Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 618: Bí Mật Bình Chướng

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:55:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời , bao gồm cả Lãng Khắc, tất cả của nơi hiến tế đều biến sắc, đồ án Song Nguyệt Kinh Cức?!

 

Trên mỗi bọn họ bộ đều đồ án Song Nguyệt Kinh Cức! Không thứ là ban cho bọn họ sức mạnh , thể, thể biến thành…

 

“Ha ha ha, ngay từ đầu, Nguyệt Quân các ngươi sống, chẳng qua chỉ là của cảnh giới thứ tư thấp hèn mà thôi, các ngươi giá trị gì chứ? Có thể hiến dâng sinh mạng và sức mạnh của các ngươi cho Nguyệt Quân là vinh hạnh của các ngươi !” Lại Thành chủ trọng thương, rõ nhóm Sở Khanh Khanh sẽ tha cho , dứt khoát vỡ bình mẻ ném, ánh mắt Lãng Khắc và những khác phảng phất như đang kiến hôi:

 

“Sao? Đều dùng ánh mắt gì? Ta đúng ? Có thể hy sinh vì kế hoạch của Nguyệt Quân, chẳng là vinh hạnh của các ngươi ?

 

“Lúc theo Nguyệt Quân các ngươi thề thể hy sinh thứ vì Nguyệt Quân ? Sao bây giờ đột nhiên hối hận ? Ha ha ha ha ha ha hối hận cũng muộn , lời thề thành, các ngươi đời đều…”

 

Lời của Lại Thành chủ còn xong, một thanh chủy thủ mang theo linh lực hung hăng đ.â.m tim .

 

Hơn nữa cầm chủy thủ chính là Lãng Khắc, hai mắt đỏ ngầu Lại Thành chủ, hét lớn: “Tên súc sinh nhà ngươi, súc sinh! Hôm nay trời hành đạo, g.i.ế.c c.h.ế.t tên…”

 

Lãng Khắc cầm chủy thủ đ.â.m tim Lại Thành chủ, nghiến răng nghiến lợi mở miệng, giọng tràn ngập sự tức giận, tuy nhiên đợi xong, cánh tay vốn dĩ buông thõng bên của Lại Thành chủ đột ngột giơ lên, trong nháy mắt bóp c.h.ặ.t cổ , ngay đó liền dùng sức bẻ gãy cổ Lãng Khắc.

 

Lãng Khắc lẽ là ngờ tới Lại Thành chủ như mà vẫn thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t , một đôi mắt c.h.ế.t nhắm mắt trừng trừng mắt.

 

Lại Thành chủ hừ lạnh t.h.i t.h.ể mắt, một tay ném xuống đất, phảng phất như ném rác rưởi.

 

Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, một Thành chủ U Hư Cảnh nho nhỏ, còn g.i.ế.c !

 

Lục Hàn Châu ở một bên từ sớm lúc Lãng Khắc nhào lên dự liệu kết cục, nhưng hề ngăn cản, liếc những xung quanh cảnh tượng dọa cho sắc mặt trắng bệch, đó với Sở Khanh Khanh: “Nàng đưa , xử lý bọn họ một chút.”

 

Sở Khanh Khanh Lục Hàn Châu là những của nơi hiến tế , gật đầu, đó đến bên cạnh Lại Thành chủ, vươn một tay tóm lấy cổ áo , cơ thể nhỏ bé thể nhẹ nhàng kéo .

 

Sở Khanh Khanh Lục Hàn Châu sẽ xử lý những như thế nào, nhưng chắc chắn là g.i.ế.c, nàng đầu liếc một cái, đó kéo Lại Thành chủ một tòa cung điện, dùng linh lực trói cột.

 

An Vũ Đế và Sở Cẩm An thì tới tòa cung điện đó, chuẩn cứu những bách tính giam giữ .

 

Bởi vì đông, hơn nữa nước, cho nên mãi đến chiều ngày hôm , của nơi hiến tế mới Lục Hàn Châu xử lý xong, trong thời gian đó An Vũ Đế và Sở Cẩm An cứu những bách tính ngoài, đồng thời đưa bọn họ lên khỏi mặt nước, giao cho quan binh núi.

 

Còn Sở Khanh Khanh thì ở trong cung điện trống rỗng nước trông chừng Lại Thành chủ trói cột.

 

Lúc Lục Hàn Châu xử lý những Sở Khanh Khanh ngoài xem, nhưng nàng đoán Lục Hàn Châu chắc hẳn là dùng cách nào đó đưa bọn họ trở về trong vực , chỉ là thao tác cụ thể và hậu quả thì nàng .

 

Lại Thành chủ thấy chỉ còn một Sở Khanh Khanh, tưởng thể nhân cơ hội đ.á.n.h bại Sở Khanh Khanh bỏ trốn, kết quả Sở Khanh Khanh hung hăng đ.á.n.h cho một trận, thoi thóp một nữa trói .

 

Sau khi trói nữa, ánh mắt Lại Thành chủ Sở Khanh Khanh phảng phất như đang quái vật: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

 

Sở Khanh Khanh chậc một tiếng: “Đã của Phù Hư Cảnh ngươi tin nhỉ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-618-bi-mat-binh-chuong.html.]

Lại Thành chủ mỉa mai như nữa, mà là quỷ dị trầm mặc, trong mắt về phía Sở Khanh Khanh tràn ngập sự kính sợ.

 

Sở Khanh Khanh đang cúi đầu xem trong túi đồ thêm đồ vật mới nào , xem xong ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt của Lại Thành chủ.

 

Nàng nhướng mày, thầm nghĩ tên chẳng lẽ thật sự tin ?

 

“Ngươi… thật sự là của Phù Hư Cảnh?” Lại Thành chủ vẫn còn chút tin, chần chừ Sở Khanh Khanh.

 

Sở Khanh Khanh vung tay đ.á.n.h sập một tòa cung điện ở xa xa, đó chậm rãi thu tay về : “Nếu thì ?”

 

Sắc mặt Lại Thành chủ trắng bệch: “… nhưng…”

 

Sở Khanh Khanh thu tay về, “Không nhưng nhị gì cả, , tại phản bội Tôn thượng.”

 

Đồng t.ử Lại Thành chủ co rút, cơ thể run lên, vẫn chút do dự.

 

Sở Khanh Khanh vốn dĩ tìm thấy thứ tìm trong túi đồ tâm trạng , thấy bộ dạng của kiên nhẫn trực tiếp cạn kiệt, giơ tay vung một đạo linh lực trực tiếp c.h.é.m đứt tay của , lạnh lùng : “Nói, .”

 

Có một khoảnh khắc, Lại Thành chủ cảm thấy mắt là một đứa trẻ bề ngoài thoạt mới năm sáu tuổi, mà là một sự tồn tại vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố.

 

Sau khi bàn tay rơi xuống đất cảm giác đau đớn mới chậm chạp ập tới, đau đến mức sắc mặt trắng bệch, thể nhịn nữa sụp đổ mở miệng: “Nói! Nói! Ta !”

 

Nghe thấy lời , Sở Khanh Khanh mới chậm rãi thu tay về, lạnh lùng : “Nói cho các ngươi lợi ích gì.”

 

Sắc mặt Lại Thành chủ trắng bệch, cố nhịn cơn đau nhức kịch liệt ở cổ tay mở miệng: “Hắn, hứa hẹn nếu lên Tứ Cảnh Thủ tôn, thì, thì sẽ ban cho chúng sức mạnh vô thượng, địa vị tôn quý, còn sẽ, còn sẽ đưa chúng đến Phù Hư Cảnh!”

 

Ánh mắt né tránh, run rẩy những lời , ngay đó liền thấy tiếng nhạo của Sở Khanh Khanh.

 

Cơ thể đột ngột cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu , đó liền thấy đôi mắt lạnh lùng của Sở Khanh Khanh, trong đôi mắt đó rõ ràng hai chữ tin.

 

Sở Khanh Khanh nhạo: “Ngươi đang thăm dò ?”

 

Tâm tư vạch trần, cơ thể Lại Thành chủ cứng đờ, lập tức phủ nhận, tuy nhiên Sở Khanh Khanh mở miệng một bước, từ cao xuống : “Ngươi bí mật của bình chướng ?”

 

Lời , đôi mắt Lại Thành chủ trong nháy mắt trừng lớn hơn cả đó: “Ngươi… ngươi thật sự là của Phù Hư Cảnh?!”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Sở Khanh Khanh thấy phản ứng của , liền cược đúng , nhưng nàng hề biểu lộ ngoài, mà tiếp tục : “Phù Hư Cảnh với tư cách là đạo bình chướng thứ nhất bên trong hư bình chướng, nếu như đại t.a.i n.ạ.n như ngàn năm xảy , gặp nạn đầu tiên chính là của Phù Hư Cảnh, ngươi nếu bí mật của bình chướng , những lời ngươi liền bất kỳ ý nghĩa nào nữa.”

 

Đến lúc , Lại Thành chủ rốt cuộc tin Sở Khanh Khanh là trong Phù Hư Cảnh, như xì liệt mặt đất, trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.

 

Sở Khanh Khanh phản ứng của , liền sẽ nghi ngờ nữa, trầm mặc một lát lên tiếng : “Bí mật của bình chướng là cho ngươi đúng ?”

 

 

Loading...