Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 624: Triều Niệm

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:56:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh kiếm đó , chỉ một cái Sở Khanh Khanh cảm thấy vô cùng thích, và rõ ràng nàng từng thấy thanh kiếm , nhưng một cảm giác quen thuộc khó tả.

 

Nàng lặng lẽ thanh kiếm đó, trong đầu đột nhiên hiện một cái tên, Triều Niệm.

 

Triều Niệm?

 

Sở Khanh Khanh chậm rãi cái tên một , khẽ dừng , là tên của thanh kiếm ?

 

tại trong đầu nàng đột nhiên hiện tên của một thanh kiếm?

 

Sở Khanh Khanh suy nghĩ miên man, một lúc lâu mới đưa tay lấy thanh trường kiếm .

 

Vì cơ thể của Sở Khanh Khanh còn nhỏ, nên thanh trường kiếm cầm trong tay nàng trông đặc biệt lớn, nàng im lặng một lúc, định đặt xuống, thì thấy thanh kiếm đó bắt đầu thu nhỏ trong tay nàng, cho đến khi thu nhỏ đến kích thước phù hợp với vóc dáng của nàng mới cuối cùng dừng .

 

Vô cùng chu đáo.

 

Sở Khanh Khanh im lặng thanh trường kiếm trong tay, trong mắt mang theo vẻ mờ mịt, rốt cuộc là chuyện gì thế ?

 

Tại thanh kiếm đột nhiên xuất hiện trong ô vật phẩm của nàng?

 

Lẽ nào đây chính là phần thưởng mà hệ thống chủ ???

 

Nghĩ đến đây, sắc mặt Sở Khanh Khanh chút , là chê bai thanh kiếm phi thường , mà là… nàng rõ ràng đang đợi hệ thống mà!

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Sao đợi một thanh kiếm thế ?

 

Sở Khanh Khanh nghĩ mãi , đặt kiếm xuống bắt đầu xem ô vật phẩm, kết quả lật lật mấy cũng tìm thấy bất kỳ thứ gì liên quan đến hệ thống.

 

Sở Khanh Khanh nản lòng, chống cằm tựa bàn thanh trường kiếm ngẩn .

 

Rốt cuộc là chuyện gì thế .

 

Cho dù hệ thống chủ thưởng hệ thống cho nàng, thì cũng nên thưởng cho nàng v.ũ k.h.í mà nàng dùng ở kiếp ? Kết quả bây giờ đột nhiên cho nàng một thanh kiếm quen ?

 

Triều Niệm, Triều Niệm… tên cũng đấy, nhưng nàng thật sự quen thanh kiếm !

 

Có lẽ ánh mắt oán hận của Sở Khanh Khanh đến chút tủi , Triều Niệm nàng đặt bàn đột nhiên bắt đầu rung động nhẹ.

 

Sở Khanh Khanh đang thở dài, thấy nhíu mày, thanh kiếm còn ý thức riêng?

 

Thấy thanh kiếm rung động ngày càng mạnh, Sở Khanh Khanh đưa tay đè nó .

 

Thanh kiếm lập tức yên tĩnh, nhưng ngay khi Sở Khanh Khanh buông tay , nó bắt đầu rung động.

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Thanh kiếm rốt cuộc gì?

 

Sở Khanh Khanh quan sát kỹ một lúc, một lúc lâu thăm dò: “Ngươi rút kiếm?”

 

Thanh kiếm bàn rung hai cái, viên bảo thạch khảm chuôi kiếm bao quanh bởi những hoa văn phức tạp lóe lên, như thể đang gật đầu.

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Thôi .

 

Nàng chậm rãi giơ tay lên lơ lửng giữa trung, dường như đang cân nhắc nên dùng tư thế nào để rút kiếm.

 

Thanh kiếm đó lẽ cảm thấy nàng quá chậm, lóe lên.

 

Sở Khanh Khanh qua loa: “Biết , đầu tiên rút một thứ nguy hiểm như thế , đương nhiên cẩn thận một chút.”

 

Triều Niệm: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-624-trieu-niem.html.]

 

cam lòng lóe lên hai cái, rõ ràng đồng ý với lời của Sở Khanh Khanh.

 

Sở Khanh Khanh “chậc” một tiếng, thanh kiếm tính tình cũng lớn thật.

 

Thanh kiếm tính tình lớn thấy Sở Khanh Khanh mãi bắt đầu, tức giận đến mức nhảy thẳng tay Sở Khanh Khanh.

 

Sở Khanh Khanh: “…………”

 

Thanh kiếm thành tinh ?

 

Thấy rút kiếm nữa thì thanh kiếm sẽ tức điên lên, Sở Khanh Khanh cuối cùng cũng dậy, quả quyết giơ tay rút thanh kiếm .

 

Trong nháy mắt, một thanh trường kiếm lấp lánh ánh sáng, vô cùng ch.ói mắt xuất hiện mắt Sở Khanh Khanh.

 

Sở Khanh Khanh lúc thời gian để thưởng thức thanh kiếm đó, bởi vì khi nàng rút kiếm, một tí hon to bằng lòng bàn tay lớn đột nhiên xuất hiện kiếm, động tác của nàng cho chấn động đến mức cắm đầu ngã xuống, “bịch” một tiếng rơi xuống đất, còn nảy lên hai cái, xem cảm giác tay chắc là tệ.

 

Sở Khanh Khanh vẫn giữ nguyên tư thế rút kiếm nhúc nhích, nhưng sự kinh ngạc trong mắt thể che giấu .

 

Mặc dù tí hon to bằng lòng bàn tay mắt đổi một bộ áo choàng màu bạc trắng, thậm chí còn để một mái tóc dài màu trắng tuyết, nhưng khuôn mặt bánh bao đó nàng vẫn nhớ rõ, đây là khuôn mặt mà hệ thống dùng khi hóa thành thực thể đây ???

 

Sở Khanh Khanh kinh ngạc, hai lời liền cúi nhấc tí hon đang ngã đến hoa mắt ch.óng mặt đất lên, quan sát kỹ lưỡng từ xuống , một lúc lâu mới xác định mắt giống hệt với cơ thể mà hệ thống hóa đây.

 

Đương nhiên, ngoại trừ màu sắc quần áo và tóc giống.

 

Rốt cuộc là chuyện gì thế ?

 

Sở Khanh Khanh mờ mịt tí hon đang bất tỉnh trong tay, nhíu mày nhớ cảnh tượng , nàng chắc chắn rằng khi nàng rút kiếm, kiếm gì cả.

 

Người tí hon xuất hiện ngay khoảnh khắc nàng rút kiếm, cắm đầu xuống đất, ngã thành thế .

 

Sở Khanh Khanh khóe miệng co giật, đưa ngón tay chọc má phúng phính của tí hon.

 

Chậc, cảm giác tay tệ.

 

đây rốt cuộc là thứ gì? Kiếm linh ???

 

Sở Khanh Khanh nghiêm trọng tí hon đang dần tỉnh mắt, suy nghĩ nếu là hệ thống thì .

 

May mà nhanh tí hon tỉnh , Sở Khanh Khanh xách lơ lửng giữa trung, đạp đạp chân: “Yếu ớt : “Ngươi chào đón trở về như đó ?”

 

Ồ?

 

Sở Khanh Khanh thấy giọng quen thuộc , giọng điệu quen thuộc, và nội dung trong lời , mắt đột nhiên sáng lên: “Thống t.ử!!!”

 

Đầu óc hệ thống vẫn còn choáng váng, hai móng vuốt của nó cào cào: “Đừng xách , sợ độ cao!”

 

Sở Khanh Khanh “chậc” một tiếng, đặt nó lên bàn: “Trước đây ngươi bay suốt ngày thấy ngươi sợ độ cao?”

 

Hệ thống khi đặt lên bàn liền chạy đến phịch xuống kiếm: “Haiz, xa cách ba ngày bằng con mắt khác, chúng đều…”

 

Sở Khanh Khanh khóe miệng co giật: “Câu dùng như .”

 

Hệ thống ngoan ngoãn ngậm miệng: “Ta chỉ đùa một chút cho vui thôi.”

 

Sở Khanh Khanh một cái, ngay đó đưa tay kéo mái tóc trắng tuyết lưng nó, nghi hoặc : “Rốt cuộc là chuyện gì thế , hôm đó tại ngươi đột nhiên biến mất? Sau khi biến mất ? Tại bây giờ…” Nàng dáng vẻ hiện tại của hệ thống : “Lại biến thành thế ?”

 

Hệ thống giật tóc từ tay nàng: “Đột nhiên biến mất là vì hệ thống chủ đóng , cụ thể là chuyện gì cũng , còn chuyện đó rõ lắm, chỉ khi biến mất đến một nơi hư vô, xung quanh gì cả, ở nơi đó lâu lâu, cuối cùng trực tiếp ngất .”

 

“Đến khi tỉnh thì phong ấn trong thanh kiếm , một giọng với , thanh kiếm tên là Triều Niệm, còn là kiếm linh của thanh kiếm .”

 

Hệ thống, cũng chính là Triều Niệm, đưa tay sờ lên viên bảo thạch khảm chuôi kiếm, tiếp tục : “Cứ như , ở trong kiếm lâu lâu, cuối cùng thanh kiếm mới động đậy, còn chuyện đó thì ngươi đó.”

 

 

Loading...