Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 588: Mất Cả Chì Lẫn Chài

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:55:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cha A Thuận:"............"

 

Hắn đám ùa quỳ cửa nhà mắt, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

 

Hắn gánh nổi cái !!!

 

Thế là hít sâu một , cố gắng để giọng của nghiến răng nghiến lợi như :"Mọi mau lên, chúng đều là , vốn dĩ chính là một nhà, một nhà gì hai nhà lời a, mau lên, chỉ là nổi các ngươi sống mà thôi. Các ngươi quỳ như , coi ?"

 

"Sao thể! Chúng vẫn luôn coi ngươi là nhất!"

 

" a, hảo !"

 

"Huynh !!!"

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Cha A Thuận nhịn lửa giận bảo những cùng lớn lên mắt dậy.

 

Mặc dù ngoài miệng những lời êm tai, nhưng trong lòng đem những mắng bao nhiêu .

 

, bọn họ là từ nhỏ cùng chơi đến lớn, nhưng các ngươi mấy cân mấy lượng bản còn ? Sao mặt mũi đến tìm đòi tiền?

 

Tiền tân tân khổ khổ kiếm , tại cho khác?

 

Hơn nữa những còn một ai theo !

 

Đáng c.h.ế.t!

 

Cha A Thuận tức giận đến mức mắt đỏ ngầu, thoạt phảng phất như phun lửa, nhưng Sở Khanh Khanh :"Cha A Thuận đúng là , đều sắp các ngươi cho cảm động , mắt đều đỏ ."

 

Mọi vội lên mặt cha A Thuận, thấy mắt thật sự đỏ , trong nháy mắt càng thêm cảm động:"Hảo a!"

 

Cha A Thuận:"..."

 

Hắn hận thể đem miệng của cái tên tiểu thỏ tể t.ử phong kín !

 

"Cha A Thuận đúng là a, cho chúng bạc bản còn , chúng cũng một chút!

 

"Nghe , một hai ba, !"

 

Trong nháy mắt, mười mấy "xoạt" một cái liền òa lên, tiếng "ô ô" trong nháy mắt liền truyền xa, đến mức cả thôn đều chạy xem xem xảy chuyện gì.

 

Cha A Thuận đều ngơ ngác , vội bảo đừng nữa đừng nữa. Sau đó bảo cha Nhị Oa đến ngốc trệ nhà lấy bạc chia cho bọn họ, lấy bạc thì mau cút !

 

Mọi sắp phát bạc , tiếng mới dần dần nhỏ .

 

nức nở :"Cha Thuận Tử, ngươi đối xử với chúng như , chúng nhất định sẽ quên , đó ruộng nhà các ngươi chiếm đoạt, lúc bọn giúp ngươi, ngươi vong ân phụ nghĩa !"

 

" a cha A Thuận, lúc đó ruộng nhà ngươi chiếm , lúc bọn mang lương thực cho các ngươi ngươi là một tình nghĩa !"

 

Mọi thế nào đột nhiên tới chuyện , cha A Thuận cả cứng đờ, cuối cùng cũng tìm trong ký ức đầy rẫy chuyện lừa kiếm tiền những ngày tháng lúc đó và cha Nhị Oa đắc tội với viên ngoại trong huyện, cướp mất ruộng đất.

 

Lúc đó bọn họ cơm ăn, cả nhà gần như sắp c.h.ế.t đói, may mà những mỗi ngày chia cơm nhà cho cả nhà bọn họ ăn, mới khiến bọn họ c.h.ế.t đói.

 

Môi cha A Thuận mấp máy, tựa hồ chút áy náy, nhưng khi thấy những vây quanh cửa , sự áy náy đó thế nào liền biến thành lửa giận.

 

Hóa lúc đó các ngươi mang cơm tới chính là vì hôm nay đổi lấy thù lao ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-588-mat-ca-chi-lan-chai.html.]

Cha A Thuận tức giận đến mức ngón tay run rẩy, sự chán ghét trong mắt gần như giấu , thậm chí còn vì từng ăn đồ của bọn họ mà buồn nôn.

 

"Trụ Tử, bạc lấy tới ." Cha Nhị Oa từ trong nhà lấy bạc , đó đến bên cạnh cha A Thuận.

 

Cha A Thuận thấy nhiều bạc như , sắc mặt còn khó coi hơn , nhiều bạc như , sắp hời cho đám !

 

Đáng c.h.ế.t, hơn nửa năm nay ở bên ngoài mệt sống mệt c.h.ế.t kiếm tiền, dựa cái gì chia cho những !

 

"Ngươi là chê những tiền ít ?" Ngay lúc cha A Thuận do dự, giọng như ác quỷ của Sở Khanh Khanh nữa vang lên, cha A Thuận mắt tối sầm, suýt chút nữa ngất xỉu, để ý tới lời của Sở Khanh Khanh, nghiến răng nghiến lợi với cha Nhị Oa:"Chia chia chia, mau ch.óng chia cho bọn họ ."

 

Cha Nhị Oa do dự liếc bạc vụn trong tay, gật gật đầu, xoay phát cho những bạn cũ .

 

Những bạc trong tay cha Nhị Oa, mắt đều chớp nữa, lúc cầm bạc vụn trong tay càng là kích động thôi, nữa mở miệng cảm tạ cha A Thuận.

 

Cha A Thuận trong lòng rỉ m.á.u những bạc đó, cố gắng để bình tĩnh , đừng nhịn cướp bạc.

 

hít sâu vài , tâm trạng tồi tệ đến cực điểm, sắc mặt khó coi, đám cầm bạc hoan thiên hỉ địa, cố gắng để giọng điệu của vẻ ôn hòa một chút mở miệng, nếu thiếu tiền như , cùng ngoài việc , đảm bảo thời gian một năm thể để bọn họ kiếm đầy bồn đầy bát.

 

Cha A Thuận vốn tưởng đám thiếu tiền như , lúc mấu chốt chắc chắn thể nhịn cám dỗ theo , kết quả những đều từ chối , tỏ vẻ bọn họ sự trợ cấp của là đủ , ly hương kiếm đồng tiền cực khổ đó.

 

Cha A Thuận suýt chút nữa tức c.h.ế.t, bọn họ kiếm tiền cực khổ, cho nên liền hổ mà đến tìm đòi?

 

Một đám nâng bạc vụn trong tay, đều cao hứng cực kỳ, mặc dù bạc chia ít ít ít, nhưng đối với loại nghèo đến mức cơm ăn như bọn họ mà , đây là một khoản tiền lớn !

 

Thế là nữa lời cảm tạ với cha A Thuận xong, liền nâng bạc xoay rời .

 

Cha A Thuận đám cầm tiền của rời , tức giận đến mức cả run rẩy, hận thể đem những đều lừa hết.

 

Hắn nghiến răng nghiến lợi, thề trong lòng, trở về liền bảo những khác đến đây, bất luận là lừa là cách khác, đều đem những dẫn , tiền của dễ lấy như , sớm muộn gì cũng bắt các ngươi trả giá đắt!

 

Còn tưởng là cha A Thuận từng ?

 

Cha A Thuận hít sâu vài , biểu cảm âm lãnh về phía Sở Khanh Khanh vẫn luôn châm ngòi thổi gió phía .

 

Sở Khanh Khanh hề e ngại ánh mắt của , thậm chí còn hỏi việc gì ?

 

Cha A Thuận:"..."

 

Có việc, đương nhiên việc, sắp tức c.h.ế.t !

 

Nhìn ánh mắt vô tội của Sở Khanh Khanh, cha A Thuận gần như đuổi ngoài, nhưng nếu thật sự đuổi nàng ngoài, hai nam nhân chắc chắn cũng sẽ .

 

Cha A Thuận liếc dung mạo giống của ba , hiểu ba hẳn là một nhà, đành nuốt ý nghĩ đuổi Sở Khanh Khanh ngoài về.

 

Vốn dĩ lừa ít , nếu ba bọn họ , liền chỉ thể dẫn ba Nhị Tráng trở về thôi.

 

Không , như quá ít .

 

Cha A Thuận hít sâu một , mắt thấy tâm phiền dời tầm mắt , đó liền thấy cách đó xa ngoài sân ba bóng đang chạy về.

 

Chính là ba Nhị Tráng phái chiêu mộ .

 

Hắn phía trống của ba , sắc mặt khó coi, ba tên ngu xuẩn chiêu mộ một ai!

 

Ba Nhị Tráng cũng ngờ bọn họ dạo một vòng trong thôn, một ai đến, cho nên lúc thấy cha A Thuận, ánh mắt chút né tránh.

 

 

Loading...