Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 550: Từ Đại Nhân Thao Nát Cõi Lòng

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời gian trôi qua nhanh, trong nháy mắt hơn nửa tháng, tên tiểu tư chịu trách nhiệm giám sát Từ Mộ Tuấn vẫn đến báo cáo, xem tình huống gì đặc biệt.

 

Từ đại nhân hài lòng gật đầu, xem những lời hôm đó của vẫn hiệu quả, tên nghịch t.ử chắc chắn , nên mới an phận như .

 

Vậy theo tình hình hiện tại, lẽ cái tật của thằng nhóc sẽ sớm sửa đổi thôi!

 

Từ đại nhân càng nghĩ càng vui, bèn cho gọi tên tiểu tư giám sát Từ Mộ Tuấn đến, hỏi thăm tình hình gần đây của tên nghịch t.ử , xem theo yêu cầu của , gặp đám bạn bè .

 

“Hắn gần đây thế nào ? Không gây chuyện gì chứ?” Từ đại nhân uống một ngụm , chậm rãi .

 

“Bẩm đại nhân, công t.ử gần đây thứ đều . Kể từ ngài dặn dò tiểu nhân trông chừng công t.ử, công t.ử từng ngoài gặp các vị thiếu gia công t.ử , mỗi ngày đều cùng ba vị tiểu thư ngoài du ngoạn, phần lớn thời gian là cùng các tiểu thư tham gia các loại yến tiệc, chơi cùng các tiểu thư khác trong kinh thành, tuyệt đối bất kỳ chuyện gì quá đáng!”

 

Từ đại nhân vốn nghĩ tên nghịch t.ử thể ngoan ngoãn ở nhà là ông vui lắm , ngờ tên nghịch t.ử còn thể mang đến cho ông bất ngờ, thể mỗi ngày đều cùng ba tỷ tỷ ngoài, kết giao với nhiều tiểu thư cô nương hơn, tệ, tệ.

 

Từ đại nhân nở một nụ lâu thấy: “Không tệ, tệ.”

 

Tiểu tư hai tiếng “ tệ”, cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy nếu lão gia việc gì, tiểu nhân xin lui . Vừa công t.ử và ba vị tiểu thư sắp tìm tiểu thư nhà Quốc công chơi, tiểu nhân còn theo.”

 

Từ đại nhân càng hài lòng hơn: “Được, .”

 

“Vâng.” Tên tiểu tư gật đầu lon ton bỏ , chỉ để Từ đại nhân đang ngây ngô, trong đầu là suy nghĩ theo tình hình hiện tại, chẳng bao lâu nữa ông chắc chắn sẽ bế cháu!

 

“Ha ha, ông còn ? Một đứa con trai khỏe mạnh sắp ông nuôi thành con gái , mà ông còn ?”

 

Từ phu nhân từ bên ngoài bước , thấy cảnh Từ đại nhân đang ngây ngô, liền đảo mắt khinh bỉ, cất tiếng lạnh.

 

Từ đại nhân đang vui, liền nhíu mày chậc một tiếng: “Bà hiểu gì thì đừng bậy, đây là đang ngăn nó con đường sai trái, bà hiểu ?”

 

“Cái gì mà ngăn nó con đường sai trái, thấy ông thế mới là để nó lầm đường lạc lối đấy!” Từ phu nhân hừ lạnh một tiếng.

 

“Ta để nó lầm đường lạc lối? Nực ! Ta đây là đang dẫn lối cho nó! Thôi , bà hiểu gì thì đừng nữa, tâm trạng đang đều bà phá hỏng cả !” Từ đại nhân mất kiên nhẫn phất tay, cũng uống nữa, dậy phủi phủi quần áo, ngoài lên triều.

 

Không hôm nay tiểu công chúa đến thượng triều , nếu đến thì nhắc chuyện con trai ông ?

 

nhắc cũng , để xem nỗ lực gần đây của ông, xem sự đổi của con trai ông!

 

Từ đại nhân nghĩ đến đây, tâm trạng lập tức thoải mái, ngâm nga khúc hát lên xe ngựa.

 

 

Trên đại điện buổi triều sớm, Sở Khanh Khanh vị trí của , đang chút nhàm chán ngáp một cái.

 

May mà nàng kịp nhàm chán bao lâu thì buổi triều bắt đầu.

 

Sở Khanh Khanh theo lệ cũ, đợi đến khi những chuyện quan trọng đều xong, mới bắt đầu hứng khởi ăn dưa, dù bên triều đang bàn chuyện đại sự dân sinh, nàng ở bên say sưa ăn dưa thì chút .

 

Mãi cho đến khi những chuyện quan trọng đều tấu xong, Sở Khanh Khanh mới hệ thống kể vài quả dưa xảy gần đây.

 

Nào là hai gia đình ở phía đông thành kết hôn cùng ngày, tân nương lên nhầm kiệu hoa, mãi đến đêm động phòng mới phát hiện sai sót.

 

Hay là một vị quan viên nào đó mỗi ngày đều lấy cớ công vụ bận rộn, suốt ba tháng từ chối đồng phòng với vợ, cuối cùng phát hiện công vụ bận rộn, mà là vị quan ở bên ngoài nuôi hai ngoại thất, mỗi ngày chạy qua hai nơi để hoan lạc, nên về đến nhà vắt kiệt, đành dối là công vụ bận rộn.

 

Vợ ông cũng ngốc, liên tục ba tháng tìm cớ, vấn đề, thế là một đêm trăng mờ gió lớn, liền dẫn xông căn nhà mà vị quan mua cho ngoại thất, bắt quả tang hai đang mặn nồng, lập tức đ.á.n.h cho cả hai thành đầu heo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-550-tu-dai-nhan-thao-nat-coi-long.html.]

 

Hệ thống: 【Loại dưa thực cũng khá nhiều, nhưng mà loại thú vị thì tương đối ít, cái xem là một trong những cái hài hước .】

 

Sở Khanh Khanh gật đầu, tỏ vẻ tán thành lời của hệ thống, cũng cảm thấy quả dưa khá thú vị.

 

Mà các quần thần mỗi ngày lên triều đều buồn ngủ cũng cho rằng quả dưa của hệ thống tỉnh táo đầu óc, bình thường giờ họ ngủ gà ngủ gật , kết quả hôm nay vẫn tinh thần sảng khoái!

 

Quần thần đều hài lòng, trừ Từ đại nhân.

 

Từ đại nhân vốn tưởng nếu tiểu công chúa đến thượng triều, quả dưa đầu tiên ăn là dưa của con trai ông, nhưng kết quả ăn liền hai quả đều , khiến ông chút buồn bực.

 

Nếu tiểu công chúa ăn dưa của con trai ông, thì danh tiếng của con trai ông đây!

 

Từ đại nhân sốt ruột đến mức thở dài, thậm chí cuối cùng bắt đầu những hành động nhỏ, hy vọng Sở Khanh Khanh thể chú ý đến ông, nhớ quả dưa của con trai ông.

 

“Khụ khụ! Khụ khụ khụ khụ khụ…!”

 

“Khụ khụ… khụ khụ!”

 

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ!”

 

Từ đại nhân bóp cổ họng ho liên tục.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

An Vũ Đế: “…”

 

Quần thần: “…”

 

Vị đại thần bên cạnh Từ đại nhân nghi ngờ ông, nhỏ giọng : “Từ đại nhân đây là… bệnh ?”

 

Từ đại nhân: “Không bệnh bệnh, chỉ là cổ họng thoải mái… khụ khụ khụ khụ khụ khụ!”

 

Vị đại thần : “… Hơi nghiêm trọng đấy, cần…”

 

“Không , ho một lúc là khỏi.” Từ đại nhân cảm ơn ý của đồng liêu nhiệt tình, tiếp tục ho.

 

An Vũ Đế liếc bộ dạng của Từ đại nhân là ông ý đồ gì, chút đau đầu lắc đầu, nhưng cũng lên tiếng ngăn cản.

 

Biết , ai bảo ông là một vị hoàng đế bụng thấu tình đạt lý chứ.

 

“Khụ khụ… khụ khụ!”

 

May mà công phu phụ lòng , sự kiên trì ho ngừng của Từ đại nhân, Sở Khanh Khanh cuối cùng cũng chú ý đến ông.

 

tiếng ho của Từ đại nhân ngày càng lớn, cũng ngày càng thường xuyên, chú ý cũng khó.

 

Sở Khanh Khanh tiếng ho ồn đến mức ăn dưa cũng nổi, ngẩng đầu quanh, cuối cùng ánh mắt dừng Từ đại nhân đang ho đến xé lòng xé phổi.

 

Sở Khanh Khanh đầu tiên là do dự Từ đại nhân vài , đó mới : 【Thống t.ử, Từ đại nhân bệnh lao phổi đấy chứ? Sao ho dữ dội thế, đáng sợ quá mất!】

 

Từ đại nhân chỉ thu hút sự chú ý của Sở Khanh Khanh, trả sự trong sạch cho nhà họ Từ của ông: “…”

 

Ông vì cái nhà , vì tên nghịch t.ử , thật sự là thao nát cõi lòng mà!

 

 

Loading...