Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 625: Hệ Thống

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:56:03
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc phong ấn trong kiếm, giọng đó còn luôn nhấn mạnh rằng sẽ sớm để trở về bên cạnh chủ nhân, lúc đó còn tưởng là sẽ ép phân cho chủ nhân ban đầu của thanh kiếm , kết quả ngờ cuối cùng phân cho ngươi!”

 

Hệ thống vui vẻ bay một vòng quanh Sở Khanh Khanh, trông vẻ phấn khích.

 

Sở Khanh Khanh chống cằm : “Có khả năng nào chủ nhân ban đầu của thanh kiếm chính là ?”

 

Hệ thống liếc nàng một cái, hồ nghi : “Trùng hợp ?”

 

Sở Khanh Khanh “chậc” một tiếng, về phía thanh kiếm: “Đương nhiên trùng hợp như , căn bản quen thanh kiếm .”

 

Hệ thống: “Ta thấy ngươi cũng quen , nếu nhắc nhở ngươi rút kiếm như mà ngươi vẫn chậm chạp chịu rút.”

 

Sở Khanh Khanh nhớ cảnh tượng lúc Triều Niệm rung động, tỏ ý kiến, chỉ : “Ta ngươi ở bên trong, lỡ như là khác giở trò bẫy thì ?”

 

Hệ thống: “Có thể bẫy gì chứ?”

 

Sở Khanh Khanh “ừm” một tiếng: “Nhiều lắm, ví dụ như rút kiếm tiến ảo cảnh, hoặc triệu hồi yêu ma quỷ quái, tệ nhất cũng thể trúng độc nữa.”

 

Hệ thống: “… Ta nhớ đây ngươi cũng cẩn thận như mà.”

 

Sở Khanh Khanh: “Ây, thì dài lắm.”

 

Hệ thống hứng thú: “Vậy thì ngắn gọn.”

 

Sở Khanh Khanh: “Ta ngủ , đừng phiền .”

 

Nói xong vươn vai, ngáp một cái về phía giường.

 

Hệ thống “chậc” một tiếng, bay lên trung, quanh: “Ngươi bây giờ ở đây ?”

 

Sở Khanh Khanh lấy gối đặt lên giường: “Ừm, tạm thời ở đây, chắc là sắp .”

 

Hệ thống “ừm” một tiếng, mắt tinh thấy một cái xích đu mini, vui vẻ lên đó.

 

Sở Khanh Khanh nó hứng thú đu xích đu, ngáp một cái: “Sau gọi ngươi là Triều Niệm ?”

 

Hệ thống nhíu mày, trông vẻ thích cái tên lắm, một lúc lâu mới : “Không , thích cái tên lắm.”

 

Sở Khanh Khanh tò mò: “Tại ? Không .”

 

Hệ thống nghiêm túc : “Hay cái gì mà , hề bá khí chút nào.”

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Hệ thống: “Hơn nữa gọi cùng tên với kiếm, cảm giác cứ kỳ kỳ.”

 

Sở Khanh Khanh nghĩ cũng thấy lý: “Vậy ngươi gọi là gì?”

 

Hệ thống im lặng, về chuôi kiếm của Triều Niệm, cẩn thận suy nghĩ, nhưng mãi đến khi Sở Khanh Khanh ngủ nó vẫn nghĩ gọi là gì.

 

Mãi đến khi viên minh châu bàn dần tối , bầu trời bên ngoài cửa sổ dần sáng lên, nó mới dậy từ chuôi kiếm, về chiếc xích đu đó mà đung đưa.

 

Hình như nó tên, nhưng nó nhớ.

 

“Ta đặt tên nữa.”

 

Trời sáng hẳn, Sở Khanh Khanh vì hệ thống trở mà ngủ một giấc ngon lành cuối cùng cũng tỉnh dậy.

 

Và câu đầu tiên khi tỉnh dậy chính là câu đặt tên nữa của hệ thống.

 

Sở Khanh Khanh tỉnh dậy, đầu óc còn mơ màng, nàng chậm chạp hệ thống, một lúc lâu mới : “Ngươi vẫn còn nghĩ chuyện tên ?”

 

Hệ thống nghiêm túc gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-625-he-thong.html.]

Sở Khanh Khanh: “… Ngươi là cả đêm ngủ chứ?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Hệ thống: “Thiếu ngủ một đêm thôi, .”

 

Sở Khanh Khanh: “Vậy ngươi nghĩ cả đêm cũng nghĩ nên gọi là gì ?” Nàng “chậc” một tiếng: “Sớm lúc đó mua cho ngươi một cuốn từ điển Tân Hoa trong cửa hàng .”

 

Hệ thống: “…………”

 

Hệ thống tức giận : “Ta nên đặt tên gì, mà là cảm thấy đây chắc là tên, chỉ là quên .”

 

“Trước đây, đây lúc ngươi hệ thống còn tên ? Mã ?” Sở Khanh Khanh tò mò hỏi.

 

Hệ thống suýt nữa tức c.h.ế.t: “Ta khi hệ thống!”

 

Sở Khanh Khanh ngẩn : “Trước khi hệ thống… ngươi vẫn luôn là hệ thống ?”

 

Bản hệ thống cũng ngẩn , chút mờ mịt : “ , vẫn luôn là hệ thống ?”

 

Lấy khi hệ thống chứ? Lấy tên chứ?

 

Sở Khanh Khanh vẻ mặt mờ mịt của hệ thống, im lặng một lúc lâu đưa tay vỗ vỗ nó: “Đừng nghĩ nhiều quá, khi hệ thống ngươi chính là kiếm linh của Triều Niệm Kiếm, vì phạm trừng phạt, nên mới hệ thống trâu ngựa, bây giờ hình phạt kết thúc, nên từ trâu ngựa biến về kiếm linh.”

 

Hệ thống: “…”

 

Mặc dù vẻ vô lý, nhưng cũng là… khả năng?

 

Một một kiếm linh, bàn luận về chủ đề tên một lúc liền dậy rửa mặt, đó ăn sáng đến thư phòng.

 

Hệ thống nhốt lâu như , khó khăn lắm mới thả , nên nhất thời cái gì cũng thấy mới lạ, xem xét thư phòng của Sở Khanh Khanh từ trong ngoài một lượt liền bay ngoài.

 

Sở Khanh Khanh cũng quản nó, cúi đầu cẩn thận vẽ bùa, đồng thời còn tranh thủ xem những lá thư tối qua xem xong, thầm nghĩ đúng là một tình nghĩa.

 

“Hít!”

 

Ngay khi Sở Khanh Khanh đang xem thư, bên ngoài đột nhiên tiếng động, nàng ngẩng đầu , thấy trai một tay che mũi và miệng, mặt đầy kinh hãi về phía , như thể gặp ma.

 

điều khiến Sở Khanh Khanh để ý nhất là vẻ mặt như gặp ma của trai nàng, mà là vật thể màu trắng đang bay theo hình parabol mặt trai nàng.

 

Sở Khanh Khanh khóe miệng co giật, nếu nàng nhầm, thứ đó hình như là hệ thống thì ?

 

Sở Khanh Khanh đoán sai, cục bông màu trắng đó cuối cùng cũng dừng khi sắp rơi xuống đất, khó khăn bay lên, tức giận trừng mắt Sở Cẩm An, chính là hệ thống còn đang hứng thú dạo.

 

Mà Sở Cẩm An cũng chẳng khá hơn là bao, vẻ mặt như gặp ma, vội vàng cao giọng : “Khanh Khanh, trong sân của ma , cảm thấy thứ gì đó thấy đụng .”

 

“Ngươi mới là ma!” Hệ thống Sở Cẩm An là ma, lập tức vui, mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn.

 

Sở Khanh Khanh thầm nghĩ, khác thấy ngươi, chắc chắn sẽ nghĩ ngươi là ma .

 

Không thấy, nhưng thể chạm .

 

Sở Khanh Khanh “chậc” một tiếng, tiện tay lấy một lá bùa vẽ xong gấp nhét tay trai : “Anh nghĩ gì , nhiều ma thế, ma cũng bận lắm, khắp nơi tìm kẻ thù báo thù, thời gian dọa , nghĩ nhiều .”

 

Sở Cẩm An nắm lá bùa em gái nhét tay, lập tức cảm thấy vô cùng an , liền vui vẻ cất túi, nhưng vẫn chút hồ nghi: “Thật sự ? đúng là đụng thứ gì đó, hơn nữa thứ đó hình như còn đụng bay …”

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Khóe miệng nàng co giật.

 

Sở Cẩm An thấy ánh mắt của Sở Khanh Khanh cũng cảm thấy chút vô lý, khỏi ngậm miệng .

 

Nếu thật sự là ma thì thể đụng bay ? Hắn ma đụng bay thì còn lý, quả nhiên là nghĩ nhiều !

 

 

 

Loading...