Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 575: Linh Lực Vị Dâu Tây
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Khanh Khanh thật sự xảy chuyện gì, chính nàng cũng đang ngơ ngác thanh vật phẩm trơ trọi mắt.
Sao tự nhiên biến mất ?
Chẳng lẽ thật sự là vì câu của nàng ?
Sở Khanh Khanh càng nhíu c.h.ặ.t mày, ngay đó chợt đầu sang Hệ thống:"Ngươi còn ngủ ?"
Hệ thống đang chìm trong khiếp sợ, bất ngờ thấy câu hỏi , theo bản năng đáp: 【Ta ngủ a, ?】
Sở Khanh Khanh chằm chằm nó.
Hệ thống lúc mới nhận đột nhiên còn buồn ngủ nữa: 【...】
Hệ thống khiếp sợ Sở Khanh Khanh: 【Cô thật sự đem năng lượng của thương thành cho dùng ?!】
Sở Khanh Khanh:"Có vẻ là ."
Hệ thống: 【...】
Khoan , rốt cuộc chuyện là ?
Sở Khanh Khanh Hệ thống đang ngơ ngác, mặc dù vấn đề tạm thời giải quyết, nhưng nàng chẳng nửa điểm vui sướng, ngược chân mày càng nhíu c.h.ặ.t, càng thêm lo lắng.
Nếu đó nàng thể xác định xảy chuyện gì, thì bây giờ nàng cơ bản thể chắc chắn . Nguồn sức mạnh luôn duy trì Hệ thống, thương thành Hệ thống, thậm chí là kết nối với vô hàng hóa bên ngoài cắt đứt liên lạc với Hệ thống, dẫn đến chút năng lượng ít ỏi còn sót thể duy trì sự vận hành bình thường của Hệ thống và thương thành nữa.
Tất nhiên cũng thể là sức mạnh cắt đứt, mà là nguồn năng lượng luôn chống đỡ cho Hệ thống và thương thành vận hành sắp cạn kiệt .
dù là điểm nào thì cũng chẳng tin .
Hệ thống hiển nhiên cũng ý thức điều , nó xua tan đám mây , lên vai Sở Khanh Khanh.
Trong chốc lát, căn phòng trở nên tĩnh lặng lạ thường, giống hệt như bóng tối vô biên vô tận bên ngoài, tĩnh lặng đến mức chút đáng sợ.
Cuối cùng vẫn là Sở Khanh Khanh phá vỡ sự trầm mặc, :"Sau đừng ăn dưa nữa."
Hệ thống: 【Hả? Tại ?】
Sở Khanh Khanh:"Bởi vì năng lượng tiết kiệm mà dùng a... Khoan , năng lượng... năng lượng..."
Sở Khanh Khanh nhíu mày lặp lặp từ , chợt dùng giọng điệu kỳ quái :"Linh lực của tính là năng lượng ?"
Hệ thống: 【Được... ?】
Sở Khanh Khanh:"Thử thì ."
Dứt lời, trong tay nàng dâng lên một đạo linh lực, đó lơ lửng xung quanh Hệ thống.
Hệ thống linh lực quen mắt mặt, ngược chẳng cảm giác gì đặc biệt: 【Ta hình như... cảm giác gì a.】
Sở Khanh Khanh cũng , nàng cố gắng suy nghĩ :"Hay là ngươi... nếm thử một ngụm?"
Hệ thống: 【............】
Nếm thử một ngụm?
Biểu cảm của Hệ thống trở nên kỳ quái, nhưng dù nó vẫn đưa tay thử chạm đạo linh lực .
Vốn tưởng rằng chắc chắn chạm tới , nào ngờ ngay khắc Hệ thống lộ vẻ kinh ngạc, thật sự thể chạm , chỉ là cảm giác gì. Thế là Hệ thống liền dùng tay nâng một đoàn linh lực đưa đến bên miệng, đó "hút" một cái, giống như hút thạch rau câu mà nuốt .
Sở Khanh Khanh vội hỏi:"Cảm giác thế nào?"
Hệ thống chép chép miệng, nửa ngày mới : 【Hình như cảm giác gì...】
Sở Khanh Khanh:"Vậy ngươi ăn nhiều thêm chút thử xem."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Chỗ linh lực Hệ thống nâng sớm bù đắp , nó thử ăn thêm một ít, kết quả đều cảm giác gì.
Sở Khanh Khanh nhíu mày:"Không đúng a, theo lý mà nếu thể ăn thì sẽ thể tác dụng."
Nàng cảm thấy chắc là Hệ thống ăn quá ít, trầm ngâm một lát :"Ngươi biến lớn một chút ăn... Thôi bỏ , phỏng chừng tốn năng lượng, ngươi cứ ăn như ."
Để Hệ thống thể ăn nhanh hơn một chút, Sở Khanh Khanh bắt đầu dung hợp linh lực tụ tập với , đó mới để Hệ thống ăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-575-linh-luc-vi-dau-tay.html.]
Hệ thống: 【Cô chắc chắn ăn linh lực của cô sẽ đ.á.n.h thủng chứ?】
Sở Khanh Khanh:"Chắc chắn ."
Hệ thống ngậm ngùi tin lời Sở Khanh Khanh, há to miệng nuốt . Sau khi nuốt xong, nó chợt "ồ" lên một tiếng, đó chép chép miệng, tựa hồ vẫn còn thòm thèm.
Sở Khanh Khanh tưởng là hiệu quả :"Thế nào?"
Hệ thống: 【Là vị dâu tây a.】
Sở Khanh Khanh:"............"
Nàng nhớ lúc nãy khi dung hợp linh lực đang nghĩ gì, phát hiện hình như chiếc áo bào nhỏ màu đỏ của Hệ thống, cảm thấy nó trông giống một quả dâu tây lớn.
Sở Khanh Khanh:"..."
Sắc mặt nàng kỳ quái, thế là đưa tay dung hợp thêm một ít linh lực. Nàng gì, chỉ đưa linh lực đến bên miệng Hệ thống.
Đợi đến khi Hệ thống nuốt xuống mới hỏi:"Vị gì?"
Sắc mặt Hệ thống vặn vẹo một chút,"phi phi" hai tiếng: 【Quýt chín, chua quá.】
Biểu cảm của Sở Khanh Khanh phiêu hốt, đợi Hệ thống tiêu hóa xong vị chua đưa qua một đoàn linh lực.
Hệ thống: 【...】
Sở Khanh Khanh thấy nó nuốt , tò mò hỏi:"Ngon ?"
Biểu cảm Hệ thống kỳ quái, nó chép miệng: 【Đây là cái gì? Khó ăn quá, hình như khét , còn thiu nữa, ọe...】
Sở Khanh Khanh:"Ừm... Món ăn cha ..."
Hệ thống lập tức phẫn nộ nàng.
Sở Khanh Khanh:"Khụ khụ, ngươi còn vị gì thì cho ."
Hệ thống bay nhanh : 【Nể tình cô thành khẩn như , liền tha thứ cho cô, ...】
Sở Khanh Khanh:"..."
Nửa canh giờ , Hệ thống ăn uống no nê lộ biểu cảm hạnh phúc.
Sở Khanh Khanh:"Vậy ngoài việc cảm thấy ngon , ngươi còn cảm giác gì khác ?"
Hệ thống ợ một cái rõ to: 【Ăn no tính ? Ta cảm thấy bây giờ còn thể ăn thêm mười cái dưa nữa!】
Sở Khanh Khanh:"... Ngươi vẫn là đừng ăn dưa nữa, ngươi ngủ bảo tồn năng lượng , đả tọa khôi phục linh lực đây."
Hệ thống lập tức lộ biểu cảm tiếc nuối: 【Được , nhưng bây giờ hình như ngủ .】
Sở Khanh Khanh ngáp một cái:"Không ngủ thì , ngươi nghiên cứu kỹ những chuyện chúng thảo luận đó , sáng mai cho ."
Hệ thống: 【...】
Nó mặt cảm xúc bay lên giường, xuống bên cạnh gối: 【Ta buồn ngủ , cô đả tọa , ngủ đây.】
Sở Khanh Khanh:"..."
Sáng sớm hôm , khi trời còn sáng, Sở Khanh Khanh thấy các cửa hàng xung quanh đều bận rộn hẳn lên, mà đợi đến khi trời sáng thì phố qua kẻ tấp nập.
Hôm nay An Vũ Đế chuẩn xem các thôn làng gần trấn, thế là Sở Khanh Khanh nán một lát mới đẩy cửa bước .
Đoàn nhanh ăn xong bữa sáng, khi còn hỏi thăm tiểu nhị khách sạn xem gần đây những thôn làng nào.
Tên tiểu nhị bọn họ hỏi thăm chuyện thì kinh ngạc:"Mấy vị khách quan thôn làng gần đây ?"
Trịnh Thừa tướng gật đầu:"Muốn dạo xem thử."
Tiểu nhị hiểu , gật đầu :"Theo thấy a, nếu mấy vị dạo xem thử thì nhất là huyện thành mà xem, chỗ đó mới phồn hoa một chút, xuống nông thôn thì gì để xem chứ? Ngoài bách tính nghèo khổ thì chẳng còn gì khác.
" nếu ngắm phong cảnh thì vẫn Ngô Châu Thành, chỗ đó mới gọi là phồn hoa thực sự! Còn về thôn làng quê... Không lời khó a, mấy vị mà xuống thôn, thì ngay cả một chỗ đặt chân cũng tìm thấy , tìm một chỗ ăn cơm cũng là cả vấn đề đấy."