýt chút nữa tức đến thổ huyết.
“Không thể nào, thể nào, các ngươi…” Trương Sơn Phệ Linh Tán trong tay Sở Khanh Khanh, chỉ cảm thấy cực kỳ hoang đường. Phệ Linh Tán là tối qua gã mới lấy , bọn họ cho dù đ.á.n.h tráo thì cũng chỉ thể đ.á.n.h tráo trong thời gian ngắn ngủi lúc gã tới. gã bộ hành trình đều giấu Phệ Linh Tán trong vạt áo, bọn họ căn bản chạm tới !
Hơn nữa, bọn họ phận của gã. Đồng thời còn gã Phệ Linh Tán?!
Trương Sơn cảm thấy lưng ớn lạnh, ác hàn Sở Khanh Khanh, dường như đang một con quái vật nào đó.
“Các ngươi đ.á.n.h tráo Phệ Linh Tán từ lúc nào, tại một chút cũng phát giác ?!”
Sở Khanh Khanh liếc bình sứ trong tay, chậc một tiếng, mà cầm chơi đùa, đến mức Trương Sơn một trận kinh hồn bạt vía, sợ bình sứ đó vỡ thứ bên trong rắc lên gã.
“Tự nhiên là nhân lúc ngươi ngủ say mà đ.á.n.h tráo .”
Trương Sơn trừng lớn mắt: “Nhân lúc ngủ say… Các ngươi tối qua đ.á.n.h tráo Phệ Linh Tán ?!”
Sở Khanh Khanh một cái: “Không tồi.”
Trương Sơn ôm n.g.ự.c, chỉ cảm thấy váng đầu hoa mắt: “Không thể nào, tối qua…” Trương Sơn hít sâu một : “Các ngươi bắt đầu nghi ngờ từ lúc nào?”
“Bắt đầu nghi ngờ ngươi từ lúc nào?” Sở Khanh Khanh gã liền nhướng mày, dường như chuyện gì đó: “Chúng từ đầu đến cuối đều từng tin tưởng ngươi, lấy cách bắt đầu nghi ngờ ngươi từ lúc nào chứ?”
…