Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 629: Vương Thừa Tướng

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:56:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Thừa tướng xong câu đó liền buông Trịnh Thừa tướng , đó về phía Sở Khanh Khanh, cung kính hành lễ với nàng: “Lão thần tham kiến công chúa điện hạ!”

 

Sau khi Sở Khanh Khanh miễn lễ, ông : “Bẩm công chúa điện hạ, là Hoàng thượng phái lão thần đến, là vì Trịnh đại nhân còn xử lý vấn đề thuế má, thể tâm ý phò tá điện hạ, nên lão thần đến bên cạnh điện hạ, giúp đỡ một hai.”

 

Mặc dù nghĩ đến việc Vương Thừa tướng lẽ là tuân theo ý chỉ của cha nàng mới đến Cù Châu, nhưng khi tận tai lời của Vương Thừa tướng, Sở Khanh Khanh vẫn cảm thấy mắt tối sầm.

 

Cha nàng quả nhiên yên tâm về nàng, tìm đến giám sát nàng!!!

 

Hơn nữa thời gian còn trùng hợp đến , chỉ thiếu một chút, chỉ thiếu một chút thôi!!!

 

Sở Khanh Khanh nước mắt, nếu nàng nhiều lời vô ích thì , như thì bây giờ nàng chắc chắn , hoặc là Vương Thừa tướng đến muộn hơn một chút, chỉ muộn một chút thôi, họ chắc chắn sẽ gặp !!!

 

Kết quả bây giờ…

 

Sở Khanh Khanh đau đầu vô cùng, cả đều chút ủ rũ, trùng hợp như chứ?

 

Sở Khanh Khanh bên buồn bã, nhưng Trịnh Thừa tướng ở bên cạnh lời của Vương Thừa tướng vô cùng vui mừng, thế thì quá, ông đang lo lắng tiểu công chúa đến mấy châu phía tây nam việc, mà vì chuyện thuế má thể mà đau đầu, kết quả ngờ ông mới lo lắng thì Hoàng thượng giải quyết vấn đề !

 

Mặc dù ông thể cùng tiểu công chúa, nhưng Vương đại nhân thể! Mặc dù lão già đáng ghét, nhưng năng lực vẫn ở đó! Ở bên cạnh tiểu công chúa giúp đỡ chắc chắn vấn đề gì!

 

Trịnh Thừa tướng lập tức cảm thấy Vương Thừa tướng mắt trông thuận mắt hơn nhiều, khỏi chủ động vỗ vai ông: “Vương đại nhân , ngài đến thật đúng lúc, tiểu công chúa đang chuẩn lên đường đến mấy châu phía tây nam, bên còn vì chuyện thuế má , mấy ngày nay lo c.h.ế.t , ngờ lúc mấu chốt ngài đến, đúng là đến sớm bằng đến đúng lúc!”

 

Vương Thừa tướng đến đúng lúc như , tinh thần lập tức hơn mấy phần: “Ta đến đúng lúc như ?!”

 

Trịnh Thừa tướng: “Còn , ngài đường đến còn quần áo, trực tiếp theo tiểu công chúa họ !”

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Không, chờ , theo nàng?!?

 

Cứ thế theo nàng, hỏi ý kiến của nàng ???

 

Vương Thừa tướng cũng ngơ ngác, chờ , cứ thế , ít nhất cũng để ông nghỉ ngơi một chút chứ, ông sắp mệt c.h.ế.t !!!

 

bây giờ ông đang gánh vác trọng trách, dù mệt c.h.ế.t cũng thể một tiếng , dù khi đến Hoàng thượng hạ lệnh cho ông, bảo vệ công chúa điện hạ rời một bước!

 

Mặc dù ông cũng tác dụng lớn gì, là ông bảo vệ tiểu công chúa, chi bằng là tiểu công chúa bảo vệ ông.

 

Vương Thừa tướng thở dài một , nhưng nghĩ thấy đúng, là thừa tướng, ở cả Đại Sở ngang, ai mắt động đến tiểu công chúa, thì chắc chắn thể xử lý rõ ràng, tuyệt đối để tiểu công chúa tổn thương dù chỉ một chút!

 

Nghĩ như Vương Thừa tướng liền hiểu dụng ý của Hoàng thượng, lập tức kiên định gật đầu, về phía Sở Khanh Khanh: “ , công chúa điện hạ, lão thần bây giờ sẽ theo ngài lên đường!”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Nàng đau khổ nhắm mắt , cái nàng thật sự cần.

 

Sở Khanh Khanh hít một thật sâu, uyển chuyển bày tỏ ông ngày đêm nghỉ, đường mệt mỏi, là cứ nghỉ ngơi mấy ngày , đợi nghỉ ngơi xong đến mấy châu phía tây nam tìm nàng cũng muộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-629-vuong-thua-tuong.html.]

 

Ai ngờ Vương Thừa tướng lập tức lắc đầu, với đôi mắt gấu trúc lắc đầu, tỏ ý hề mệt, thậm chí còn thể thức thêm mười ngày nữa, bảo nàng cần lo lắng, cứ việc lên đường là !

 

“Huống hồ Bệ hạ , khi lão thần gặp điện hạ, rời một bước theo bên cạnh bảo vệ ngài, nên ngài cần lo lắng, lão thần nhất định sẽ chịu !”

 

Sở Khanh Khanh câu của Vương Thừa tướng: “…”

 

Cha nàng thuật thuận phong nhĩ gì , những thể thấy âm thanh cách ngàn dặm, thậm chí ngay cả trong lòng nàng đang tính toán gì cũng , nên mới lúc phái Vương Thừa tướng đến bên cạnh ?

 

Sở Khanh Khanh khó xử, Phủ Quốc nàng nhất định , nhưng vấn đề bây giờ là nên mang theo Vương Thừa tướng , mang thì Vương Thừa tướng chắc chắn sẽ đồng ý, Trịnh Thừa tướng chắc cũng đồng ý, nếu cứ cố chấp như , e là hai còn mách lẻo với cha nàng…

 

Sở Khanh Khanh nhíu mày, cảm thấy bây giờ lựa chọn duy nhất của nàng là mang theo Vương Thừa tướng, nhưng mà…

 

Sở Khanh Khanh liếc Vương Thừa tướng đang đầy chí khí chiến đấu, khóe miệng co giật, âm thầm thu ánh mắt.

 

Xin Vương đại nhân, ngài cứ coi như du lịch nước ngoài một chuyến , chắc chắn thể đưa ngài về an .

 

Nghĩ thông những điều , Sở Khanh Khanh cuối cùng cũng gật đầu, đồng ý cho Vương Thừa tướng theo bên cạnh, và dời thời gian xuất phát đến ngày hôm , tiên để Vương Thừa tướng nghỉ ngơi một ngày.

 

Vương Thừa tướng Sở Khanh Khanh mà dời thời gian khởi hành, lập tức cảm động đến rơi nước mắt, suýt nữa quỳ xuống dập đầu cho Sở Khanh Khanh.

 

Sở Khanh Khanh ngờ phản ứng của ông lớn như , với ông mấy câu tâm tình, cuối cùng cũng đuổi ngủ.

 

Nhìn Vương Thừa tướng vui vẻ nghỉ ngơi, Sở Khanh Khanh mệt mỏi thở dài một .

 

thêm một Vương Thừa tướng, kế hoạch chắc chắn đổi, nên Sở Khanh Khanh vắt óc suy nghĩ một lúc bổ sung mấy câu với Trịnh Thừa tướng.

 

Hai qua chuyện thêm nửa canh giờ, Sở Khanh Khanh lúc mới cuối cùng cảm thấy vạn vô nhất thất, trong thời gian ngắn chắc sẽ cha nàng phát hiện nàng đến Phủ Quốc.

 

“Nếu hôm nay nữa, về nghỉ ngơi , đợi ngày mai hãy lên đường.”

 

Thế là nhóm vốn chuẩn xong xuôi lượt về nghỉ ngơi, mãi đến ngày hôm mới chuẩn lên đường.

 

Lần trong nhóm thêm Vương Thừa tướng và hai thị vệ ông mang theo, Sở Khanh Khanh liếc hai thị vệ một cái, cho ông mang theo, Vương Thừa tướng cũng kiên trì, dù khi đến Hoàng thượng cho ông bên cạnh tiểu công chúa đều là cao thủ, nên cần thị vệ cũng bình thường.

 

Sở Khanh Khanh hài lòng gật đầu, Vương đại nhân cũng khá !

 

Thế là một nhóm vui vẻ về phía… tây nam.

 

tại là tây nam?

 

Sở Khanh Khanh thở dài một , đầu đội ngũ hộ tống mà Trịnh Thừa tướng phái , thở dài một tiếng.

 

Còn thể là tại , đương nhiên là vì Trịnh Thừa tướng nhất quyết phái hộ tống họ một đoạn đường, nên nhóm Sở Khanh Khanh chỉ thể về phía tây nam , đợi mà Trịnh Thừa tướng phái đến rời mới đổi hướng, về phía Phủ Quốc.

 

 

 

Loading...