Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 524: Mưu Tài Hại Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:54:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Huyện lệnh mày nháy mắt nhíu càng c.h.ặ.t hơn, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Sở Khanh Khanh thấy khựng một lúc mới : “Nhà họ Trần năm xưa là vì cái gì mà dọn núi sâu?”

 

Huyện lệnh lập tức : “Vì trốn tránh nợ nần với nhà họ Đỗ.” Cái ông .

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Sở Khanh Khanh gật gật đầu: “Nếu như , thứ nhà bọn họ lúc đó thiếu nhất hẳn là cái gì chứ?”

 

Huyện lệnh trầm tư chốc lát, thăm dò : “Lẽ nào là tiền?”

 

Sở Khanh Khanh gật gật đầu: “Không sai, chính là tiền, nếu bọn họ từ đầu thiếu tiền, bọn họ ở trong núi sống nhiều năm như xong thì ? Thiếu là cái gì?”

 

Huyện lệnh mắt sáng lên, bừng tỉnh đại ngộ: “Đương nhiên vẫn là tiền!”

 

Sở Khanh Khanh một nữa gật đầu: “Không sai, nếu bọn họ từ đầu đến cuối thiếu đều là tiền, bọn họ ở nửa năm thế nào tiền dọn đến trong huyện thành, thậm chí còn mua nhà chứ?”

 

Lần chỉ Huyện lệnh hiểu , những khác cũng đều hiểu .

 

E rằng đây chính là nguyên nhân Trần Tráng g.i.ế.c !

 

Hắn là vì tiền dọn khỏi núi sâu, cho nên mới g.i.ế.c !

 

Huyện lệnh nhíu mày: “Ngươi là vì tiền tài cho nên mới g.i.ế.c ?”

 

Sở Khanh Khanh gật gật đầu: “, mưu tài hại mệnh.”

 

Trần Tráng lúc khi xong phân tích của Sở Khanh Khanh sớm còn khí thế đó, cả gần như là kinh hãi đến cực điểm, phảng phất như chim sợ cành cong, thảo mộc giai binh, trong đầu là chuyện g.i.ế.c phát hiện , chuyện g.i.ế.c phát hiện .

 

Thế nhưng điều khiến gã sợ hãi hơn cái là, Sở Khanh Khanh tại chuyện .

 

Chuyện từ đầu đến cuối cũng chỉ gã cùng với cha gã, Sở Khanh Khanh là ?

 

Trần Tráng nghĩ đến đây rùng một cái, chỉ cảm thấy một trận hàn ý khó hiểu ập về phía gã, khiến gã run rẩy.

 

Cho nên khi Huyện lệnh mãnh liệt vỗ án gọi tên gã, dọa gã cả run lên một cái, nháy mắt mềm nhũn mặt đất, trán là mồ hôi lạnh.

 

Huyện lệnh lạnh giọng quát: “Trần Tráng, sự việc đến nước , ngươi còn lời gì để ?”

 

Trần Tráng tự nhiên là biện bác phủ nhận chuyện g.i.ế.c , thế nhưng phản ứng nãy của gã quá mức bất thường, nay bất luận thêm gì nữa đều thể rửa sạch hiềm nghi .

 

Gã thử ngụy biện vài câu, Huyện lệnh mấy câu hỏi đến á khẩu trả lời .

 

Nửa ngày , Trần Tráng tâm như tro tàn quỳ mặt đất, rốt cuộc hiểu t.ử kỳ của đến .

 

“Ngươi năm nào tháng nào, ở nơi nào, vì chuyện gì g.i.ế.c c.h.ế.t nào, còn mau thành thật khai báo cho bản quan!”

 

Một tiếng quát lớn của Huyện lệnh, dọa Trần Tráng run như cầy sấy, hồi lâu cũng thể lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-524-muu-tai-hai-menh.html.]

 

Cuối cùng vẫn là Sở Khanh Khanh mở miệng ngọn nguồn sự việc.

 

Hóa cha của Đỗ Dư thực sớm từ ba năm cũng qua đời , nhưng nhà họ Trần vì luôn sống trong núi sâu, thu nhập ít ỏi, tiền bán nhà năm xưa sớm tiêu sạch , cho nên vẫn luôn năng lực dọn ngoài, cho đến hai năm , sự việc bắt đầu xuất hiện bước ngoặt.

 

Trần Tráng bỗng nhiên ở trong núi kết giao với một thiếu niên cãi với nhà mà bỏ nhà .

 

Trần Tráng lúc đó đang săn trong núi, chuẩn đ.á.n.h hai con gà rừng liền về nhà ăn cơm, nào ngờ gặp một thiếu niên mặt mày xám xịt.

 

Trần Tráng lúc thấy bộ dạng của thiếu niên vốn là chuẩn để ý đến , nhưng ngay lúc gã chuẩn xách gà rừng , tinh mắt thấy chất liệu quần áo mặc thiếu niên cực , một cái liền giá trị nhỏ.

 

Trần Tráng lập tức xác định thiếu niên nhất định bình thường, lập tức đổi thái độ lạnh nhạt đó, xách gà rừng sấn đến mặt thiếu niên, hỏi tại xuất hiện ở nơi thâm sơn cùng cốc , là lạc đường , hỏi ăn chút đồ , gã thể nướng gà cho ăn.

 

Thiếu niên lúc đó một núi hơn nửa ngày , mệt đói, thấy Trần Tráng nhiệt tình như , ân cần hỏi han , lập tức vô cùng cảm động, thế là liền đem chuyện cãi với nhà cho Trần Tráng.

 

Trần Tráng xong lập tức kêu bất bình thiếu niên, hùa theo lời thiếu niên lâu, đó nhóm lửa, đem gà rừng nướng cho thiếu niên ăn.

 

Thiếu niên đói một ngày một đêm, khoảnh khắc ăn gà rừng lập tức cảm động thôi, vì Trần Tráng vô cùng hiểu tâm tư của , cho nên thiếu niên nhanh liền coi Trần Tráng là bạn của .

 

Trần Tráng tự nhiên vui vẻ mặt, lúc còn đang an ủi thiếu niên, nếu cha mà còn đ.á.n.h mắng nữa, thì bảo lên núi tìm gã, tuy gã nghèo, cũng bản lĩnh gì lớn, nhưng gã săn, ít nhất thể mời ăn một bữa gà nướng thơm phức.

 

Thiếu niên xong cảm động đến rơi lệ, lập tức đem ngọc bội tặng cho Trần Tráng, là quà tặng cho gã.

 

Trần Tráng lúc thấy ngọc bội mắt đều thẳng , nhưng để cho thiếu niên nghi ngờ, cũng để duy trì nhân thiết của , Trần Tráng lập tức từ chối ý của thiếu niên, biểu thị thể nhận thứ quý giá như .

 

Thiếu niên thấy gã như , lập tức càng cảm thấy lầm , thấy Trần Tráng luôn nhận, dứt khoát trực tiếp đem ngọc bội nhét trong n.g.ự.c Trần Tráng, đó liền .

 

Trần Tráng thấy trong lòng nở hoa, nhưng bề ngoài là một bộ biểu cảm bất đắc dĩ, thiếu niên xa, còn giả vờ giả vịt thở dài mấy , đó bảo đừng nhanh như , nhận là .

 

Thiếu niên xa lời lúc mới thả chậm tốc độ.

 

Trần Tráng vốn là định lấy ngọc bội liền , nhưng đường núi gập ghềnh xung quanh, gã nháy mắt lo lắng thiếu niên sẽ ngã xuống c.h.ế.t , thì những trải đệm đó của gã chẳng đều uổng phí , còn mất toi một con gà nướng, thế là lập tức ba bước gộp hai bước tiến lên biểu thị tiễn xuống đến sườn núi.

 

Không ngoài dự đoán, thiếu niên cảm động , lúc chia tay với Trần Tráng còn đang gặp nhất định mang quà cho Trần Tráng.

 

Trần Tráng trong lòng mừng thầm, nhưng bề ngoài vội xua tay, biểu thị thể nhận.

 

thiếu niên hạ quyết tâm, tự nhiên sẽ vì sự từ chối của Trần Tráng mà đổi chủ ý, thế là nửa tháng Trần Tráng một nữa gặp thiếu niên, liền nhận một mặt dây chuyền vàng mà thiếu niên mang đến cho gã.

 

Trần Tráng lúc thấy mặt dây chuyền vàng suýt chút nữa kích động đến mức hét lên, trong lòng ngừng lặp gặp quý nhân , con gà đó nướng uổng phí, thế nào mới thể từ chỗ quý nhân kiếm thêm nhiều đồ nữa.

 

Thế là Trần Tráng kể từ đó liền ngừng suy nghĩ nên thế nào để thiếu niên và thiết hơn một chút, đó cuồn cuộn ngừng tặng các loại tài vật như vàng bạc châu báu cho .

 

Cuối cùng Trần Tráng suy nghĩ ba ngày ba đêm nghĩ cách, đó chính là ly gián quan hệ giữa thiếu niên và nhà.

 

Từ hai tiếp xúc giữa Trần Tráng và thiếu niên, gã thiếu niên tỷ , là con một trong nhà, vì tính cách hướng nội mà ít bạn bè, cho nên Trần Tráng lập tức liền hạ quyết tâm ly gián quan hệ giữa nhà, trở thành quan hệ nhất với , như gã còn lo con đường phát tài ?

 

 

Loading...