Cha của Trần Tráng và vật chứng đều tìm , bây giờ việc cần là đợi cha của thiếu niên đến nhận dạng hai món đồ thuộc về thiếu niên .
Sở Khanh Khanh nghĩ cha của thiếu niên sẽ đến, tuy rằng những việc họ khiến cảm thấy khó tin, nhưng dù đây cũng là con của họ, đây tưởng là mất tích, bây giờ đột nhiên tin nghi là c.h.ế.t, chắc chắn sẽ thờ ơ.
Chỉ là Sở Khanh Khanh ngờ hai đến nhanh như .
Huyện thành nơi thiếu niên sống đây cách nơi nếu xe ngựa ít nhất cũng hai ngày hai đêm, nhưng hai chỉ mất một ngày một đêm đến nơi.
Mà nhóm của Sở Khanh Khanh dù về cung cũng việc gì quan trọng, chỉ Sở Tễ Nguyệt thể bận một chút, nhưng thỉnh thoảng thư giãn một chút cũng .
Thế là cả nhóm ở trong thành, chờ đợi gia đình của thiếu niên đến, và chờ đợi kết quả cuối cùng của vụ việc .
Mà đó, tức là ngày cha Trần Tráng bắt, còn xảy nhiều chuyện khác.
“Ma, ma ơi!” Khi cha Trần Tráng thấy đám quan binh mặc quan phục, mặt biểu cảm chặn ở đầu hẻm, họ sợ hãi hét lên t.h.ả.m thiết.
Trong đó, phản ứng dữ dội nhất là cha của Trần Tráng, khi thấy cảnh tượng kinh hoàng mắt, ông lập tức hét lên một tiếng, ôm đầu xổm xuống, ngừng lặp rằng do g.i.ế.c, do g.i.ế.c, các đòi mạng cũng nên đến tìm .
Huyện lệnh ngờ ngoài việc bắt , lấy vật chứng, còn niềm vui bất ngờ, lập tức án binh bất động, xem cha của Trần Tráng còn thể những lời kinh gì.
Quả nhiên, lão già nhanh run rẩy chỉ là giúp đỡ, những chuyện khác liên quan đến ông , ông chỉ là chịu trách nhiệm đào hố lấp đất, liên quan đến ông , ngàn vạn đừng đến tìm ông , tìm thì tìm con trai ông .
Sở Khanh Khanh: “...”
Mọi : “...”
Tình cha con cảm động đất trời.
So với sự đáng tin cậy của cha Trần Tráng, tâm lý của Trần Tráng mạnh hơn nhiều, tuy lúc đầu cũng dọa sợ, nhưng nhanh bà phát hiện điều đúng, nhanh ch.óng nhận những âm binh ở đầu hẻm căn bản là âm binh, mà là quan binh!
Nghĩ thông điểm , Trần Tráng lập tức sợ đến toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ thà là âm binh còn hơn, lập tức tát một cái cha Trần Tráng, vẫn đang ngừng lặp lời cầu xin lệ quỷ đừng đến tìm đòi mạng.
quá muộn.
Mọi sót một chữ những lời cha Trần Tráng , thế là huyện lệnh lập tức lệnh bắt hai , đưa về quan phủ.
Mẹ của Trần Tráng đương nhiên thể thừa nhận con trai g.i.ế.c , cũng giúp xử lý, nên vẫn luôn giả ngốc, ngược cha của Trần Tráng khi những âm binh mà là quan binh thì lộ vẻ mặt vui mừng khôn xiết: “Tốt quá , là quan binh, âm binh!”
Mọi : “...”
Mẹ của Trần Tráng tỏ vẻ hận sắt thành thép, nhưng cũng thế nào, chỉ đành véo mạnh ông một cái, ý là bảo ông giữ mồm giữ miệng, tuyệt đối những điều nên .
Cha của Trần Tráng tuy đáng tin cậy, nhưng cũng cái gì nên cái gì nên , vội vàng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-529-ganh-toi.html.]
Huyện lệnh quan nhiều năm như , tình huống gặp nhiều, đối sách thể là lòng, ông đến để thu thập chứng cứ và bắt họ, mà với họ rằng Trần Tráng sắp hành hình, ông đến để đưa họ đến nha môn gặp Trần Tráng cuối.
Nghe câu của huyện lệnh, cha Trần Tráng lập tức như sét đ.á.n.h, đặc biệt là của Trần Tráng, sắc mặt lập tức trắng bệch, liền túm lấy tay áo của huyện lệnh buông, lóc hỏi Trần Tráng phạm tội gì.
Huyện lệnh nhếch mép, lộ một nụ mỉa mai: “G.i.ế.c đền mạng, thiên kinh địa nghĩa, tuy vẫn luôn chối cãi g.i.ế.c , nhưng dấu hiệu đều chỉ về phía , thì còn thể là ai?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Huyện lệnh đại nhân, con trai thể g.i.ế.c , thể g.i.ế.c ! Đứa trẻ từ nhỏ hiền lành, ngay cả một con kiến cũng nỡ giẫm c.h.ế.t, thể g.i.ế.c chứ, chắc chắn vu oan cho nó, đại nhân!”
Khóe miệng Sở Khanh Khanh giật giật, chút cạn lời Trần Tráng, thầm nghĩ đến bịa cũng bịa, một ngày nào cũng đ.á.n.h đập vợ như thể là Đường Tăng Tây Thiên thỉnh kinh, ma cũng tin lời bà ?
Bà còn bằng nó lúc nhỏ hiền lành, chỉ là hiếu chiến, nên trong các loài động vật ngoài trâu nước thì đều dám đấu một trận, nhưng thực bên trong là .
“Mọi dấu hiệu đều chỉ rõ hung thủ ở nhà họ Trần, g.i.ế.c thì còn thể là ai g.i.ế.c? Thôi, đừng nữa, bản quan đến chỉ cho các ngươi gặp Trần Tráng cuối, nếu các ngươi , bản quan cũng ép.”
Nói xong liền định .
Mẹ của Trần Tráng thấy lập tức hoảng hốt, vội túm lấy tay áo của huyện lệnh, c.ắ.n răng một cái, mà mở miệng thực là do bà g.i.ế.c, còn con trai bà chỉ chịu trách nhiệm đào hố lấp đất, những chuyện khác gì cả.
Sở Khanh Khanh xong chút cạn lời, bất giác về phía cha Trần Tráng, vẫn luôn lẩm bẩm rằng chỉ đào hố lấp đất, những chuyện khác gì.
Nhìn một cái, quả nhiên thấy cha Trần Tráng vẻ mặt đồng tình, bộ dạng như thể Trần Tráng cướp công của ông .
Sở Khanh Khanh: “...”
Vì Trần Tráng nhận tội, huyện lệnh liền đưa bà và cha Trần Tráng cùng về nha môn.
Những dân xem náo nhiệt thì cần , thấy huyện lệnh họ về, lập tức cũng theo, tiếp tục xem náo nhiệt bên ngoài nha môn.
Cha Trần Tráng thấy nhiều vây xem như , sắc mặt khỏi trắng bệch.
“Huyện lệnh đại nhân, thể gặp con trai ?” Mẹ của Trần Tráng đến huyện nha liền lập tức hỏi.
Huyện lệnh hừ lạnh một tiếng: “Ngươi g.i.ế.c còn gặp con trai, bản quan trực tiếp c.h.é.m ngươi là nhân từ , còn mau khai thật!”
Mẹ của Trần Tráng sợ đến run rẩy, lập tức mất hết sức lực, bắt đầu nức nở kể “quá trình” g.i.ế.c của .
Vì Trần Tráng tất cả chuyện xảy giữa Trần Tráng và thiếu niên , nên dễ dàng đổi cuối cùng vì tức giận mà g.i.ế.c hại thiếu niên thành , đương nhiên ở giữa vẫn mức độ bóp méo sự thật nhất định.
Sau khi những lời Trần Tráng sáu bảy phần tương tự với những lời Sở Khanh Khanh , trong đám đông còn ai nghi ngờ tính xác thực của những lời Sở Khanh Khanh nữa.
Từ khi Trần Tráng bắt đầu về chuyện , chuyện thể nào là do Sở Khanh Khanh bịa nữa.
Mẹ của Trần Tráng vốn tưởng nhận tội thì huyện lệnh sẽ thả con trai bà và bắt bà , nào ngờ huyện lệnh ý đó, thậm chí còn bắt lỗ hổng trong lời dối của bà , mấy câu lật đổ khả năng là do bà g.i.ế.c.