Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 576: Gã Sai Vặt
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu nhị lời , mấy liền nhận điểm bất thường, tìm thấy chỗ đặt chân, tìm một chỗ ăn cơm cũng khó?
Bọn họ là xuống thôn làng nông thôn, chứ vùng núi hoang vu hẻo lánh , đến mức ngay cả chỗ đặt chân ăn cơm cũng tìm thấy chứ?
Trong thôn nhiều như , tùy tiện tìm một nhà nghỉ chân, xin ngụm nước, ăn bát cơm ?
Trịnh Thừa tướng nhíu mày nghi vấn trong lòng, tên tiểu nhị liền bật , :"Mấy vị khách quan, khoan bàn đến chuyện mấy vị ăn mặc thế chấp nhận cảnh ở nông thôn , nuốt trôi cơm canh ở nông thôn , cho dù mấy vị nuốt trôi thì cũng chẳng đồ cho mấy vị ăn ."
"Không đồ cho chúng ăn?" Trịnh Thừa tướng xong lời , chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường. Nông dân lấy việc trồng trọt thu hoạch lương thực chủ, nông dân cung cấp cho kho lúa của thiên hạ, thể đến mức ngay cả một bữa cơm cũng nỡ cho bọn họ ăn!
Tiểu nhị liếc ông một cái:"Ngài đừng hiểu lầm, nỡ cho mấy vị ăn, mà là chính bọn họ cũng nỡ ăn."
"Chính bọn họ cũng nỡ ăn? Đây là vì ?" Trịnh Thừa tướng nhíu c.h.ặ.t mày, lập tức dò hỏi.
Tiểu nhị đ.á.n.h giá y phục của mấy một lượt, lắc đầu, đó :"Bởi vì sắp đến kỳ nộp thuế , bây giờ đều đang bận rộn tích trữ lương thực để nộp thuế, còn nỡ ăn nữa? Mỗi ngày ăn một chút xíu, đảm bảo c.h.ế.t đói là xong.
"Dù nộp thuế xong còn giữ một phần để ăn, nếu đợi đến lúc thu hoạch vụ thu thì chẳng đều c.h.ế.t đói hết . thu hoạch vụ thu cũng chắc a, thu hoạch vụ thu xong nộp thuế vụ thu nữa, haiz, bách tính coi như ngày tháng lành để sống ."
Tiểu nhị thở dài một , mang bộ dạng như thế giới sắp tiêu tùng đến nơi.
"Triều đình sớm ban bố chiếu thư, hạ lệnh giảm miễn thuế má ? Sao thể vẫn còn vì thuế má nặng nề mà cơm ăn?" Lần đợi Trịnh Thừa tướng lên tiếng, An Vũ Đế dẫn đầu mở miệng.
Tiểu nhị thấy khí thế của An Vũ Đế còn mạnh hơn cả Trịnh Thừa tướng, khỏi thầm lẩm bẩm trong lòng xem những lai lịch gì, áp đảo thế .
cũng nghĩ nhiều, chỉ như thấy chuyện nghìn lẻ một đêm nào đó:"Triều đình giảm miễn thuế má? Sao thể? Triều đình thu thêm thuế má phụ thu là tạ ơn trời đất , còn giảm miễn?"
Tiểu nhị khẩy một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ tin:"Mấy năm nay vì đủ loại chuyện mà tăng thêm bao nhiêu thuế , ngay cả mùa thu năm ngoái còn vì sinh thần của Công chúa mà tăng thuế đấy, còn cái gì mà trong cung tu sửa cung điện, phía Bắc xây dựng phòng tuyến biên giới, đủ thứ gộp đều thu thêm thuế, thể giảm miễn a."
Một phen lời của tiểu nhị khiến mà ngơ ngác, triều đình, tăng thuế má?
An Vũ Đế và Trịnh Thừa tướng ngơ ngác, triều đình tăng thuế má khi nào?!
Công chúa qua sinh thần cũng tăng thuế?
Sở Khanh Khanh cũng ngơ ngác, nàng qua sinh thần luôn giản lược mà, tăng thuế má, thể???
Còn cái gì mà trong cung tu sửa cung điện? Phía Bắc xây dựng phòng tuyến biên giới đều thu thuế?
Đoàn những lời cho chấn động đến mức nửa ngày nên lời. Tiểu nhị lắc đầu:"Mấy vị xem, mỗi năm thu nhiều thuế như , bách tính thể dám ăn cơm a, e là mùa xuân năm nay ăn no, mùa đông năm nay sẽ c.h.ế.t cóng trong nhà mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-576-ga-sai-vat.html.]
"Những lời ngươi là thiên chân vạn xác?" Nếu lời tiểu nhị là thiên chân vạn xác, chuyện đúng là một chuyện lớn. Sắc mặt đoàn đều , Sở Cẩm An liếc An Vũ Đế sắc mặt đặc biệt khó coi, mở miệng hỏi.
Tiểu nhị thấy bầu khí đổi, cũng ý thức thể sai . Trán rịn mồ hôi, tưởng mấy là của quan phủ cấp , trong nháy mắt sợ tới mức chân cũng mềm nhũn, vội vàng lắc đầu cái gì cũng , những lời đều là bừa.
mấy tự nhiên là tin, bất quá phản ứng của tiểu nhị, trong chuyện chắc chắn bí mật thể cho ai . Trịnh Thừa tướng tiến lên khom lưng đỡ dậy, bất luận lúc trong lòng ngươi nghĩ chúng là ai, thì ngươi đều nghĩ sai , chúng những đó, chúng chỉ là gia đình thương hộ bình thường từ phía Bắc tới, chuyến đến đây, chẳng qua là để du sơn ngoạn thủy mà thôi, chỉ là bách tính hà khắc đến mức , cảm thấy khó tin nên mới hỏi .
"Các , các thật sự của quan gia?" Tiểu nhị vẫn chút sợ hãi.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
An Vũ Đế:"Đương nhiên , nếu chúng là của quan gia, thì còn ở chỗ ngươi ? Đã sớm Ngô Châu Thành mà ngươi ."
Tiểu nhị gật đầu, thầm nghĩ cũng đúng:"Nếu các là quan gia, chắc chắn sẽ lời xuống nông thôn xem thử."
An Vũ Đế gật đầu:" a, bọn họ năm nào cũng thu thuế nặng như , hiểu rõ tình hình nơi đó, thể còn chủ động yêu cầu xem. Chỉ những từ phía Bắc tới như chúng , cái gì cũng thấy mới mẻ, thử nghiệm một chút, cho nên mới dạo xem thử."
Trải qua lời của An Vũ Đế, tiểu nhị rõ ràng an tâm hơn, vài câu liền dỡ bỏ phòng , thở dài :"Tự nhiên là thiên chân vạn xác , một tên tiểu nhị khách sạn nhỏ bé, dám lấy loại chuyện dối ?"
Tiểu nhị thở dài một , lúc mới thực vốn là nông dân ở thôn làng gần đây, chỉ là nhà đều vì đủ loại t.a.i n.ạ.n mà qua đời, bản cũng tâm trí ở trong thôn, liền đem ruộng đất cho thuê, chạy lên thành tiểu nhị. Cũng chính vì mới hiểu rõ những chuyện như thế.
Bởi vì là trong cuộc, hiểu rõ a.
Nghe xong lời của tiểu nhị, An Vũ Đế gật đầu, trầm ngâm một lát hỏi mức thuế bọn họ nộp trong mấy năm gần đây. Tiểu nhị cũng lập tức những gì , mà Trịnh Thừa tướng bên cạnh kinh hồn bạt vía, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
Ông nhớ tới những hạng mục tăng thuế đủ loại lộn xộn mà tiểu nhị , chỉ cảm thấy mức thuế chắc chắn sẽ vượt xa định mức mà triều đình đề . Quả nhiên ông con mà tiểu nhị , chỉ cảm thấy đáy lòng lạnh toát.
Đám , bọn chúng dám a!
Sắc mặt An Vũ Đế tuy đổi, nhưng trong giọng tràn ngập lửa giận thể kìm nén. Hắn hít sâu một , nửa ngày mới :"Là chỉ một huyện của các ngươi như , là bộ Ngô Châu Thành đều như ? Hay là ... bộ vùng Giang Nam đều như ."
Tiểu nhị lời mờ mịt :"Cái gì? Không cả nước đều như ? Thuế thu lên nộp cho Hoàng thượng ?"
An Vũ Đế nhắm mắt , suýt chút nữa chọc tức đến ngất .
Trịnh Thừa tướng vội :"Không nộp cho Hoàng thượng, là thu trong quốc khố."
Tiểu nhị:"Có gì khác biệt ? Quốc khố của Hoàng thượng ?"
Trịnh Thừa tướng:"Đương nhiên ! Quốc khố là của quốc gia, Hoàng thượng tư khố riêng biệt của , đồ trong quốc khố đều dùng cho việc xây dựng quốc gia, cho lê dân xã tắc."
Tiểu nhị xong môi mấp máy:"Lê dân xã tắc... Nếu các xem thử lê dân bách tính bây giờ sống thế nào, sẽ lời . Tiền của chúng hề dùng để xây dựng cho lê dân bách tính, mà là dùng cho đám hương quan kiêu xa dâm dật ."