Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 556: Tìm Đồng Minh, Thuyết Phục Anh Trai

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuốn sách của Sở Cẩm An là do Thái phó bảo đây, giờ thích nên vứt xó cho bụi phủ, bây giờ hứng lên cầm lên, ngờ tìm tri kỷ.

 

Mà tri kỷ chính là năm tuổi của .

 

Sở Cẩm An lập tức một cảm giác phức tạp, thật sự là một tên phế vật chứ? của thật lợi hại, hổ là của !

 

Sở Cẩm An nở một nụ kiêu ngạo.

 

“Thái phó ca ca thích cuốn sách , vứt ở góc nhà từng .” Sở Khanh Khanh liếc vết bụi bìa sách trong tay Sở Cẩm An, nhớ lời của Thái phó.

 

Sở Cẩm An: “…”

 

Sao còn lén lút nữa!

 

Sở Cẩm An cúi đầu: “Đây là sách cổ, lúc đó đau đầu, liền vứt ở góc nhà bám bụi, cho dù bây giờ cầm lên cũng nổi.”

 

Sở Khanh Khanh suy nghĩ một lúc xuống bên cạnh Sở Cẩm An: “Ca, cùng nhé!”

 

Sở Cẩm An tuy tại Sở Khanh Khanh đột nhiên cùng sách, nhưng học, tự nhiên thể dập tắt sự tích cực của nàng, nên đành ngậm ngùi đồng ý.

 

Thực chuẩn , sách cổ gì đó thật sự chút nào, vẫn là thoại bản hơn.

 

bây giờ mở lời, cũng .

 

Sở Cẩm An vốn tưởng Sở Khanh Khanh cùng là ở bên cạnh , nhưng ngờ Sở Khanh Khanh chỉ ở bên cạnh , mà còn giảng giải cho .

 

Không từ lúc nào một phần ba cuốn sách.

 

Sở Cẩm An ngơ ngác cuốn sách trong tay, một cảm giác kỳ diệu, cách giảng giải của Sở Khanh Khanh khác với Thái phó, nàng giảng như thể trải qua những chuyện trong sách cổ .

 

Sở Cẩm An do dự một lúc, nhưng vẫn hỏi : “Khanh Khanh những điều ?”

 

Ngoài nội dung trong sách cổ, những điều giảng giải khác nàng từ ?

 

Sở Khanh Khanh ngước mắt khó hiểu , chỉ chữ sách : “Không đều ở sách ? Thấy những nội dung là hiểu ngay mà.”

 

Sở Cẩm An: “…”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Hắn những câu chữ khó hiểu sách, im lặng.

 

, sách , nhưng sách cũng chỉ vài câu ngắn ngủi thôi.

 

Vậy những nội dung khác thì ? Những nội dung như thể tự trải qua thì ?

 

Sở Cẩm An đôi mắt to tròn của Sở Khanh Khanh, ngậm miệng , hiểu , của cũng , lẽ còn đang thắc mắc tại , một tên ngốc to xác, khác với , sách thể trực tiếp những chuyện đó.

 

Sở Cẩm An thở dài, gấp sách , dắt Sở Khanh Khanh về phòng.

 

“Ca, chuyện cha sắp vi hành tuần tra, tìm hiểu dân tình ?”

 

Sau khi về phòng, Sở Khanh Khanh bóc một miếng sô cô la đưa cho trai, mắt sáng lấp lánh .

 

Sở Cẩm An nhận lấy sô cô la, ngẩn một lúc, nghi ngờ nàng : “Vi hành tuần tra… ai cho ?”

 

Sở Khanh Khanh thản nhiên đối mặt với , ánh mắt ngay thẳng: “Đương nhiên là cha cho !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-556-tim-dong-minh-thuyet-phuc-anh-trai.html.]

 

Sở Cẩm An trong mắt càng thêm nghi ngờ, dường như chút tin lời của Sở Khanh Khanh: “Cha cho ?”

 

Không thể nào… cha vẫn quyết định đưa nàng ? Sao đột nhiên cho nàng ?

 

Sở Khanh Khanh: “ , cha còn sẽ đưa cùng nữa!”

 

Sở Cẩm An: “…”

 

Hắn chút nghi ngờ tính xác thực của lời , nhưng đôi mắt to tròn chân thành của Sở Khanh Khanh, cảm thấy nàng giống như đang dối.

 

Sở Khanh Khanh: “Cha thực ban đầu ông định đưa , vì học mà, nhưng đó ông nghĩ , mấy năm nay trong triều xảy nhiều chuyện kỳ lạ như , nào là vụ án moi t.i.m, nào là vương chúa nọ, còn da kỳ dị… những chuyện vẫn giải quyết.

 

“Hơn nữa những chuyện kỳ lạ nhiều nhất, ngoài lẽ khác cũng xử lý những chuyện , nên cha suy nghĩ lâu đó vẫn quyết định đưa cùng.”

 

Sở Cẩm An vốn chút nghi ngờ Sở Khanh Khanh đang dối, nhưng xong những lời đó của nàng, vẻ mặt cũng dần trở nên nghiêm trọng.

 

Sở Khanh Khanh sai, từng vụ từng việc, rõ nhất chính là Sở Khanh Khanh, và những chuyện họ xử lý vô cùng khó khăn, thậm chí thể xử lý, chỉ Sở Khanh Khanh…

 

Sở Cẩm An hít sâu một , chút tin lời của Sở Khanh Khanh, chỉ còn một chút nghi ngờ, theo lý mà , cha nên sợ của sẽ gặp nguy hiểm ?

 

Sở Khanh Khanh đoán cũng đoán suy nghĩ của Sở Cẩm An, lắc đầu : “Ai cũng sợ nguy hiểm, ai cũng c.h.ế.t, nhưng nếu cái giá của việc sợ nguy hiểm là bỏ mặc tính mạng của lê dân bá tánh, thì tất cả sự sợ hãi đều sẽ biến thành dũng khí.”

 

Ánh mắt Sở Cẩm An chấn động, như thể đầu tiên quen Sở Khanh Khanh, ngơ ngác nàng, đột nhiên nhớ mấy năm nay khi ăn dưa ở kinh thành, ánh mắt của Sở Khanh Khanh luôn đặt bá tánh, tất cả những quả dưa nàng ăn cuối cùng đều biến thành việc cứu giúp những bá tánh bùn lầy bao bọc thể thoát .

 

Giờ phút Sở Cẩm An đột nhiên cảm thấy, bất kể phụ hoàng đồng ý cho Sở Khanh Khanh cùng , đều sẽ về phía Sở Khanh Khanh.

 

thấy rõ ràng, những lời của Sở Khanh Khanh đều là từ tận đáy lòng.

 

Sở Khanh Khanh thấy biểu cảm của trai là trai quyết định giúp , lập tức hì hì, cũng giấu giếm nữa, dù chân thành mới là đòn tất sát.

 

“Vậy ca, phụ hoàng định khi nào xuất phát ?”

 

Trái tim đang rung động của Sở Cẩm An khi thấy vẻ mặt tươi của nàng đột nhiên bình tĩnh , bật một lúc, nhịn đưa tay xoa đầu Sở Khanh Khanh: “Mùng một tháng , thật sự là giấu chuyện gì cả.”

 

Sở Khanh Khanh lắc đầu: “Không , đây là chủ động cho ca ca đó~”

 

Sở Cẩm An : “Muội nhất định sẽ về phía ?”

 

Sở Khanh Khanh lắc lư chân gật đầu: “Đương nhiên , dù ca ca cũng hiểu như ~ Hơn nữa ăn của thì miệng ngắn, nhận của thì tay ngắn, còn giảng sách cổ cho lâu như ~”

 

Sở Cẩm An véo má nàng: “Vậy bình thường còn đối xử với như nữa.”

 

Sở Khanh Khanh nhào về phía , nhào lòng ngẩng đầu : “Muội , ca thương nhất! Vậy ca sẽ giúp chứ?”

 

Sở Cẩm An đưa tay véo nàng thành miệng cá vàng: “ , sẽ giúp , cần lo lắng nữa.”

 

“Ôi dào, ca ca vạn tuế!” Sở Khanh Khanh lập tức vui mừng khôn xiết.

 

Sở Cẩm An vội bịt miệng nàng : “Tiểu tổ tông, giúp chứ đừng hại .”

 

Sở Khanh Khanh nhận gì, vội lắc đầu, kéo tay trai xuống : “Ca ca tin ! Muội là em gái ruột của hại ! Đều tại tư tưởng phong kiến hại c.h.ế.t !”

 

Sở Cẩm An: “…”

 

 

Loading...