“C.h.ế.t ?”
Hàn đại nhân và Trịnh đại nhân khiếp sợ trừng lớn mắt, mặt tràn đầy vẻ khó tin.
C.h.ế.t , c.h.ế.t ?
Vài vị đại thần khác trong Diên Anh Điện cũng đang chuyện đều sửng sốt, nhíu mày, rõ ràng là ngờ tới đáp án .
Những đó c.h.ế.t ?
“ chúng hề thấy t.h.i t.h.ể thứ gì tương tự... Lẽ nào nhanh chân hơn chúng một bước, khi g.i.ế.c sạch bọn chúng dọn dẹp sạch sẽ t.h.i t.h.ể, cho nên chúng mới tìm thấy gì?” Hàn đại nhân nhíu mày suy tư, chuyển mắt về phía mảnh lụa mỏng màu vàng :
“Lẽ nào những thứ là do bọn chúng để lúc dọn dẹp t.h.i t.h.ể?”
Sở Khanh Khanh mím môi lắc đầu: “Ta chắc là rơi lúc dọn dẹp t.h.i t.h.ể , nhưng những thứ quả thực là cơ thể .”
“Thứ là cơ thể !” Hàn đại nhân và Trịnh Thừa tướng sửng sốt một chút, đại khái là ngờ thứ những là vải vóc lụa mỏng gì đó, mà thậm chí còn là cơ thể . Thứ bất luận thế nào cũng giống như cơ thể a.
Những khác vốn đang ở chỗ khác, thấy lời cũng nhao nhao xúm , nhíu mày thứ đó.
“Của sống c.h.ế.t?” Vương Thừa tướng ở bên cạnh chằm chằm thứ đó vài cái, luôn cảm thấy thứ đó thoạt vẻ may mắn cho lắm, nhíu mày hỏi.
Sở Khanh Khanh liếc Vương Thừa tướng một cái: “Hỏi lắm, theo phân tích, nếu con giống như rắn lột da, thì thứ xác suất lớn hẳn là của c.h.ế.t.”
Mọi : “............”
Bọn họ sửng sốt một chút mới phản ứng lời của Sở Khanh Khanh ý gì, sắc mặt nháy mắt vặn vẹo.
Trong đó Hàn đại nhân – còn đang cầm một mảnh màu vàng – càng lập tức ném thứ đó lên bàn, vẻ mặt ớn lạnh khó tin : “Cho nên thứ là, là...” Sao thể chứ!
Hàn đại nhân nhớ những thứ bọn họ mang về, chỉ cảm thấy nổi da gà, dày cuộn trào, chút buồn nôn. Sắc mặt Trịnh Thừa tướng ở bên cạnh cũng , rõ ràng trạng thái cũng xấp xỉ Hàn đại nhân.
Các đại thần khác từng thấy cảnh tượng đó thì đỡ hơn một chút, nhưng biểu cảm cũng chút khó nên lời.
“Cái gì là thứ gì?” Ngay lúc đang trầm mặc chằm chằm thứ bàn, cửa điện hai thái giám mở , ngay đó An Vũ Đế bước .
Hắn tò mò liếc đám đang biểu cảm cổ quái trầm mặc , tầm mắt rơi hai vật thể xác định màu vàng bàn: “Đây là thứ gì?”
An Vũ Đế tò mò hai cái, đó đưa tay định lấy thứ đó.
“Bệ hạ khoan...” Mấy vị đại thần thấy An Vũ Đế đưa tay , hoảng hốt định ngăn cản, nhưng đợi bọn họ xong, An Vũ Đế cầm thứ đó trong tay xem xét.
Quần thần: “...”
Bọn họ lặng lẽ lùi một bước, ăn ý ai lên tiếng.
Sở Khanh Khanh cũng chậm rì rì lùi ghế. Không nàng nhắc nhở cha , mà là tốc độ của cha nàng thực sự quá nhanh, bao nhiêu đại thần cũng kịp ngăn cản động tác của .
An Vũ Đế chằm chằm thứ đó một lúc, mạc danh cảm thấy hoa văn đó chút quen mắt: “Đều câm hết ? Trẫm đang hỏi các khanh đấy.”
Quần thần khó xử , đó dùng ánh mắt giao lưu cái gì, một lát ánh mắt đồng loạt về phía Sở Khanh Khanh.
Sở Khanh Khanh đang đối diện với , liếc mắt một cái liền thấy ánh mắt tràn đầy mong đợi của bọn họ: “...?”
Ý gì đây, bảo nàng ?
Quần thần đồng loạt gật đầu.
Sở Khanh Khanh: “...”
Đám lớn các ngài còn chút đảm đương nào , đẩy một đứa trẻ chịu trận!
Một đám đại thần ánh mắt lên án của Sở Khanh Khanh đến mức vô cùng hổ, nhao nhao cúi đầu.
Sở Khanh Khanh: “...” Không chứ, giả chim cút !
Đại khái là ánh mắt của Sở Khanh Khanh thức tỉnh, Trịnh Thừa tướng tiếp tục giả chim cút nữa, đồng thời cũng để các đồng liêu của giả chim cút, bắt đầu dùng ánh mắt kịch liệt lên án hành vi nhát gan hèn nhát, chút đảm đương nào của bọn họ.
Quần thần: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-537-anh-mat-cua-cac-nguoi-lam-on-den-tram-roi.html.]
Vừa ngài cũng như !
Sao còn hổ mà chúng chứ!
Trịnh Thừa tướng: Thế thể giống , tỉnh ngộ các ngươi! Chúng giống !
Quần thần: Phi.
Đồ hổ.
An Vũ Đế vẫn luôn nhận câu trả lời: “...”
Hắn hít sâu một , mặt cảm xúc : “Các khanh lầm bầm lầu bầu cái gì đấy, ồn c.h.ế.t , ngậm miệng .”
“...”
Quần thần quả thực oan uổng như tuyết rơi tháng sáu, bọn họ cũng chuyện!
Không vẫn luôn dùng ánh mắt giao lưu !
An Vũ Đế lạnh lùng : “Ánh mắt của các ngươi ồn đến trẫm .”
Sở Khanh Khanh nhịn hai tiếng, cha nàng thật sự hài hước ha ha ha ha ha ha...
Quần thần: “...”
Thời buổi ngay cả giao lưu bằng ánh mắt cũng , còn vương pháp nào !
Quần thần bi phẫn, nhưng dám cãi , quần thần tủi , vẫn dám cãi , chỉ thể ấm ức cúi đầu ngậm miệng.
An Vũ Đế tùy tiện chỉ tay: “Trịnh Hữu Vi, khanh cho trẫm đây là thứ gì.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trịnh Thừa tướng xui xẻo chỉ trúng đang phía : “...”
Ông đau khổ thứ trong tay An Vũ Đế, do dự một chút, đó ánh mắt sắc bén của An Vũ Đế mấy chữ: “Hồi bệ hạ, thứ đó hẳn là, là... da .”
Hai chữ "da " thốt , Sở Khanh Khanh cảm thấy nhiệt độ cả đại điện đều giảm xuống vài độ. Ôi chao, cha nàng đúng là thần khí giải nhiệt mùa hè thể thiếu a.
lời nàng chỉ dám thầm trong lòng, dám ném thẳng mặt cha , Sở Khanh Khanh tiện hề hề nghĩ.
Nào ngờ An Vũ Đế nàng ném thẳng lời mặt.
An Vũ Đế: “...”
Nói xong chiếc áo bông nhỏ tri kỷ !
An Vũ Đế hít sâu một , suýt chút nữa bóp nát thứ trong tay.
“Bệ hạ, ngàn vạn a!” Quần thần kinh hoàng thứ trong tay An Vũ Đế, chỉ sợ tức giận thật sự bóp nát thứ đó.
An Vũ Đế: “...”
Hắn nghiến răng nghiến lợi nặn mấy chữ từ kẽ răng: “Tại các khanh nhắc nhở trẫm?”
Quần thần: “...”
Oan uổng quá, bọn thần nhắc nhở , nhưng kịp a!
An Vũ Đế thở hắt , đó dứt khoát ném thứ đó lên bàn, nhíu mày ghét bỏ tay , lập tức sai chuẩn nước rửa tay.
Mọi thu hết cảnh mắt: “...”
Đặc biệt là Hàn đại nhân và Trịnh Thừa tướng – những từng chạm lớp da hong khô mỏng manh : “...”
Sở Khanh Khanh mặc dù cũng chạm , nhưng nàng sớm dùng thuật sạch, chỉ Trịnh Thừa tướng và Hàn đại nhân dở dở tại chỗ, chỉ thể lấy khăn tay bắt đầu lau đầu ngón tay.
Sau khi An Vũ Đế rửa sạch tay mới rốt cuộc trở , nhíu mày hai thứ mỏng manh bàn, vẻ mặt nghiêm túc: “Chuyện là thế nào?”
Lúc quần thần cũng thu thái độ , vẻ mặt đều trở nên nghiêm túc. Trịnh Thừa tướng và Hàn đại nhân , đó đem ngọn nguồn sự việc bộ.