Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 644: Rời Đi

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:56:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Thứ tự nhiên là bắt, Trương Sơn đến đây liên quan gì đến Ngụy Thứ, mà là liên quan đến của Phương Cát.

 

“Ngươi từ hôm đó bắt đầu vẫn luôn bên bờ sông ?” Vương Thừa tướng .

 

Trương Sơn gật đầu, trong mắt đầy vẻ lo lắng, “Mấy ngày từng đến thăm bà mấy , phát hiện mắt bà đến mức chút thấy , lúc đó và Tề Lương Nhất khuyên bà lâu, bảo bà đừng nữa, nữa sớm muộn gì cũng mù mắt, nhưng tác dụng, ngày hôm ngang qua bờ sông phát hiện bà vẫn đang .”

 

Trương Sơn thở dài, trong mắt là sự bất lực và lo lắng.

 

Vẻ mặt Vương Thừa tướng cũng nghiêm túc , lời Trương Sơn cũng sai, nếu cứ như , sớm muộn gì cũng sẽ mù mắt.

 

Tuy bây giờ họ đang ở lãnh thổ Phủ Quốc, xung quanh đều là con dân Phủ Quốc, nhưng ngoài biên giới quốc gia , họ cũng chỉ là những dân bình thường.

 

Nếu thể cứu thì ông vẫn sẵn lòng tay cứu giúp, hơn nữa chỉ ông, tiểu công chúa lương thiện như , chắc chắn cũng xảy chuyện.

 

Vương Thừa tướng tuy , nhưng ông cho rằng Sở Khanh Khanh nhất định cách, nhưng ông trực tiếp mở miệng đồng ý, mà tiên lộ vẻ mặt khó xử, tỏ ý họ thực chuẩn rời khỏi đây, hơn nữa ngày mốt là lên đường , thời gian chút gấp gáp, chuyện ông vẫn hỏi tiểu thư nhà .

 

Trương Sơn Vương Thừa tướng họ chuẩn , lập tức ngẩn , chút kinh ngạc : “Phải ? Sao đột nhiên ?”

 

Vương Thừa tướng: “Cũng đột ngột, chúng đến đây xử lý công việc cũng gần xong , cũng nên .” Nói xong ông dậy : “Còn chuyện ngươi , hỏi tiểu thư nhà chúng xử lý thế nào.”

 

Trương Sơn vẫn còn kinh ngạc về việc họ sắp , ngẩn , lúc mới nhớ ông là chuyện gì, gật đầu, “Được, .”

 

Tiểu thư mà Vương Thừa tướng là ai tự nhiên , chính là cô bé trông sáu bảy tuổi, xinh tinh xảo.

 

Trương Sơn nhớ đến Sở Khanh Khanh, nhíu mày, nhưng nhanh trở bình thường.

 

Lúc Vương Thừa tướng tìm Sở Khanh Khanh, Sở Khanh Khanh đang chuyện với Lục Hàn Châu, ông do dự một lúc nên , nhưng ngay đó cửa phòng mở .

 

Vương Thừa tướng lập tức đây là ý bảo ông , thế là liền kể chuyện .

 

Giống như Vương Thừa tướng dự liệu, Sở Khanh Khanh xong đầu đuôi câu chuyện liền quyết định cứu , trực tiếp dậy gặp Trương Sơn.

 

Trương Sơn ở phía chờ chút sốt ruột, nhưng nhanh Sở Khanh Khanh xuất hiện ngoài cửa.

 

Trương Sơn thấy Sở Khanh Khanh mừng rỡ, ý định của một nữa, Sở Khanh Khanh gật đầu: “Ta , tình hình của bà quả thực chút khó giải quyết, nếu cứ tiếp tục , thể sẽ mù mắt.”

 

Trương Sơn thở dài, “ , và Tề Lương Nhất cũng cho là như , nhưng khuyên bà lâu cũng tác dụng.”

 

Sở Khanh Khanh gật đầu, “ các ngươi khuyên cũng tác dụng, chúng những xa lạ càng thể tác dụng.”

 

Trương Sơn: “Cũng chắc, dù cũng là nhờ các vị, chuyện Phương Cát g.i.ế.c mới sáng tỏ, chắc hẳn bà sẽ lời các vị.”

 

Sở Khanh Khanh suy nghĩ một lúc, cảm thấy lời của Trương Sơn quả thực lý, thế là trực tiếp vỗ bàn: “Nếu như , chúng bây giờ lên đường !”

 

Trương Sơn ngẩn : “Bây giờ? Nhanh ?”

 

Sở Khanh Khanh gật đầu, “Tình hình của bà sơ sẩy một chút là sẽ mù mắt, đương nhiên nhanh một chút, hơn nữa chúng ngày mốt là rời , nên sớm xử lý xong .”

 

Trương Sơn nghĩ cũng thấy lý, thế là gật đầu: “Được, chúng mau thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-644-roi-di.html.]

Sở Khanh Khanh vốn định để Vương Thừa tướng ở trong nhà chờ, dù cũng lớn tuổi, mấy ngày nay theo nàng mệt đến mức cả gầy một vòng, nàng cũng nỡ tiếp tục bóc lột, nhưng lời nàng , Vương Thừa tướng gì cũng chịu, nhất quyết đòi cùng, mà Sở Cẩm An từ lúc nào cũng chậm rãi ngoài, cũng mở miệng đòi cùng.

 

Thế là cuối cùng ngoài Lục Hàn Châu và Lương Thu, Lương Thực , Sở Khanh Khanh và những khác đều theo Trương Sơn đến bờ sông.

 

“Không mấy vị ngày mốt khi nào khởi hành, và Tề Lương Nhất cũng tiện đến tiễn mấy vị.” Trên đường Trương Sơn nhắc đến chuyện họ sắp rời , chân thành mở miệng .

 

“Tiễn thì cần phiền phức.” Vương Thừa tướng .

 

“Sao là phiền phức , mấy vị là ân nhân của chúng , ân nhân sắp rời tự nhiên đích tiễn!” Trương Sơn lập tức mở miệng.

 

Vương Thừa tướng còn từ chối, nhưng Sở Khanh Khanh bên cạnh cảm thấy tiễn cũng gì to tát, vui vẻ : “Chúng chiều mới khởi hành, các ngươi sáng đến tiễn chúng .”

 

Trương Sơn vẻ mặt cảm kích, gật đầu mạnh.

 

Sở Cẩm An mấy chuyện vất vả, thậm chí còn cảm thấy đau tai, liền đến bên cạnh Lương Xuân và Lương Hoa, hai dịch cho .

 

Sở Cẩm An hiểu xong liếc Trương Sơn, thầm nghĩ Phủ Quốc cũng trọng tình trọng nghĩa.

 

Một nhóm xe ngựa, nhanh đến bên bờ sông nơi Phương Cát mỗi ngày lóc t.h.ả.m thiết.

 

Quả nhiên Phương Cát vẫn bên bờ sông khe khẽ, Sở Khanh Khanh bóng lưng của bà, thở dài.

 

Người đầu bạc tiễn đầu xanh, quả thực khiến khó chấp nhận.

 

Trương Sơn bóng lưng của Phương Cát thở dài, thấp giọng hỏi Sở Khanh Khanh cách nào giúp bà , dù cũng quá đáng thương.

 

Sở Khanh Khanh tự nhiên cũng cách nào , khuyên nàng khuyên, hơn nữa nàng là cố chấp đến c.h.ế.t, nếu xung quanh rời xa nàng, nàng chắc chắn là t.h.ả.m nhất, hơn nữa hề lời khuyên, nhất quyết mù mắt , để nàng khuyên, chắc là trực tiếp khuyên mù mắt luôn.

 

Thế là Sở Khanh Khanh hiệu cho Vương Thừa tướng khuyên.

 

Vương Thừa tướng: “…………”

 

Ông cũng khuyên!

 

Vương Thừa tướng bất lực, đành nhận lệnh tiến lên, khổ sở khuyên nhủ.

 

Sở Khanh Khanh từ lấy một viên đan d.ư.ợ.c, qua đưa cho phụ nữ vô cùng tiều tụy.

 

Người phụ nữ đang Vương Thừa tướng khuyên nhủ hết lời, thấy Sở Khanh Khanh đến ngẩn , Sở Khanh Khanh nhân lúc bà ngẩn nhét đan d.ư.ợ.c miệng bà: “Giúp bà hồi phục thể lực, ăn .”

 

Người phụ nữ vô thức nuốt một cái liền nuốt viên đan d.ư.ợ.c xuống.

 

Sở Khanh Khanh thấy ăn đan d.ư.ợ.c liền , sang một bên Vương Thừa tướng đang gì.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Tuy đồng ý với Trương Sơn đến khuyên , nhưng nàng nhất định sẽ khuyên .

 

nàng vẫn khá tin tưởng Vương Thừa tướng, dù lão già triều đình còn thể ba hoa chọc trời khuấy đất, khuyên một chắc cũng thành vấn đề nhỉ?

 

Sở Khanh Khanh hài lòng gật đầu, thầm nghĩ may mà Vương Thừa tướng theo, nếu nàng thật sự .

 

 

Loading...