Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 577: Nông Thôn

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đây còn là nhờ mấy năm nay xảy thiên tai gì nghiêm trọng, nếu , đó mới thật sự là cho bách tính sống nữa." Bởi vì khách bước , nên khi xong câu , tiểu nhị liền việc tiếp.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

"Khách quan mời trong, ngài dùng bữa trọ a, bổn điếm..."

 

Trong tiệm vang vọng tiếng của tiểu nhị, ai lên tiếng.

 

"Bệ hạ, chúng bây giờ còn xem nữa ?" Trịnh Thừa tướng ngược tin những lời của tiểu nhị, nhưng trực giác mách bảo ông, những gì tiểu nhị chính là sự thật.

 

An Vũ Đế mặt cảm xúc dậy:"Xem, xem, Trẫm ngược xem xem phụ mẫu quan của Đại Sở Trẫm rốt cuộc quan thành cái dạng gì, để bách tính sống những ngày tháng !"

 

Trịnh Thừa tướng lúc nào dám gì khác, mặc dù việc giám sát quan thiên hạ chủ yếu thuộc về Ngự Sử Đài quản lý, liên quan đến Các đài của ông, nhưng thiên t.ử nổi giận, cơn thịnh nộ giáng xuống đầu ai thì khó mà . Nếu lỡ sai một câu, chắc chắn sẽ quả ngon để ăn, thế là Trịnh Thừa tướng liền ngậm miệng, yên lặng theo An Vũ Đế rời khỏi khách sạn.

 

Sở Khanh Khanh cũng gì, bởi vì nàng cảm thấy lúc gì cũng vô ích. Việc quan trọng nhất hiện tại là an ủi ai, mà là nhanh ch.óng tìm hiểu chân tướng sự việc, giải cứu những bách tính đang sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng .

 

Hơn nữa nàng cảm thấy cha nàng nổi giận là chuyện , thậm chí còn cảm thấy cha nàng càng tức giận thì càng , càng tức giận mới càng nhận thức rõ ràng vấn đề , mới thể giải quyết vấn đề.

 

Tiếng lòng của Sở Khanh Khanh vang lên, mấy vốn đang rảo bước về phía hẹn mà cùng chậm . Không là chuyện gì xảy , dạo gần đây bọn họ ít khi tiếng lòng của Sở Khanh Khanh. Ban đầu bọn họ tưởng là hoạt động tâm lý của Sở Khanh Khanh ít , nhưng đó bọn họ phát hiện Sở Khanh Khanh vẫn giống như , lúc ngẩn là đang chuyện với Hệ thống trong lòng, chỉ là bọn họ thấy nữa mà thôi.

 

Cho nên khi hôm nay thấy tiếng lòng của Sở Khanh Khanh, mấy chút kinh ngạc, ngay đó lập tức nín thở lắng , sợ bỏ sót điều gì.

 

Sở Khanh Khanh hề sự đổi , nàng vẫn đang cảm thán trong lòng về nỗi khổ của bách tính, dân chúng lầm than, cùng với những tên tham quan ô tham ô nhận hối lộ, bóc lột bách tính.

 

Nhắc tới chuyện thu thuế, nàng nhớ Cảnh Vương từ đầu năm nay dâng tấu về chuyện cải cách, trong những cải cách liên quan đến cải cách thuế má lao dịch.

 

Nhìn như , tính toán thời gian, chừng chuyện còn thể thúc đẩy quyết tâm cải cách của cha nàng.

 

Cảnh Vương, cải cách...

 

An Vũ Đế vẫn luôn trầm mặc tiếng lòng của Sở Khanh Khanh khỏi khựng , quả thực nhớ Cảnh Vương năm nay vẫn luôn dâng tấu về các hạng mục cải cách.

 

Sở Khanh Khanh nghĩ nghĩ thở dài, ở thời cổ đại bách tính thật khổ a, triều đình sống bách tính khổ, triều đình sống bách tính cũng khổ, đúng là ứng với câu hưng bách tính khổ, vong bách tính khổ.

 

Đoàn theo tiếng cảm thán của Sở Khanh Khanh, một đường khỏi trấn, chạy tới thôn làng gần nhất. Lúc ngang qua những thửa ruộng xung quanh, ruộng là bách tính đồng việc.

 

Hệ thống bên tai Sở Khanh Khanh, những nông dân thường mỗi ngày trời sáng thức dậy, ăn cơm xong liền vội vã xuống đồng việc.

 

Mọi trầm mặc lời của Hệ thống, cứ như một đường tới thôn làng gần nhất.

 

Sau khi đến bên ngoài thôn, mới hiểu tại tiểu nhị bảo bọn họ đừng đến. Bởi vì mấy ngày mưa, nên lúc đường trong thôn đặc biệt lầy lội, cũng là vũng nước, căn bản chỗ đặt chân.

 

Mấy dạo quanh quẩn ở đầu thôn, đang suy nghĩ xem qua, thì phía truyền đến tiếng bước chân. Quay đầu phát hiện là một đứa trẻ chừng bảy tám tuổi, đang cõng một cái gùi, trong gùi đựng nhiều cỏ, còn một cái liềm.

 

Đứa trẻ cũng sợ lạ, thấy mấy ở đầu thôn liền hỏi bọn họ thôn , thể dẫn bọn họ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-577-nong-thon.html.]

 

thể dẫn bọn họ tự nhiên là , mấy lập tức gật đầu đồng ý.

 

Đứa trẻ liền dẫn bọn họ vòng một đoạn đường, từ một con đường trông vẻ khô ráo rẽ thôn.

 

Sau khi rẽ thôn, An Vũ Đế mở miệng lời cảm tạ đứa trẻ. Đứa trẻ gãi đầu, để ý gì, đó tò mò hỏi bọn họ đến gì, từng thấy ăn mặc trông mắt như trong thôn.

 

Lúc nó lời , trong mắt tràn ngập sự kinh diễm, còn một tia hâm mộ khó mà phát hiện.

 

An Vũ Đế ánh sáng trong mắt đứa trẻ, trầm mặc một cái chớp mắt, đưa tay xoa đầu nó, mở miệng đoàn là đến phương Nam tìm , ngang qua thôn tìm một chỗ nghỉ chân.

 

Đứa trẻ hề nghi ngờ lời của An Vũ Đế, chỉ tò mò :"Các ăn mặc như , chắc chắn cũng tiền, tại đến thôn chúng a?"

 

Mấy lời của đứa trẻ mạc danh chút xót xa, Sở Khanh Khanh thò đầu nó:"Bởi vì chúng lạc đường ."

 

Đứa trẻ thấy Sở Khanh Khanh chuyện với nó, nhất thời ngẩn , đỏ mặt một chút, tựa hồ chút hổ, đó sờ sờ đầu "ồ" một tiếng, lên tiếng mời:"Ra là , là các đến nhà , nhà ở ngay phía ."

 

Đứa trẻ còn đưa tay chỉ về phía . Nhà trong thôn phần lớn đều là nhà tranh, ngẩng đầu qua chỉ cảm thấy nhà nào cũng giống , gì khác biệt, nhưng An Vũ Đế vẫn gật đầu , đồng ý lời mời của đứa trẻ.

 

"Hai ngày trời mưa, các cẩn thận một chút, nước bùn dính y phục sẽ ."

 

Bé trai chừng bảy tám tuổi, mặc một bộ y phục cũ nát màu xám xịt, chắp vá đầy mụn vá, chân đạp một đôi giày rơm mòn rách. Lúc nó đang dùng ánh mắt đầy vẻ nâng niu hoa phục mấy , mặc dù của , nhưng sợ nó dính bẩn.

 

Mấy chút đành lòng ánh mắt của nó, đồng thời thầm thở dài trong lòng.

 

An Vũ Đế rũ mắt cái gùi lưng nó, hỏi nó sáng sớm gì.

 

Đứa trẻ thành thật trong nhà nuôi mấy con gà vịt, dậy sớm ngoài cắt một ít cỏ cho chúng, ngoài còn đào một ít rau dại ăn mang về bữa trưa.

 

"Vậy bây giờ ngươi cắt cỏ đào rau dại xong trở về?" Trịnh Thừa tướng kinh ngạc .

 

Đứa trẻ gật đầu.

 

Sở Cẩm An bên cạnh nhíu mày:"Bây giờ còn sớm như ngươi cắt cỏ đào rau dại xong , sáng nay ngươi dậy lúc mấy giờ?"

 

Đứa trẻ cảm thấy đúng, chỉ :"Lúc gà gáy, cùng dậy với cha và ông nội . Ăn cơm xong bọn họ xuống ruộng, cắt cỏ, nhưng hôm nay về muộn, bởi vì dạo rau dại đều đào sạch , tìm lâu mới tìm chừng ."

 

Đứa trẻ tựa hồ chút mất mát, nhưng xong lời vẫn đưa tay gạt gạt cỏ trong gùi trúc, cho bọn họ xem rau dại đào về.

 

Mọi qua, chỉ thấy lớp cỏ còn non nửa gùi trúc rau dại, xếp ngay ngắn bên trong.

 

...

 

 

Loading...