Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 570: Đưa Đến Quan Phủ

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoàn Sở Khanh Khanh còn đang nghĩ nàng cứ thế xông ngoài thì thể tìm , kết quả bao lâu thật sự để nàng tìm .

 

Tiểu cô nương nương nhà lôi kế phụ từ trong một t.ửu quán , cẩn thận từng li từng tí với Sở Khanh Khanh: “Đó là t.ửu quán kế phụ cháu thích đến nhất, lúc nương cháu tìm thấy thúc sẽ đến đó.”

 

Mọi hiểu , hóa .

 

Mẫu của Đoàn Đoàn lôi nam nhân ngoài xong, ngay đường phố liền mắng một trận té tát. Người đường xung quanh ngửi thấy mùi bát quái, nhao nhao vây xem.

 

Sau khi rõ ngọn nguồn sự việc, lập tức một bừng tỉnh đại ngộ : “Ta đây một gặp , lén lút như , thèm thẳng một cái chạy mất, kết quả thêm một đoạn nữa thì gặp Đoàn Đoàn. Lúc đó còn tưởng là lạc, đang sốt ruột tìm đứa trẻ, bây giờ xem , đây là sốt ruột tìm đứa trẻ, mà là sốt ruột vứt đứa trẻ a!”

 

“Ngươi ngậm m.á.u phun ! Ngươi thấy vứt đứa trẻ lúc nào, cơm thể ăn bậy, nhưng lời thể bậy!” Kế phụ của Đoàn Đoàn một mực c.ắ.n định từng những chuyện , oan, chỉ phủ nhận những lời mẫu Đoàn Đoàn , mà còn hung hăng về phía chuyện, cẩn thận đến quan phủ kiện .

 

Người đó lời , lập tức nổi lửa giận, vẫy vẫy tay với Đoàn Đoàn đang bên cạnh Sở Khanh Khanh: “Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn, cháu còn nhớ thúc thúc ? Lúc đó cháu cháu lạc đường, là thúc thúc và một dì dẫn cháu đưa cháu về đến cửa nhà đó.”

 

Đoàn Đoàn nghiêng đầu nam nhân mắt, nhanh nhận , quả thực đây lúc lạc đường từng đưa về nhà, lập tức gật đầu: “Cháu nhớ, thúc thúc và dì đưa cháu về nhà.”

 

Nam nhân đó lập tức gật đầu: “ đúng, đó là thê t.ử , nàng cùng đưa cháu đến ngoài ngõ nhà cháu!”

 

“Đoàn Đoàn, con lạc đường lúc nào, nương ?” Mẫu của Đoàn Đoàn đang túm cổ áo tra nam dạy dỗ tra nam nhíu mày, nghiễm nhiên chuyện .

 

Đoàn Đoàn lời dường như chút chột , hai tay chắp lưng lên tiếng, ngược là nam nhân việc : “Cũng chuyện mấy tháng thôi, bao lâu, nhưng mà, Đoàn Đoàn cháu cho nương cháu ?”

 

Đoàn Đoàn vẫn gì, nhưng ánh mắt vẫn chút chột .

 

“Đoàn Đoàn tại con cho nương , lỡ như …”

 

Mẫu của Đoàn Đoàn nhíu mày Đoàn Đoàn, dường như gì đó, nhưng một nửa bộ dạng đó của Đoàn Đoàn chút đau lòng.

 

“Nương, con sai , nương đừng tức giận, con, con sợ nương mắng con nên dám …” Đoàn Đoàn chút bất lực đến bên cạnh nữ nhân, kéo tay áo nữ nhân mở miệng.

 

Nữ nhân thở dài: “Nương mắng con vì chuyện lúc nào chứ? Tại sợ hãi như ?”

 

Đoàn Đoàn nghiêng đầu, dường như chút nghi hoặc.

 

Mãi đến khi Sở Khanh Khanh ở bên cạnh xong Hệ thống vài câu mới mở miệng : “Ngươi quả thực từng mắng Đoàn Đoàn, nhưng nghĩa là từng lấy danh nghĩa của ngươi mắng Đoàn Đoàn.”

 

Nữ nhân lời đồng t.ử co rụt : “Ý gì, ngươi dùng danh nghĩa của mắng Đoàn Đoàn?!”

 

Nữ nhân khó tin mở miệng, lập tức về phía Đoàn Đoàn: “Đoàn Đoàn, là ? Hắn từng với con những lời như ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-570-dua-den-quan-phu.html.]

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đoàn Đoàn rõ ràng cũng gần như hiểu lời Sở Khanh Khanh, nàng ngẩng đầu mờ mịt : “Không nương nếu Đoàn Đoàn lời sẽ cần Đoàn Đoàn nữa ?”

 

Nữ nhân ánh mắt cẩn thận từng li từng tí của con gái , lập tức đau lòng tột cùng, cái tên súc sinh trời đ.á.n.h , rốt cuộc những gì với con gái nàng!

 

Nữ nhân hít sâu một , ôm c.h.ặ.t lấy con gái, đó hết đến khác với nàng từng những lời như , đều là đó lừa nàng, mãi mãi sẽ bao giờ cần nàng.

 

Đoàn Đoàn lúc đầu còn chút sợ hãi, an ủi một lúc rõ ràng hơn nhiều, trạng thái khôi phục về bộ dạng đó.

 

Nữ nhân thấy thế nhân cơ hội hỏi nàng tên nhân tra đó còn chuyện gì với nàng nữa .

 

Đoàn Đoàn chớp chớp mắt, suy nghĩ một chút lắc đầu: “Hình như còn nữa ạ.”

 

Nữ nhân thấy hai chữ hình như, lập tức chút lo lắng, may mà Sở Khanh Khanh : “Không cần lo lắng, trượng phu… ừm, nhân tra của ngươi từng những chuyện như ngươi nghĩ với nàng, sở dĩ dăm ba bận vứt bỏ Đoàn Đoàn, là vì nghĩ nếu Đoàn Đoàn biến mất, ngươi sẽ sinh cho một đứa con.”

 

Kế phụ của Đoàn Đoàn dường như ngờ Sở Khanh Khanh thế mà thấu mục đích của , lập tức chút hoảng loạn: “Ngươi bậy, từng nghĩ như !”

 

Sở Khanh Khanh: “Ồ? Vậy ? Nếu ngươi từng nghĩ như , sáng nay tại ngươi đ.á.n.h ngất Đoàn Đoàn ở cửa, đó một mạch chạy ngoài thành, chặn một chiếc xe ngựa từ nơi khác đến, đưa tiền nhờ bọn họ mang Đoàn Đoàn nơi khác? Còn mang càng xa càng , nhất là để nàng mãi mãi thể trở về nữa?”

 

“Sao ngươi chuyện ?!” Nam nhân trừng lớn mắt, trong đó tràn đầy sự khó tin, theo bản năng hét lên.

 

Tiếng hét chuyện liền bại lộ, cứng đờ cả , lúc mới ý thức gì, hoảng hốt phản bác, tuy nhiên còn ai tin lời nữa.

 

Sở Khanh Khanh: “May mà những đó sợ rước họa nên vứt Đoàn Đoàn ở giữa đường, cho nên mới gặp chúng , nhưng nếu những đó thật sự giống như ngươi đem nàng vứt thật xa đến nơi khác, hậu quả dám tưởng tượng.”

 

“Tên súc sinh nhà ngươi!” Nữ nhân ở bên cạnh tức giận đến mức cả run rẩy, thể nhịn nữa, giơ tay liền tát nam nhân một cái, khi nam nhân kịp phản ứng đ.ấ.m một cú mắt nam nhân. Nam nhân đ.á.n.h ngửa , phản ứng lập tức phản kích, kết quả một xem náo nhiệt bên cạnh thò một chân ngáng một cái, đó "bịch" một tiếng ngã sấp mặt xuống đất, t.h.ả.m bại.

 

“Ta đúng là mù mắt mới ở bên ngươi! Lúc đó ngươi thế nào? Ngươi sẽ coi Đoàn Đoàn như con gái ruột mà đối xử, kết quả ngươi xem ngươi gì? Ngươi vứt bỏ con gái ruột của ngươi ?!”

 

Nữ nhân đưa tay túm lấy cổ áo nam nhân kéo lên, nghiến răng nghiến lợi mở miệng: “Cái đồ lang tâm cẩu phế nhà ngươi, đưa ngươi đến quan phủ!”

 

Nói xong giơ tay đ.ấ.m một cú, đó túm cổ áo nam nhân giống như kéo ch.ó c.h.ế.t kéo nam nhân về hướng quan phủ.

 

Lúc ngoại tổ mẫu và ngoại tổ phụ của Đoàn Đoàn cũng chạy tới, tiểu tôn nữ của suýt chút nữa tên súc sinh vứt , lập tức sợ hãi đau lòng, lập tức ôm lòng, an ủi.

 

Người đường vốn đang xem náo nhiệt xung quanh cũng nhao nhao lên tiếng an ủi nàng, cho nàng nương nàng đưa nhân tra đến quan phủ , cần sợ hãi nữa.

 

Đoàn Sở Khanh Khanh thấy cảnh xác định tiểu cô nương sẽ gặp nguy hiểm gì nữa, thế là liền rời .

 

 

Loading...