Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 523: Thập Ác Bất Xá
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:53:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Dư một phen lời của gã, hai mắt vốn đỏ ngầu càng là đỏ đến mức sắp rỉ m.á.u, sâu sắc liếc Trần Tráng một cái, gật đầu: “Không sai, một nhà các chính là loại , nực năm xưa cha thấu, lời khuyên can của , khăng khăng đem tiền cho các mượn, cuối cùng rơi kết cục .”
Mọi xong một phen tao ngộ của nhà họ Đỗ, trong mắt đều tràn đầy đồng tình, vốn dĩ là một gia đình êm ấm, kết quả liền một nhà lão cho tan nát, tạo nghiệt a.
“Ta vốn tưởng một nhà các thứ súc sinh bằng, cả đời đều giống như con chuột trong cống ngầm trốn trong thâm sơn cùng cốc , nhưng ngờ các mà còn dám ngoài.”
“Nợ tiền trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, nếu các ngoài , thì đem tiền tài năm xưa nợ nhà họ Đỗ thiếu một xu bộ trả đây, còn mạng của , các hại c.h.ế.t , vĩnh viễn đều sẽ tha cho các !”
Trần Tráng lời Đỗ Dư xong khẩy một tiếng, “Ai nhà chúng lúc trả tiền nhà ngươi a, nhà chúng sớm từ lúc núi đem tiền trả cho các ! Ngươi chứng cứ gì nhà chúng trả tiền a? Lấy chứng cứ xem a?”
Đỗ Dư sớm đoán gã sẽ giở trò vô , lạnh lùng liếc gã một cái từ trong tay áo lấy một tờ giấy, chính là giấy nợ lúc nhà họ Trần mượn tiền nhà họ Đỗ năm xưa ký xuống.
Đỗ Dư: “Ta bằng chứng lúc nhà ngươi mượn tiền năm xưa ký xuống.”
Trần Tráng thấy bằng chứng đó sắc mặt đổi một chút, nhưng nhanh hừ lạnh : “Đây chẳng qua là lời một phía của ngươi mà thôi, ai thứ trong tay ngươi là ngươi giả , thế nào? Ngươi thể chứng minh ?”
Đỗ Dư: “Ngươi hỏi thể chứng minh bằng chứng là thật , ngược hỏi ngươi, ngươi ngươi sớm đem tiền trả cho nhà , ngươi chứng cứ gì ? Ngươi chứng minh ngươi trả tiền thế nào?”
“Ta, … Trả tiền còn cần chứng minh gì, trả chính là trả !” Trần Tráng chút chột .
Đỗ Dư: “Nếu như , và ngươi còn gì để , để Huyện lệnh đại nhân chủ cho !”
Sự việc đến nước tất cả đều rõ , lời trong miệng Trần Tráng mấy phần thật giả bọn họ còn , nhưng phản ứng của Trần Tráng, lời trong miệng Đỗ Dư ngược bộ đều là thật, bất luận là nợ tiền trả, là đạp ngã Đỗ Dư, cuối cùng dẫn đến bà uất ức mà c.h.ế.t.
Huyện lệnh tự nhiên cũng rõ rành rành, rốt cuộc hiểu Sở Khanh Khanh đó tại câu thề thốt đảm bảo , ẩu đả hại thê t.ử kết tóc tám năm trời, cộng thêm nợ tiền trả, ác ý trốn nợ, gián tiếp hại c.h.ế.t Đỗ Dư… Những tội danh cộng , thời gian tù nhất định ngắn!
Nay chân tướng sự việc rõ ràng, chỉ cần đến Liễu Dương Thôn thăm dò điều tra một chút chân tướng năm xưa, xem xem đương sự, nhân chứng nào còn sống , đem bọn họ về đem chuyện thẩm tra t.ử tế một phen, liền thể định tội .
Huyện lệnh vuốt vuốt râu, hài lòng gật gật đầu.
Thế nhưng hài lòng hai , một là một mực c.ắ.n định trả nợ, và hại c.h.ế.t Trần Tráng, một là điều khiển mấy con côn trùng độc c.ắ.n Trần Tráng một đầy cục sưng Sở Khanh Khanh.
Huyện lệnh ngờ Sở Khanh Khanh mà phản đối, vội hỏi nàng là tại .
Trần Tráng cũng ngờ cuối cùng phản đối ngoài mà còn Sở Khanh Khanh vẫn luôn đối đầu với gã, lập tức trong lòng sinh một tia hy vọng, tưởng là Sở Khanh Khanh đổi suy nghĩ, chuẩn giúp gã , lập tức dùng ánh mắt mong đợi Sở Khanh Khanh.
Nào ngờ Sở Khanh Khanh căn bản giúp gã, mà là đem gã triệt để dồn chỗ c.h.ế.t.
Bởi vì ngay đó gã liền Sở Khanh Khanh mở miệng : “Ngoài ẩu đả thê t.ử, đòi nợ trả, cùng với gián tiếp hại c.h.ế.t Đỗ Dư , còn một chuyện thập ác bất xá khác.”
Mọi đều chuyện thập ác bất xá mà Sở Khanh Khanh là cái gì, duy chỉ Trần Tráng sắc mặt vô cùng khó coi, trong lòng bỗng nhiên một loại dự cảm lành.
Huyện lệnh thần sắc cũng nghiêm túc hơn đó ít, ông nhíu mày cẩn thận nhớ một chút nội dung đó, xác định quả thực là chỗ nào bỏ sót, khỏi tò mò : “Là chuyện gì?”
Sở Khanh Khanh liếc Trần Tráng, trong ánh mắt nghiến răng nghiến lợi của gã bốn chữ:
“Hắn g.i.ế.c .”
G.i.ế.c ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-523-thap-ac-bat-xa.html.]
Mọi kinh hãi, lập tức hít ngược một khí lạnh, vạn vạn ngờ tên Trần Tráng chỉ những chuyện đó, mà còn… g.i.ế.c ?!
Lập tức, bách tính vốn xúm gần cửa lớn nha môn xem náo nhiệt đồng loạt lùi một bước, ánh mắt Trần Tráng phảng phất như đang ôn thần.
Đặc biệt là mấy hàng xóm chứng đó, sắc mặt trắng bệch, thoạt dường như chút hối hận vì chứng , bởi vì bọn họ căn bản ngờ tên Trần Tráng mà còn là một kẻ liều mạng.
Một khi trêu chọc loại , chỉ cần c.h.ế.t, đó là vứt cũng vứt thoát a!
Duy chỉ đôi phu thê đầu tiên thần sắc vẫn kiên định, trong mắt ý d.a.o động và hối hận.
Huyện lệnh thấy lời của Sở Khanh Khanh cũng ý thức tính nghiêm trọng của sự việc, chuyện đến nay còn là một vụ án bình thường nữa , nó bắt đầu dính líu đến án mạng .
Trong huyện mấy năm nay mất tích ít, nếu lời là thật, …
Huyện lệnh sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt lăng lệ nháy mắt về phía bản Trần Tráng.
Khác với phản ứng hoặc là khiếp sợ hoặc là kinh hãi của những khác, Trần Tráng lúc thấy Sở Khanh Khanh xong bốn chữ liền mãnh liệt ngẩng đầu lên, đôi mắt gắt gao chằm chằm Sở Khanh Khanh, trong đó tràn đầy khiếp sợ và khó tin, dường như là dám tin Sở Khanh Khanh mà chuyện .
Chuyện thể!
Chuyện rõ ràng hẳn là chỉ một nhà bọn họ , tại nàng cũng sẽ ?!
Chuyện thể!
Trần Tráng gắt gao chằm chằm Sở Khanh Khanh, sắc mặt đổi liên tục, nhưng cũng thể nghĩ rốt cuộc là chuyện gì xảy .
Chỉ là ánh mắt Sở Khanh Khanh ngoài thù hận và sát ý , còn một tia sợ hãi rõ ràng.
Nàng rốt cuộc là nào, tại cái gì cũng , tại cái gì cũng …
Không chỉ chuyện gã nợ tiền, còn chuyện gã g.i.ế.c !
Trần Tráng chỉ cảm thấy lưng lạnh toát, ánh mắt Sở Khanh Khanh phảng phất như đang một con quái vật .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Một loạt phản ứng của Trần Tráng Huyện lệnh thu hết trong mắt, điều liền chứng minh, lời Sở Khanh Khanh nãy là thật.
Trần Tráng quả thực từng g.i.ế.c .
Huyện lệnh mày nhíu c.h.ặ.t: “Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ?”
Lời hỏi Trần Tráng khẳng định là tác dụng gì , bởi vì gã ngoài ngụy biện căn bản cái gì cũng , thế là Huyện lệnh trực tiếp hỏi về phía Sở Khanh Khanh.
Sở Khanh Khanh: “Còn nhớ đó hỏi tại ở nửa năm đột nhiên từ trong núi dọn ngoài ?”
Huyện lệnh cẩn thận nhớ một chút, nửa ngày gật gật đầu: “Nhớ… Lẽ nào g.i.ế.c là liên quan đến việc một nhà bọn họ dọn khỏi núi sâu?”
Sở Khanh Khanh gật gật đầu: “Không sai.”