Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 613: Mộng Cảnh

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:55:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

tại chứ?

 

Đối với trong vực mà , tất cả các quốc gia ngoài vực hẳn là bất kỳ sự khác biệt nào, tại chỉ Đại Sở diệt vong?

 

Đại Sở và các quốc gia khác điểm gì khác biệt ?

 

Sở Khanh Khanh nhíu mày, há miệng theo bản năng gọi Hệ thống, kết quả một chữ khỏi miệng nàng mới nhớ Hệ thống hiện tại còn nữa.

 

Sở Khanh Khanh trầm mặc nửa ngày, ngậm miệng .

 

nhắc đến Hệ thống khiến nàng nhớ tới một chuyện khác, Đại Sở dường như thực sự giống với những nơi khác, đồng thời nơi giống còn Cao Ly.

 

Bởi vì hai nơi , một là quốc gia của nữ chính, một là quốc gia của nam chính.

 

Chẳng lẽ là vì điều ?

 

Sở Khanh Khanh chậm rãi nhíu mày, nhớ hướng của cốt truyện trong sách, Đại Sở trong sách chẳng qua chỉ là công cụ tượng trưng cho phận của nữ chính, tượng trưng cho phận công chúa mất nước của ả, mà cuối cùng của cuối cùng, nơi ả đến, là Cao Ly.

 

Sở dĩ trong vực Đại Sở diệt vong, là bởi vì điểm ?

 

Nếu là như , Sở Thư Tuyết và Song Nguyệt Chi Chủ tất nhiên mối liên hệ thiên ty vạn lũ , nếu những kẻ phản bội trong Tứ Cảnh Chi Vực sẽ vì ả mà tiếc giấu giếm cấp hai mươi mấy năm phái Quốc sư xuống cho Đại Sở.

 

Vậy giữa Sở Thư Tuyết và cái tên Song Nguyệt Chi Chủ rốt cuộc liên hệ gì?

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Khả năng là một cao lắm, nhưng cũng , huống hồ Sở Thư Tuyết thường, ả tới bốn hồn phách, lỡ như một trong những hồn phách đó chính là Song Nguyệt thì ?

 

“Bọn họ tới .”

 

Giọng của Lục Hàn Châu cắt ngang dòng suy tư của Sở Khanh Khanh, nàng khựng : “Bọn họ tới ?”

 

Lục Hàn Châu gật đầu: “Vào đến khu rừng bên ngoài hồ .”

 

“Trở về.”

 

Mấy nhanh ch.óng chạy về cung điện giam giữ những bắt tới đó, đó mở cửa điện, nương theo bóng tối trộn giữa những đó.

 

Trên Sở Khanh Khanh vẫn còn hiệu quả tàng hình, cho nên cần như , thế là nàng cùng nhóm Lục Hàn Châu, mà ở ngoài cửa điện, bên cạnh mấy tên thị vệ.

 

“Nghe tới là của Côn Hư Cảnh, là thật ?”

 

“Người của Côn Hư Cảnh? Nói nhảm , của Côn Hư Cảnh đều thể tùy tiện rời khỏi trong vực, thể vì một chút chuyện nhỏ mà tới đây, đoán chừng chỉ là để dọa thôi.”

 

“Cái đó cũng chắc, tất cả của Côn Hư Cảnh đều thể ngoài, tu sĩ bình thường trong Côn Hư Cảnh vẫn thể chứ.”

 

“Ta cược mười lượng bạc, chắc chắn là của Vụ Hư Cảnh.”

 

“Vậy cược Côn Hư Cảnh!”

 

“Đừng mơ giữa ban ngày nữa, những nơi hiến tế nhỏ như chúng ngay cả của Vụ Hư Cảnh còn , thể đột nhiên xuất hiện của Côn Hư Cảnh, hơn nữa, loại cao cao tại thượng, tự cho là đúng như bọn họ, thấy chúng còn giống như thấy kiến hôi, chừng tức giận một cái liền đem chúng hiến tế hết.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-613-mong-canh.html.]

“Ha, thể chứ, hiến tế đó đều nghi thức đặc biệt, hơn nữa ngươi thấy phận của bọn họ đều là thống nhất , thể hiến tế chúng , chúng chính là tín đồ vĩ đại của Nguyệt Quân!”

 

“Không sai, tín đồ vĩ đại!”

 

Sở Khanh Khanh tựa cột mấy chuyện ở một bên xùy một tiếng, thầm nghĩ hiến tế chính là đám tín đồ vĩ đại các ngươi đấy.

 

“Ây da chịu nổi nữa , buồn ngủ quá, các ngươi canh , ngủ một lát.” Bởi vì trong vực tới kiểm tra, cho nên tạm thời điều mấy tên thị vệ nghỉ ngơi lâu cùng canh gác, điều cũng dẫn đến ngủ đủ giấc, lúc ngáp ngắn ngáp dài.

 

Rất nhanh liền nhịn cơn buồn ngủ lên tiếng, nhanh liền nhắm mắt chìm giấc ngủ say.

 

Sở Khanh Khanh chút nhàm chán ở một bên chậc một tiếng, chằm chằm tên thị vệ đang ngủ một lúc, đột nhiên nghĩ một chủ ý.

 

Nghe cuộc đối thoại của những thị vệ , bọn họ chắc hẳn Nguyệt Quân mà bọn họ tín ngưỡng trong miệng chỉ cần một ý niệm là thể đem bọn họ cũng hiến tế hết, nếu để bọn họ thì ?

 

Hai mắt Sở Khanh Khanh sáng lên, giống như đứa trẻ thấy kẹo, lập tức hứng thú, khi suy nghĩ một lát, giơ tay đ.á.n.h một đạo linh lực trong đầu tên thị vệ đang ngủ , tạo thành một mộng cảnh chân thực.

 

Mà nội dung của mộng cảnh, chính là cảnh tượng Chử Khai đóng đinh tường, ép hiến tế, cả m.á.u thịt hóa thành một vũng m.á.u, cuối cùng chỉ còn một tấm da .

 

“A a a a a!”

 

Mộng cảnh hiển nhiên là nhanh phát huy tác dụng, chỉ thấy tên thị vệ đang ngủ nhanh liền bừng tỉnh, trong đôi mắt đột ngột mở to tràn ngập sự hoảng sợ tột độ, thậm chí sợ tới mức bệt xuống đất: “Đừng hiến tế , đừng hiến tế ! Ta ! Ta !”

 

“Sao đây là!”

 

Mấy tên thị vệ khác cho giật , vội vàng khom lưng đỡ , kết quả giống như kích thích lớn gì đó, ngừng chống lùi về phía , kéo cũng kéo .

 

“Không , ngươi gặp ác mộng ? Tỉnh , tỉnh ! Không ai hiến tế ngươi cả, chúng hiến tế chẳng đều là những kẻ tu vi thấp kém trong vực ?”

 

Sở Khanh Khanh ở một bên xong lời chậc một tiếng, ai cho tu vi thấp? Cho dù hiến tế là tu vi cao thì cũng chắc a?

 

“Không, , chúng cũng thể hiến tế, chúng cũng thể hiến tế, tận mắt thấy , , cứ như treo tường, chút điềm báo nào liền, liền hiến tế! Máu thịt của bộ đều hóa thành huyết thủy, ngay cả tiếng la cũng phát , cuối cùng, cuối cùng chỉ còn một tấm da !”

 

Mấy tên thị vệ vốn dĩ coi ác mộng của gì, nhưng miêu tả chi tiết như , thần sắc k.h.ủ.n.g b.ố như , cũng đều theo bản năng nuốt nước bọt, chút sợ hãi .

 

“Chuyện , thể nào? Không hiến tế chỉ là hiến dâng tu vi ? Bản con sẽ c.h.ế.t, thể…”

 

“Sẽ c.h.ế.t! Sẽ c.h.ế.t!” Tên thị vệ mơ hai mắt đỏ ngầu nắm lấy tay tên thị vệ đang chuyện, gắt gao chằm chằm : “Sẽ c.h.ế.t đấy, sẽ c.h.ế.t đấy!”

 

Mấy tên thị vệ đều ánh mắt của dọa sợ, một tên trong đó nuốt nước bọt run rẩy : “Ta, hình như cũng bên trong qua, khi hiến tế căn bản sẽ sống sót, mà là sẽ, sẽ…”

 

“Sẽ biến thành một tấm da , một tấm da …” Trong đầu tên thị vệ ngừng chiếu cảnh tượng thấy trong mộng, cơ thể ngừng run rẩy, dường như giây tiếp theo sẽ ngất xỉu.

 

“Hửm?” Ngay lúc mấy đang lo lắng hoảng sợ, Sở Khanh Khanh đột nhiên nghi hoặc "hửm" một tiếng, bởi vì nàng thấy Song Nguyệt Kinh Cức cánh tay tên thị vệ ngủ gật đột nhiên biến thành màu đỏ tươi, hơn nữa đồ án vốn dĩ bằng phẳng đột nhiên trở nên lập thể.

 

Sở Khanh Khanh khựng , dự cảm lành, lập tức xoay , đợi đến khi nàng rời một cách , phát hiện bộ dạng lúc của nãy giống y như đúc Chử Khai khi c.h.ế.t. Sở Khanh Khanh nhíu mày lập tức đ.á.n.h một đạo linh lực, phát hiện giây tiếp theo cơ thể đỏ bừng của nọ khôi phục nguyên trạng.

 

Hửm? Chuyện ?

 

 

 

Loading...