Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 565: Tiểu Cô Nương
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi nhiệt độ cơ thể tiểu cô nương khôi phục bình thường, lâu liền tỉnh . Tiểu cô nương tỉnh lẽ vẫn nhớ đó xảy chuyện gì, ngơ ngác , một lát hốc mắt đỏ hoe, thoạt như sắp đến nơi.
Trịnh Thừa tướng bên cạnh thấy thế vội vàng khi nàng lên tỏ rõ bọn họ ác ý, bây giờ đưa nàng đến y quán trong thành khám xem , nếu gì đáng ngại thì sẽ đưa nàng về nhà.
“Tiểu cô nương, cháu mấy tuổi , nhà ở ? Có ở gần Lệ Dương Thành ?”
Tiểu cô nương tuy thoạt mới ba bốn tuổi, nhưng hiểu chuyện. Nàng hiểu lời Trịnh Thừa tướng liền cố nén nước mắt sắp rơi xuống, khi trả lời câu hỏi của Trịnh Thừa tướng còn quên tiếng cảm ơn.
Sở Khanh Khanh thấy nàng đáng thương, liền lén đút cho nàng một viên kẹo.
Quả nhiên, tiểu cô nương nếm vị ngọt, ánh mắt sáng hơn một chút, tinh thần cũng hơn một chút.
Nàng cảm ơn xong liền gật đầu: “Cháu năm nay, năm tuổi .”
“Hửm? Đã năm tuổi ?” Trịnh Thừa tướng đến đây liền sửng sốt.
Trước đó ông còn tưởng đứa bé nhiều nhất cũng chỉ bốn tuổi thôi.
Sở Khanh Khanh, An Vũ Đế và Sở Cẩm An ở bên cạnh cũng cùng cảm giác với Trịnh Thừa tướng, bọn họ đều tưởng tiểu cô nương nhiều nhất cũng chỉ bốn tuổi, thoạt giống ba tuổi hơn.
Chỉ Hoắc Úc Chi ở rìa là biểu cảm xuất hiện chút gợn sóng, trong mắt mang theo chút khó hiểu: “Tại cảm thấy nàng ba tuổi?”
Hắn tiểu cô nương mắt, rõ ràng thể nàng ít nhất cũng năm tuổi .
Sở Khanh Khanh ở bên cạnh xong trầm mặc, nửa ngày chỉ : “Ngươi cảm thấy bây giờ mấy tuổi ?”
Hoắc Úc Chi bộ dạng của Sở Khanh Khanh, cần suy nghĩ liền định thốt bảy tuổi, nhưng chợt nhớ điều gì đó. Hắn cảm giác Tiểu công chúa từ lúc sinh đến nay bảy năm nhỉ?
Hoắc Úc Chi nhanh ch.óng nhớ thời gian Sở Khanh Khanh đời, ngay đó liền trầm mặc một cách quỷ dị.
Sở Cẩm An ở bên cạnh cũng hùa theo: “Ngươi xem Khanh Khanh giống năm tuổi, sáu tuổi, là bảy tuổi nào?”
Trịnh Thừa tướng cũng dời sự chú ý từ tiểu cô nương sang , ngay cả An Vũ Đế cũng vô cùng tò mò .
Hoắc Úc Chi: “……”
Hắn liếc ba sớm chiều chung đụng với Sở Khanh Khanh mắt, lập tức hiểu tại bọn họ hiểu lầm tiểu cô nương năm tuổi .
Hoắc Úc Chi nhắm mắt , lúc mở còn bất kỳ nghi vấn nào nữa: “Được , vấn đề gì nữa.”
Tiểu cô nương ở bên cạnh vẫn luôn bọn họ chuyện, mặc dù đến cuối cùng cũng tỷ tỷ cho kẹo rốt cuộc mấy tuổi, nhưng nàng cũng hề vui.
Mọi dồn sự chú ý về phía tiểu cô nương, tiểu cô nương : “Nhà cháu ở trong Lệ Dương Thành.” Nói xong lời liền xòe ngón tay bẻ bẻ tên đường, nhưng đến cuối cùng bản dường như cũng chút bối rối: “Không đúng, Lý thúc thúc ở đây, Lý thúc thúc là ở…”
Tiểu cô nương đó vẫn luôn nương gì nương gì, đột nhiên lòi một Lý thúc thúc, đều chút kinh ngạc.
Sở Khanh Khanh cũng ngoại lệ, hơn nữa còn là đầu tiên lên tiếng: “Lý thúc thúc là cháu quen ?”
Tiểu cô nương vẫn đang cúi đầu suy nghĩ địa chỉ, thấy lời Sở Khanh Khanh lập tức ngẩng đầu lên, thấy là tỷ tỷ cho kẹo thì mắt rõ ràng sáng lên, gật đầu : “Thúc là kế phụ của cháu.”
Kế phụ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-565-tieu-co-nuong.html.]
Câu trả lời rõ ràng ngoài dự liệu của . Thứ nhất là ngờ là kế phụ của tiểu cô nương, thứ hai là ngờ tiểu cô nương tuổi còn nhỏ, nhưng rõ về điểm .
Sở Khanh Khanh khựng một chút, dường như nghĩ tới điều gì, ngẩng đầu cẩn thận đ.á.n.h giá tiểu cô nương mắt.
Tiểu cô nương mắt hẳn là nhà nuôi dưỡng , khuôn mặt tròn trịa, làn da trắng trẻo, lúc dụi mắt còn lộ cánh tay trắng trẻo mập mạp. Quần áo mặc dù vì sấp trong bụi cỏ nên chút bẩn, nhưng hề rách rưới, chất liệu cũng loại kém nhất.
Từ hai điểm , Sở Khanh Khanh thể gia cảnh tiểu cô nương tuy tính là phú quý, nhưng cũng sẽ nghèo khó, hơn nữa mẫu của nàng tất nhiên đối xử với nàng vô cùng . Bởi vì ngoại trừ vết bẩn do cọ xát bãi cỏ , quần áo nàng vô cùng sạch sẽ, qua là mới giặt, tóc tuy rối, nhưng thể đó cẩn thận chải chuốt.
Cùng với việc lúc đầu nàng nhắc đến nhà ở , vẫn luôn nương cho cháu cái gì, nương cho cháu cái gì, cho nên nương của tiểu cô nương tất nhiên là đối xử với nàng cực .
Mà trong tình huống , Sở Khanh Khanh cảm thấy đại khái thể chia hai loại khả năng. Loại thứ nhất là bản mẫu tiểu cô nương cuộc sống sung túc, yêu thương tiểu cô nương, cho nên cần suy xét những thứ khác cũng thể đối xử với tiểu cô nương. Loại thứ hai là kế phụ của tiểu cô nương là , bất luận bản mẫu tiểu cô nương sung túc , kế phụ của tiểu cô nương đều đối xử với tiểu cô nương như con gái ruột, cho nên tiểu cô nương mới nuôi dưỡng như .
Mặc dù Sở Khanh Khanh vơ đũa cả nắm, đơn giản chia thành hai loại tình huống , nhưng sự thật là hai loại tình huống khả năng xảy cao nhất.
Hơn nữa nàng nghiêng về tình huống thứ nhất hơn.
Bởi vì nếu kế phụ của tiểu cô nương , tiểu cô nương ở phía chắc chắn sẽ chỉ nhắc đến nương , hơn nữa cũng sẽ gọi là Lý thúc thúc một cách xa cách như .
Sở Khanh Khanh nghĩ đến đây mím môi, sự chú ý đặt hai chữ kế phụ trong miệng tiểu cô nương.
Sở dĩ tiểu cô nương rõ phận kế phụ như , chắc chắn là cẩn thận giảng giải cho nàng, hơn nữa còn giao cho nàng quyền quyết định, cháu thể chọn gọi là cha, cũng thể chọn cách gọi khác.
Rõ ràng tiểu cô nương chọn cách gọi khác, cũng chính là Lý thúc thúc.
Mà cho tiểu cô nương lựa chọn thể chính là mẫu của tiểu cô nương.
Sở Khanh Khanh khuôn mặt tròn trịa của tiểu cô nương, nghiêng đầu.
Mẫu của tiểu cô nương đối xử với nàng , cũng vô cùng vô cùng yêu nàng.
Chỉ là kế phụ rốt cuộc thế nào thì thể .
xét theo tình hình hiện tại, Sở Khanh Khanh ôm hy vọng gì với kế phụ .
“Tiểu cô nương, kế phụ của cháu đối xử với cháu ?” Trịnh đại nhân tiểu cô nương hai chữ kế phụ lập tức cảm thấy đứa trẻ vô cùng đáng thương.
Tiểu cô nương vốn đang đung đưa hai chân liền dừng , nàng cẩn thận suy nghĩ một lúc lâu, tiên là gật đầu, đó lắc đầu.
Trịnh Thừa tướng ngơ ngác, thế là ý gì? Tốt là ?
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Sở Khanh Khanh một lúc ngược một suy đoán: “Cháu cảm thấy đối xử với cháu , nhưng cháu đặc biệt thích ?”
Mắt tiểu cô nương sáng lên, gật đầu: “Vâng, chính là như .”
Trịnh Thừa tướng: “……”
Những khác đoán suy nghĩ của tiểu cô nương: “……”
Đây là thần giao cách cảm gì ?
câu trả lời của tiểu cô nương… chút đáng suy ngẫm a, tại rõ ràng là đối xử với mà thích chứ?