Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 571: Tiệm Bánh Bao
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xử lý xong chuyện của Đoàn Đoàn, đoàn Sở Khanh Khanh liền theo đúng hẹn tìm tiểu thương bán bánh bao.
Tiểu thương đó về nhà đợi, mà vẫn luôn đợi sạp hàng chờ bọn Sở Khanh Khanh An Vũ Đế . Khi thấy bọn họ quả nhiên , biểu cảm lập tức trở nên vô cùng mừng rỡ.
việc đầu tiên là hỏi thế nào để trở về kinh thành, mà là trả tiền Sở Khanh Khanh đưa thừa.
Sở Khanh Khanh: “Cũng bao nhiêu cần trả cho , đợi khi trở về kinh thành mời ăn bánh bao thêm vài là .”
Tiểu thương lời Sở Khanh Khanh lập tức vô cùng cảm động, thấy Sở Khanh Khanh như , liền kiên trì nữa, mà nếu thật sự thể trở về, mời bọn họ ăn bao nhiêu bánh bao cũng thành vấn đề, bọn họ đến ăn bánh bao bộ miễn phí.
Nhà của tiểu thương cách đây tính là quá xa, nhưng so với nhà của Đoàn Đoàn thì vẻ cũ nát hơn gấp bao nhiêu . Đây là một con ngõ cũ kỹ, nhưng mặc dù cũ kỹ, vô cùng sạch sẽ.
Đoàn theo tiểu thương đến nhà , hơn nữa còn gặp cha và thê t.ử của tiểu thương. Sau vài câu trò chuyện, mấy Sở Khanh Khanh một nhà tiểu thương họ Trần, từ đời tằng tổ phụ bắt đầu bán bánh bao , lúc đầu là ở phương Nam, đó dần dần đến phương Bắc phát triển.
“Bởi vì tâm nguyện của tằng tổ phụ chính là thể mở một tiệm bánh bao nổi tiếng ở kinh thành, cho nên cả nhà chúng vẫn luôn nỗ lực vì hướng .” Tiểu thương tên là Trần Hành, năm nay ngoài ba mươi, lúc nhắc đến tâm nguyện của tằng tổ phụ trong mắt dường như còn lấp lánh ánh sáng.
“Cho nên các ngươi mới đến kinh thành mở cửa tiệm.” Trịnh Thừa tướng ở bên cạnh hiểu .
Trần Hành gật đầu: “Không sai, vì tâm nguyện của tằng tổ phụ chúng vẫn luôn nỗ lực, hơn nữa… thực đây chỉ là tâm nguyện của tằng tổ phụ, mà cũng là tâm nguyện của chúng , chúng tiệm bánh bao của chúng ngày càng nổi tiếng, ngày càng nhiều thể ăn bánh bao do chúng .”
“Nếu như , tại các ngươi chuyển ?” Sở Cẩm An nhíu mày mở miệng, nếu thích ở đó, ước mơ cũng ở đó, tại chứ?
“Là gặp chuyện gì ?”
Ba nhà họ Trần lời của Sở Cẩm An đều lên tiếng, nửa ngày thở dài, cuối cùng cũng sự việc.
Bởi vì bánh bao nhà bọn họ mùi vị ngon giá cả cũng đắt, cho nên cửa tiệm mở ở kinh thành chỉ ngắn ngủi vài tháng nổi tiếng, thậm chí nhiều thà xếp hàng cũng đến mua bánh bao nhà bọn họ, chứ mua bánh bao nhà khác.
Như tất yếu việc buôn bán của nhiều tiệm bánh bao sẽ giảm sút, bằng đây, cho nên cửa tiệm nhà bọn họ liền nhắm tới.
nếu bình thường nhắm tới thì còn dễ , dù vẫn sẽ đường xoay chuyển, nhưng cố tình tiệm bánh bao nhắm nhà bọn họ là một kẻ hậu đài, hậu đài đó còn cứng, quan trong kinh, là tồn tại mà nhà họ Trần căn bản đắc tội nổi.
Chuyện đó thể tưởng tượng , sự thao túng một tay của tên quan viên đó, nhà họ Trần rơi một cái bẫy khổng lồ, đem bộ tiền tiết kiệm đều bồi thường đó, cuối cùng thể đóng cửa cửa tiệm trong kinh, rời khỏi nơi đau lòng .
tiền mất thể kiếm , cho nên ba nhà họ Trần suy sụp bao lâu, nhanh xốc tinh thần. Chỉ là điều khiến bọn họ ngờ tới là, kẻ đ.á.n.h sập bọn họ ở kinh thành thế mà nhắm c.h.ặ.t lấy bọn họ, bất luận bọn họ phát triển ở kẻ đó đều sẽ tìm đến phá hoại, mỗi đều nhảy lúc việc buôn bán của bọn họ ngày càng lên, hết đến khác đập tan hy vọng của bọn họ.
“Lần đến Lệ Dương là quyết định khi cả nhà chúng suy nghĩ lâu. Thực chúng vốn dĩ chuẩn từ bỏ , nhưng vẫn cam tâm, cam tâm tại thế đạo bất công như , dứt khoát nghĩ liền thử một cuối cùng, nếu vẫn giống như đây, chúng sẽ triệt để từ bỏ.” Trần Hành nhắc đến chuyện trong ánh mắt tràn đầy sự u ám và tuyệt vọng.
An Vũ Đế mà nhíu c.h.ặ.t mày: “Bọn họ như liền ai quản ? Các ngươi báo quan ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-571-tiem-banh-bao.html.]
“Báo quan?” Trần Hành lời An Vũ Đế dường như câu chuyện gì đó, môi mấp máy: “Báo , nhưng vô dụng, quan phủ là tự chúng buôn bán , liên quan đến khác, bảo chúng đừng vô lý gây rối.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Báo quan tác dụng gì a, bọn họ đều là cùng một giuộc a…” Phụ của Trần Hành phía thở dài thườn thượt.
Thê t.ử của Trần Hành và mẫu của Trần Hành cùng , hai đến chủ đề biểu cảm cũng chua xót như .
Sắc mặt An Vũ Đế dần trở nên ngưng trọng: “Các ngươi cửa tiệm vẫn luôn đối đầu với các ngươi tên là gì ?”
Trần Hành gật đầu, một tiếng , đó một cái tên.
An Vũ Đế xong liếc Trịnh Thừa tướng, Trịnh Thừa tướng lập tức hiểu ý, gật gật đầu, biểu thị sẽ lập tức truyền thư về phái điều tra chuyện .
Nếu hiểu nguyên nhân nhà họ Trần đóng cửa cửa tiệm là những vấn đề thể giải quyết nào đó, Trịnh Thừa tướng liền một nữa đưa ý tưởng để bọn họ trở về kinh thành, đồng thời cam kết trở về, tuyệt đối sẽ còn ai đến tìm bọn họ gây phiền phức nữa, bọn họ cứ an tâm bán bánh bao là .
Ba nhà họ Trần lời Trịnh Thừa tướng nhao nhao ngây ngốc tại chỗ, dường như dám tin những lời ông là sự thật.
Trịnh Thừa tướng cũng ép bọn họ tin, chỉ : “Đợi đến ngày tiệm bánh bao ở kinh thành của các ngươi mở cửa trở , các ngươi sẽ là thật giả.”
……
Mặc dù Trịnh Thừa tướng ở trong triều, nhưng sự việc vẫn nhanh điều tra rõ ràng, nhanh lôi chỗ dựa vững chắc phía tiệm bánh bao mà ba nhà họ Trần .
Đồng thời còn tra , ông chủ tiệm bánh bao và chỗ dựa phía chỉ dùng những thủ đoạn nham hiểm đuổi một cửa tiệm của nhà họ Trần, những năm qua lục tục thế mà đuổi hơn mười nhà, đương nhiên cũng một ít đuổi , chỉ là những đuổi đều nộp cái gọi là phí bái sư.
Nội tình trong đó như thế nào thể tưởng tượng , may mà gặp nhà họ Trần chuyện , nếu những kẻ e là còn lộng hành một thời gian dài nữa.
Cùng lúc chuyện điều tra rõ ràng, cửa tiệm trong kinh của nhà họ Trần sắp khai trương , đến lúc bọn họ mới thật sự ý thức gặp quý nhân .
Cùng lúc đó, đoàn Sở Khanh Khanh sớm rời khỏi Lệ Dương Thành, dọc theo quan đạo một đường xuôi nam, trong thời gian đó dừng chân ở ít nơi.
Cũng gặp nhiều chuyện đây từng gặp ở gần kinh thành, thậm chí còn gặp sơn phỉ chặn đường cướp bóc.
thực lực của đám sơn phỉ đó quá kém, đừng là Sở Khanh Khanh tay, bọn chúng còn đợi Hoắc Úc Chi tay thị vệ khống chế trói , đó áp giải đưa đến quan phủ núi gần đó.
Mà trùng hợp là, dạo gần đây quan phủ đang tiễu phỉ, thể bắt đám sơn phỉ còn thể nhận tiền thưởng, thế là đoàn Sở Khanh Khanh mang theo sơn phỉ nha môn, bao lâu liền cầm tiền thưởng .
Nhìn tiền thưởng trong tay, hiểu , mạc danh thêm chút động lực tiễu phỉ.