Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 585: Sấm Rền Gió Cuốn

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:55:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã quan viên trong phạm vi quản lý của Ngô Châu đều như , thì chọn lựa nữa, An Vũ Đế trực tiếp đến nha môn trong huyện sở tại gần nhất, khống chế Huyện lệnh, tiếp quản sự vụ trong huyện, bắt đầu xử lý vụ án kéo dài suốt mấy năm trời .

 

Đồng thời cắt đứt liên lạc của quan trong huyện với bên ngoài, đặc biệt là liên lạc với các huyện xung quanh và nha môn Ngô Châu Thành.

 

An Vũ Đế và Trịnh Thừa tướng sấm rền gió cuốn, chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi tra nhiều thông tin trong huyện, đồng thời lấy chứng cứ xác thực từ miệng Huyện lệnh.

 

Tên Huyện lệnh ban đầu thừa nhận những việc của bọn chúng, cho đến khi phận của An Vũ Đế, suýt chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ, quỳ rạp mặt đất, dám bất kỳ sự giấu giếm nào, giống như đổ ống trúc trút hạt đậu, đem tất cả những thứ đều hết.

 

Đồng thời ngừng dập đầu nhận tội, phần lớn tiền thuế tham ô đều châu lấy , những tiểu quan như bọn chúng căn bản lấy bao nhiêu, bọn chúng cũng đều là ép buộc. Ngô Châu Thứ sử ỷ việc quan hệ với đại quan trong kinh thành, cho nên ức h.i.ế.p bách tính, vơ vét của cải, dẫn đến bách tính vùng Ngô Châu đều khổ tả xiết.

 

Một phen lời coi như thực chuyện , thế là khi An Vũ Đế đến Ngô Châu Thành, Trịnh Thừa tướng ngay mặt Ngô Châu Thứ sử những chuyện , Ngô Châu Thứ sử trong nháy mắt trắng bệch mặt, rạp mặt đất dám nhúc nhích.

 

điều khiến An Vũ Đế ngờ tới là chuyện dính líu chỉ một châu Ngô Châu, mà các châu xung quanh như Khánh Châu, Kỳ Châu, Dư Châu đều dính líu trong đó.

 

Bởi vì dính líu đến khu vực châu vực quá rộng, cho nên chuyện xử lý độ khó khá lớn, mà vụ án mất tích bên vẫn còn chờ xử lý, thế là An Vũ Đế liền giao quyền chuyện cho Trịnh Thừa tướng xử lý, ban cho ông quyền tùy cơ hành sự, nhất thiết xử lý vụ án .

 

Trịnh Thừa tướng nhanh ch.óng tiếp chỉ, cam kết nhất định sẽ mau ch.óng xử lý thỏa đáng chuyện , phân ưu cho Thánh thượng.

 

vì An Vũ Đế cực kỳ coi trọng chuyện , vẫn theo Trịnh Thừa tướng, liên tục điều tra hơn nửa tháng trời, cho đến khi vụ án mất tích bên tin tức mới dẫn Sở Khanh Khanh và Sở Cẩm An rời .

 

Bởi vì sợ Trịnh Thừa tướng trong lúc xử lý vụ án sẽ ám toán, thế là An Vũ Đế liền để Hoắc Úc Chi ở bên cạnh bảo vệ ông, còn thì dẫn Sở Khanh Khanh và Sở Cẩm An cùng với hai thị vệ ẩn nấp trong bóng tối đến nhà A Bảo, chuẩn tương kế tựu kế.

 

Thực vốn dĩ Sở Khanh Khanh chuẩn thi triển một chướng nhãn pháp theo bên cạnh cha và trai , nhưng vạn vạn ngờ tới, ba ngày như hẹn đó, lúc bọn họ đến nhà A Bảo, cha A Bảo với bọn họ, cha A Thuận đừng là dẫn theo trẻ con, cho dù dẫn theo lão mẫu tám mươi tuổi cũng !

 

An Vũ Đế lão mẫu tám mươi tuổi:"..."

 

Sở Khanh Khanh thể quang minh chính đại theo:"..."

 

Mặc dù là , nhưng cảm thấy chút kỳ lạ?

 

Không chỉ lừa thanh niên trai tráng ? Sao trẻ con và già cũng thể dẫn theo?

 

Chủ yếu là đến bao nhiêu lừa bấy nhiêu?

 

Sở Khanh Khanh trầm ngâm một lát, cảm thấy chắc là như , dù thời cổ đại lúc gặp chiến sự chinh binh, nếu trong nhà tráng đinh, thì đều thể bắt lão phụ nấu cơm, kẻ l.ừ.a đ.ả.o lừa cũng lừa cả già, ngược cũng gì kỳ lạ .

 

Chỉ là lừa trẻ con gì? Đến lúc đó bán ?

 

Cụ thể rốt cuộc bán bọn họ còn , nhưng bọn họ ngược theo cha A Bảo gặp cha A Thuận một chuyến.

 

Bởi vì để tránh nghi ngờ phận, cho nên ba An Vũ Đế Sở Khanh Khanh và Sở Cẩm An đều cải trang ăn mặc một phen, y phục mặc là rách nát nhất, đồ trang sức vốn cũng đều tháo xuống hết, thậm chí ngay cả khuôn mặt cũng cải trang một phen, che lấp phong tư vốn , trở nên bình thường gì lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-585-sam-ren-gio-cuon.html.]

 

mặc dù đổi dung mạo, nhưng những điểm giống của ba vẫn còn giữ , kỹ một chút liền thể đoán ba hẳn là quan hệ huyết thống.

 

Cha A Bảo khiếp sợ sự đổi của ba , đó cha A Bảo liền khập khiễng dẫn ba gặp cha A Thuận.

 

Người trong thôn theo kiếm tiền ít, gần như là ngoài cha A Bảo thì nam nhân nào cũng , cha A Bảo dáng vẻ hớn hở của bọn họ, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t.

 

Nông thôn ít khi ngoài chuyển đến, cho nên đều là từ nhỏ cùng lớn lên, thôn bọn họ tự nhiên cũng ngoại lệ, và những thể đều là bạn bè từ nhỏ cùng lớn lên, tự nhiên trơ mắt bọn họ lừa .

 

để rõ với bọn họ chuyện uẩn khúc đây?

 

Hắn vắt hết óc suy nghĩ lâu cũng nên thế nào, đến cuối cùng là Sở Khanh Khanh chủ ý cho , bảo lơ đãng tiết lộ chuyện cha A Thuận nửa năm kiếm năm trăm lượng bạc mặt khác, những lừa khác thấy ngoài còn chuyện , chắc chắn liền thể ý thức sự việc đơn giản .

 

Cha A Bảo lập tức thể hồ quán đảnh, ánh mắt Sở Khanh Khanh phảng phất như đang thần tiên nào đó trời hạ phàm, ngàn ân vạn tạ với Sở Khanh Khanh xong, tỏ vẻ ngày mai sẽ như !

 

Quá trình ba Sở Khanh Khanh gặp cha A Thuận vẫn thuận lợi, dù cũng là lừa chứ thật sự tìm việc , cần phỏng vấn, ba chỉ dẫn cha A Thuận một cái, đó giống như bạn bè trò chuyện vài câu, thuận tiện ăn một bữa ngon ở nhà cha A Thuận - nửa năm kiếm năm trăm lượng bạc.

 

Cha A Bảo mang đến ba kẻ coi tiền như rác cũng cha A Thuận giữ , cùng ăn một bữa cơm ngon.

 

Trên đường trở về, cha A Bảo ngừng dư vị hương vị của bữa cơm đó, đồng thời đặc biệt mất mát, bởi vì nhà cũng đều thể nếm thử hương vị đó.

 

loại tiền đó của cha A Thuận vẫn dám kiếm, chỉ sợ mạng kiếm mạng tiêu a.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Hắn lắc đầu, dẫn ba về nhà, thảo luận một chút về các chi tiết của chuyện , đó ba Sở Khanh Khanh liền rời , hẹn hơn nửa tháng lúc sắp xuất phát đến.

 

khi Sở Cẩm An lấy một ít bạc để , cha A Bảo đều ngốc trệ, hiểu đây là ý gì.

 

Sở Khanh Khanh:"Trừng ác dương thiện mà, các hỗ trợ trừng ác dương thiện, tự nhiên phần thưởng ."

 

Dứt lời cũng quản hai phản ứng , đoàn Sở Khanh Khanh liền rời .

 

Cha A Bảo những thỏi bạc , mặc dù vô cùng động tâm, nhưng vẫn quyết định tiền thể nhận, nhưng bất luận bọn họ cầm bạc tỏ vẻ tiền thể nhận thế nào, ba Sở Khanh Khanh đều thu tiền .

 

Cha A Bảo ngờ tới chuyện bọn họ vô tình thể khiến bọn họ nhận nhiều bạc như .

 

Bọn họ ngây ngốc bóng lưng biến mất của ba Sở Khanh Khanh An Vũ Đế Sở Cẩm An, cúi đầu bạc đang nâng tay, là thật sự cảm thấy bọn họ gì, nên nhận nhiều tiền như .

 

Những việc bọn họ đều là việc trong khả năng, giúp đỡ lừa gạt mắc mưu, còn thể nhận tiền chứ?

 

Hơn nữa còn là mấy Sở Khanh Khanh cứu bọn họ đấy, nếu mấy Sở Khanh Khanh điểm tỉnh bọn họ, ngay cả bọn họ cũng sắp lừa !

 

 

Loading...