Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 587: Đại Ân Không Cần Cảm Tạ Đâu Huynh Đệ!

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:55:09
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Người ?"

 

Đại khái qua một khắc đồng hồ , ba Sở Khanh Khanh An Vũ Đế và Sở Cẩm An liền trở , cha A Thuận ba trơ trọi trở , phía một bóng , lập tức nhíu mày, ba .

 

Sở Khanh Khanh dang tay:"Cha A Bảo thế nào cũng đến, chân đều thọt , bây giờ bảo ly hương việc, còn bằng g.i.ế.c , cũng thể thật sự g.i.ế.c , đành thở dài trở thôi."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Nàng còn u oán thở dài một .

 

Cha A Thuận:"..."

 

Hắn hít sâu một , sắc mặt đặc biệt khó coi, nhưng cha A Bảo nếu bất luận thế nào cũng đến, cũng hết cách, thế là :"Không đến thì thôi ."

 

Sở Khanh Khanh gật đầu:"Chúng cũng nghĩ như ~"

 

Cha A Thuận liếc Sở Khanh Khanh, đại khái là cảm thấy nàng quá thông minh , trong ánh mắt chút nghi hoặc, nhưng tia nghi hoặc nhanh biến mất:"Bạc ?" Hắn đưa tay về phía Sở Khanh Khanh .

 

Sở Khanh Khanh "ồ" lên một tiếng:"Ngươi đem bạc cho cha A Bảo ? Ta đưa cho cha A Bảo a!"

 

"Ta khi nào..." Cha A Thuận khiếp sợ Sở Khanh Khanh, phản ứng ,"Ta là nếu đồng ý đến thì đưa bạc cho ! bây giờ đều đến, ngươi đưa bạc cho ???"

 

Sở Khanh Khanh chớp chớp mắt, gật đầu.

 

Cha A Thuận:"..."

 

Sở Khanh Khanh:"Ngươi ngươi thấy nhà A Bảo thật sự là quá thê t.h.ả.m , cho nên đem bạc tặng cho nhà bọn họ, để nhà bọn họ trợ cấp chi tiêu trong nhà ? Ngươi còn các ngươi từ nhỏ cùng lớn lên... Ta và cha A Bảo những lời , nhà A Bảo đều cảm động đến !

 

"Đặc biệt là cha A Bảo đều sắp quỳ xuống cho ngươi , ngươi chính là cha tái sinh của cả nhà bọn họ! Nói bạn là ngươi kết giao uổng công, gọi cái gì mà... cẩu phú quý vật tương vong! Còn đợi ngươi trở về sẽ kết bái với ngươi, cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng cầu c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày!"

 

Chỉ đòi bạc của cha A Thuận:"............"

 

Sở Khanh Khanh:"Đều trách hiểu ý của ngươi... Hay là giúp ngươi đòi bạc?"

 

Cha A Thuận:"..."

 

Cái còn đòi thế nào nữa, nhà A Bảo đều coi thành ân nhân cứu mạng , còn kết bái với , kết quả đầu đòi tiền? Hắn gánh nổi cái đó! Không chỉ là một chút tiền ? Bây giờ thiếu nhất chính là tiền, cho thì cho , coi như cho ch.ó ăn !

 

Cha A Thuận hít sâu một , tự an ủi như , c.ắ.n răng :"Không cần , cứ coi như là một chút tâm ý của , dù chúng cũng là bạn bè từ nhỏ cùng lớn lên."

 

Sở Khanh Khanh lập tức cảm động thôi:"Ngươi đúng là một , hổ là thể khiến cha A Bảo quyết định kết bái với ngươi, cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng cầu c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày!"

 

Cha A Thuận:"..."

 

Ai c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày với chứ!

 

Hắn còn sống lâu trăm tuổi đấy, thể c.h.ế.t cùng tên phế vật !

 

Cha A Thuận ghét bỏ nhíu mày, nhưng cũng gì, chỉ là trong thời gian ngắn chuyện với Sở Khanh Khanh nữa, xoay liền chuẩn , nhưng xoay liền bên ngoài sân ồn ào nhốn nháo, nhiều tiếng bước chân.

 

Hắn nhíu mày đầu , chỉ thấy phía xa mười mấy cùng về hướng nhà , ai nấy đều mày ngài hớn hở, phảng phất như gặp chuyện gì đó.

 

Cha A Thuận thấy thế lập tức vui mừng, chẳng lẽ đây là Nhị Tráng bọn họ chiêu mộ tới?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-587-dai-an-khong-can-cam-ta-dau-huynh-de.html.]

Cha A Thuận vui vẻ mặt, lập tức lộ nụ chất phác đón lên:"Không ngờ đều đến ! A Thuận thể kết giao các vị bằng hữu đúng là tam sinh hữu hạnh a!"

 

"Cha A Thuận, chúng thể kết giao ngươi cũng là tam sinh hữu hạnh a!"

 

" cha A Thuận, từ hôm nay trở chúng chính là kết bái !"

 

"Huynh , đại ân cần cảm tạ !"

 

"Huynh , đó chúng đều hóa ngươi trọng tình cảm như ! Đều sắp còn tặng bạc cho chúng , cổ vũ chúng sống cho , chúng , chúng lấy gì báo đáp a! Chỉ thể đợi năm ngươi trở về kết bái với ngươi, em ruột!"

 

"Không sai! Anh em ruột!"

 

Đám ngươi một lời một ngữ, đến mức gọi là khảng khái sục sôi, nhưng cha A Thuận mà như lọt sương mù, khoan , những là Nhị Tráng ba dùng bạc lừa về ?

 

Bọn họ ? Cái gì mà sắp tặng bạc? Hắn tặng bạc khi nào?

 

Cha A Thuận nhíu mày :"Khoan , các ngươi tặng bạc gì?"

 

"Ây, cha A Thuận ngươi cũng đừng giấu chúng nữa, ngươi chuyện đều , còn sợ chúng chứ, ngươi đúng là nhất đời ! Đại thiện nhân a!"

 

"Hảo ! Cẩu phú quý vật tương vong a!"

 

Cha A Thuận:"..."

 

Cái rắm ch.ó gì mà cẩu phú quý vật tương vong, chính các ngươi mới là phú quý của !

 

Chân mày cha A Thuận càng nhíu càng sâu, may mà cuối cùng cũng một :"Chúng đều cha A Bảo , ngươi nỡ chúng sống những ngày tháng nghèo túng , cho nên khi quyết định tặng đại lễ bạc cho những bạn nối khố từ nhỏ chơi đến lớn như chúng , để chúng trợ cấp chi tiêu trong nhà! Hơn nữa còn sợ chúng nhận, còn đặc biệt bảo ngoài tặng, cha A Thuận, ngươi xem ngươi, ngươi đối xử với chúng như a!

 

"Chúng đều nên báo đáp ngươi thế nào !"

 

Cha A Thuận xong lời cuối cùng cũng hiểu là chuyện gì , trừng lớn mắt, trong nháy mắt về phía ba Sở Khanh Khanh tay trở :"Các ngươi... các ngươi..."

 

Sở Khanh Khanh chớp chớp mắt, bừng tỉnh đại ngộ:"Hóa ngươi là dùng bạc giúp đỡ của , nhưng sợ tổn thương lòng tự trọng của bọn họ, cho nên mới bảo chúng tặng a!"

 

Cha A Thuận trừng lớn mắt, hiểu Sở Khanh Khanh thể mở to mắt dối .

 

Sở Khanh Khanh vẻ mặt cảm động:"Hương nhóm, của các đúng là hiếm ở mười dặm tám thôn a! Còn mau hảo hảo cảm tạ bọn họ một chút!"

 

"Huynh ! Ngươi chính là cha tái sinh của chúng a !"

 

Mọi lời của Sở Khanh Khanh, cũng cảm động đến nước mắt lưng tròng, cảm tạ, đến cuối cùng là ai :"Đại ân cần cảm tạ, chúng ở đây dập đầu cho một cái ! Đợi năm chúng liền kết bái !"

 

Thế là mười mấy hán t.ử liền đồng loạt quỳ xuống mặt cha A Thuận ngốc trệ, quỳ còn hô:"Hảo ! Ngươi chính là cha tái sinh của chúng a!"

 

"Hảo , hảo a!"

 

Cha A Thuận cả cứng đờ đám ăn mặc rách rưới mắt quỳ xuống mặt , lửa giận trong nháy mắt liền trào lên, ai cho bọn họ tiền , còn cần mặt mũi nữa !

 

Cho dù thật sự cho, thì bọn họ cũng thể thật sự nhận a! Cần mặt mũi nữa a!

 

Cha A Thuận tức giận đến mức mắt tối sầm, hận thể một cước đá lên những , những lời hổ trong miệng đám , hận thể xoay liền , nhưng ngước mắt liền thấy cách đó xa mấy phụ nhân đang chỉ trỏ về phía bên .

 

 

Loading...