Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 568: Tìm Được Nhà Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu thương đó hít ngược một ngụm khí lạnh, trong lúc nhất thời ngây ngốc tại chỗ: “Nếu, nếu là vì mấy cái bánh bao đó, cần như … Ta …”

 

Sở Khanh Khanh: “Ta , nhưng mặc dù việc để cầu mong báo đáp, nhưng ngươi thể ngăn cản khác báo đáp a, hơn nữa nếu ngươi bán cho thì cũng sẽ mua của khác, thể là bánh bao thể là màn thầu, nếu như thì trực tiếp mua của ngươi luôn, hơn nữa hôm nay ngươi về còn chuẩn chuyện chuyển về kinh thành nữa, về nhà sớm một chút thì thể chuẩn sớm một chút.”

 

Tiểu thương xong những lời của Sở Khanh Khanh, nụ vẫn luôn treo mặt cuối cùng cũng biến mất, hốc mắt chút đỏ hoe, đưa tay lau mắt bắt đầu cảm ơn, giọng ngày càng nghẹn ngào.

 

Sở Khanh Khanh giọng đó, tuy tiểu thương rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót.

 

Bánh bao ngày thường bán cả ngày trời còn chắc bao nhiêu bỗng nhiên bán hết sạch, tiểu thương chút ngây ngốc tại chỗ, mãi đến khi thấy tiền Sở Khanh Khanh đặt sang một bên mới phản ứng điều gì, trừng lớn mắt: “Khoan , tiền của các ngài…”

 

Hắn sốt ruột ngẩng đầu lên, trả tiền, phát hiện đoàn Sở Khanh Khanh rời từ lâu .

 

“Đưa thừa …” Hắn lẩm bẩm nốt nửa câu , ngay đó chút bàng hoàng tiền bánh bao mà Sở Khanh Khanh để , trong đầu một mảnh hỗn loạn, nãy thể để một nhà bọn họ chuyển về kinh thành mở tiệm bánh bao?

 

Thật sự… thể ?

 

……

 

“Trước đây cháu thường xuyên qua con đường ?” Rời khỏi sạp bánh bao, đoàn Sở Khanh Khanh theo con đường mà tiểu thương chỉ, mà về một hướng trái ngược.

 

Sở Khanh Khanh tiểu cô nương đang cầm một cái bánh bao gặm, để nàng tự kiểm chứng xem con đường rốt cuộc là đường về nhà nàng .

 

Nếu mẫu nàng phân tích chuyện cho nàng , nàng cũng quyền chân tướng sự việc.

 

Tiểu cô nương kể từ khi con đường kế phụ với vấn đề, tâm trạng liền chút sa sút, mặc dù đang gặm bánh bao, nhưng vẫn buồn bực vui, đặc biệt là con đường xa lạ mắt , càng khiến nàng thất vọng tột cùng.

 

Nàng thấy Sở Khanh Khanh hỏi , liền lắc đầu: “Không thường xuyên đến ạ, chỉ nương cháu thỉnh thoảng dẫn cháu ngoài chơi mới thể ngang qua.”

 

Đến lúc , phản ứng của tiểu cô nương lên tất cả, nếu như , con đường cũng nhất thiết tiếp nữa, thế là liền rẽ sang con đường mà tiểu thương chỉ đó.

 

Sở Khanh Khanh: “Bên quen thuộc ?”

 

Tiểu cô nương đến bên tâm trạng rõ ràng hơn một chút, gật đầu: “Vâng! Mỗi khỏi thành về nhà đều sẽ ngang qua bên !”

 

“Vậy là .” Sở Khanh Khanh gật đầu.

 

Xem sai .

 

Thế là đoàn liền men theo con đường thẳng về phía , dựa theo địa chỉ trong miệng tiểu cô nương tìm nhà của tiểu cô nương.

 

Tiểu cô nương thấy cửa nhà rõ ràng vô cùng vui vẻ, lập tức kéo tay áo Sở Khanh Khanh chỉ cổng lớn, đôi mắt sáng lấp lánh với nàng: “Tỷ tỷ, đây chính là nhà cháu!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-568-tim-duoc-nha-roi.html.]

Nói xong liền tung tăng chạy đến cửa bắt đầu gõ cửa.

 

Chủ nhà chắc là đang ở trong sân, cho nên thấy tiếng gõ cửa liền về phía , hỏi: “Ai đó?”

 

“Nương ! Nương ! Là con a! Con là Đoàn Đoàn!”

 

Tiểu cô nương thấy giọng của mẫu vui vẻ, lập tức lên tiếng.

 

Nữ nhân trong nhà rõ ràng khiếp sợ: “Đoàn Đoàn? Không con cùng Lý thúc thúc ngoài chơi ? Sao về nhanh ?” Nữ nhân mở cửa, đó đưa tay đón lấy con gái nhào lòng .

 

Nữ nhân ôm con gái vuốt ve tóc nàng, chú ý tới quần áo nàng chút bẩn, tóc cũng chút rối, lập tức định hỏi ngã , thương , ngẩng đầu lên thấy cửa ngoài con gái , thế mà còn mấy xa lạ.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Thần sắc nữ nhân chút cảnh giác: “Các là ai?”

 

“Nương, bọn họ là , bọn họ cứu con đường, còn mua bánh bao cho con ăn, còn đặc biệt đưa con về nữa.”

 

“Cái gì? Cứu con?” Nữ nhân lời tiểu cô nương, nháy mắt đại kinh thất sắc, vội vàng nắm lấy bả vai con gái từ xuống cẩn thận kiểm tra một lượt: “Con ? Là xảy chuyện gì ? Gặp nguy hiểm ? Lý thúc thúc của con ? Hắn bảo vệ con ?!”

 

Tiểu cô nương nữ nhân lắc đến ch.óng mặt, cũng là nên gật đầu lắc đầu nữa, đến cuối cùng vẫn là Trịnh Thừa tướng nổi nữa, tiến lên giải thích đơn giản ngọn nguồn sự việc một chút, đại ý là bọn họ đường đến Lệ Dương Thành gặp Đoàn Đoàn đang hôn mê giữa đường, cứu nàng lên xe ngựa, một đường đưa về.

 

Nữ nhân xong lời Trịnh Thừa tướng hốc mắt nháy mắt liền đỏ hoe, đặc biệt là khi thấy con gái đầy mặt nước mắt, hình nhỏ bé cuộn tròn hôn mê trong bụi cỏ, nháy mắt đau như cắt ruột. Nàng gần như cần suy nghĩ liền "bịch" một tiếng quỳ xuống, nghẹn ngào cảm tạ bọn họ cứu con gái .

 

Trịnh Thừa tướng thấy thế vội vàng đỡ nàng dậy, chỉ Sở Khanh Khanh : “Nếu ngươi nhất định cảm tạ thì hãy cảm tạ tiểu thư nhà chúng , là tiểu thư nhà chúng thấy con gái ngươi chúng mới cơ hội cứu , mà con gái ngươi phát sốt cũng là tiểu thư nhà chúng chữa khỏi, tóm ngươi cảm tạ thì cảm tạ tiểu thư .”

 

Nữ nhân lời Trịnh Thừa tướng lập tức dùng ánh mắt ân nhân cứu mạng Sở Khanh Khanh, miệng ngừng những lời cảm tạ, đồng thời đau lòng ôm con gái lòng: “Ta chỉ một đứa con gái , nó chính là mạng sống của a, nếu nó xảy mệnh hệ gì, sống đây.”

 

“Nương…” Tiểu cô nương cũng ngẩng đầu lên ôm nữ nhân, hai con ôm một lúc lâu mới tách .

 

Tách xong nữ nhân lập tức mời đoàn Sở Khanh Khanh trong nhà.

 

Bởi vì còn chuyện liên quan đến kế phụ của tiểu cô nương cần , cho nên đoàn Sở Khanh Khanh liền theo nữ nhân trong.

 

Vào nhà xong nữ nhân lập tức pha cho , đợi đến khi đều xuống uống xong nữ nhân mới hít sâu một , hỏi lúc cứu con gái thấy trượng phu của .

 

Bởi vì trượng phu là cùng con gái ngoài, nay con gái cứu ở ven đường, nàng chút nghi ngờ bọn họ gặp kiếp phỉ cướp bóc , cho nên hỏi xem thấy trượng phu của nàng .

 

“Trượng phu? Ra ngoài chơi?” Mấy lời nữ nhân lập tức sửng sốt, tiểu cô nương nàng đang chơi cửa nhà thì bỗng nhiên ngất ?

 

Nữ nhân thấy dáng vẻ kinh ngạc của mấy cũng chút hiểu, gật đầu : “ , trượng phu sáng nay dẫn nó ngoài thành chơi…”

 

“Nương, Lý thúc thúc đưa con ngoài thành chơi a, con đang chơi cửa nhà thì ngất , đợi lúc con tỉnh thì ở bên ngoài , con tìm thấy nhà, lâu, đó mới tỷ tỷ bọn họ cứu.”

 

 

Loading...