Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 510: Giữa Đường Gặp Biến Thái

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:52:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiển nhiên gã đàn ông bươm bướm hồng hề mắt là ai, bởi vì gã còn thỏa mãn với việc rà quét bằng ánh mắt nữa, mà bắt đầu bắt chuyện với Sở Cẩm An và Sở Tễ Nguyệt.

 

“Hai vị công t.ử ~~~”

 

Trước đó lúc gã bươm bướm kẹp giọng khen Sở Khanh Khanh đáng yêu thì âm thanh lớn lắm, cho nên vẫn ai phát hiện vấn đề của gã, nhưng thì khác, cái giọng dẹo ồm ồm của gã cất lên, hiện trường lập tức chìm tĩnh lặng, mấy cô nương đang trêu đùa Sở Khanh Khanh đều kinh hãi ngẩng đầu gã.

 

Sở Cẩm An và Sở Tễ Nguyệt cũng trừng lớn hai mắt, khiếp sợ gã.

 

Rõ ràng đều cho hết hồn.

 

Sở Khanh Khanh gã bươm bướm vạm vỡ mắt, chỉ cảm thấy đôi mắt chịu một đòn bạo kích, vội vàng cúi đầu xuống, nào ngờ cúi đầu liền thấy cặp đùi thô kệch mọc đầy lông chân lấp ló lớp váy voan màu hồng phấn của gã đại hán.

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Nàng run rẩy lùi một bước, cảm thấy bản nhận một vạn điểm sát thương.

 

Thực bản nàng cởi mở, sẽ kỳ thị bất kỳ hành vi theo đuổi cái , theo đuổi bản ngã nào, nhưng tiền đề là, lúc ngươi theo đuổi thể để tâm một chút ! Ít cũng cho thuận mắt vui tai một chút chứ!

 

Nếu thì ngươi đây là theo đuổi, ngươi rõ ràng là đang bạo hành đôi mắt của qua đường mà!

 

Hơn nữa gã chỉ bạo hành, gã còn quấy rối ca ca của nàng!

 

Sở Khanh Khanh trơ mắt gã bươm bướm ngày càng tiến gần ca ca , giọng cũng ngày càng dẹo, đến cuối cùng thậm chí còn định đưa tay sờ mặt ca ca nàng…

 

Sở Khanh Khanh hít hà một , dùng ánh mắt sợ c.h.ế.t gã bươm bướm mặt, đây mới là dũng sĩ đích thực, ngươi ngươi đang quấy rối ai hả?

 

Gã bươm bướm hiển nhiên là đang quấy rối ai, bởi vì khi bàn tay vươn né tránh, gã bắt đầu dùng lời để quấy rối…

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Đây là giống biến thái gì trời!

 

Sở Khanh Khanh đồng tình hai vị ca ca nhà , rõ ràng thấy từ trong mắt hai sự mờ mịt, khiếp sợ, chán ghét, khó tin và sát ý đang dần dâng lên!

 

Sở Khanh Khanh trừng lớn mắt, thì thầm to nhỏ với Hệ thống: “Lẽ nào đây chính là một phần mờ mịt, hai phần khiếp sợ, hai phần chán ghét, hai phần khó tin và ba phần sát ý trong truyền thuyết !”

 

Hệ thống: “Không ít thế .”

 

Sở Khanh Khanh: “Hả?”

 

Hệ thống: “Ít nhất là bảy phần sát ý!”

 

Sở Khanh Khanh: “Vậy thì đủ chia !”

 

Hệ thống: “Thế thì tính theo thang điểm một trăm!”

 

Sở Khanh Khanh: “…………”

 

Quả nhiên vẫn là Hệ thống.

 

Sở Khanh Khanh: “Thực cảm thấy ngươi nhiều .”

 

Hệ thống: “Hửm?”

 

Sở Khanh Khanh: “Ca ca bọn họ đầu tiên gặp loại biến thái , phỏng chừng bây giờ vẫn phản ứng , cho nên chắc là khiếp sợ nhiều hơn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-510-giua-duong-gap-bien-thai.html.]

Nếu thì lúc phản ứng sớm đá bay tên biến thái .

 

Sở Khanh Khanh đoán sai, Sở Cẩm An và Sở Tễ Nguyệt quả thực vẫn phản ứng .

 

Hai từ nhỏ lớn lên trong hoàng cung, gặp nào mà chẳng cung kính khép nép với họ, đừng là quấy rối, ngay cả dám phản bác họ cũng chẳng mấy ai.

 

Cho nên khi hai thấy gã tráng hán nam phẫn nữ trang còn cực kỳ cẩu thả, thậm chí còn dám sấn sổ đến mặt , phản ứng đầu tiên chính là khiếp sợ.

 

Tuy nhiên điều khiến hai ngờ tới là, gã tráng hán tuy thể hình to lớn, nhưng động tác cực kỳ nhanh nhẹn, khi đưa tay đ.á.n.h lén thất bại, mà lập tức bắt đầu dùng lời để công kích.

 

Không sai, chính là công kích, những lời lẽ chướng tai gai mắt lọt tai hai chính là công kích.

 

Lực công kích từ những lời của gã bươm bướm cực mạnh, chỉ nhận sự công nhận của Sở Cẩm An và Sở Tễ Nguyệt, thậm chí còn dọa sợ cả mấy cô nương vốn đang trêu đùa Sở Khanh Khanh, vội vàng dắt Sở Khanh Khanh và thiếu niên nhỏ lùi mấy bước.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Thế nhưng còn đợi bọn họ vững, liền thấy một tiếng "bịch", ngay đó những lời lẽ dơ bẩn bên tai bỗng im bặt, đồng thời khóe mắt còn quét thấy bên cạnh dường như thứ gì đó bay qua.

 

Mọi kinh nghi bất định sang, đó liền thấy gã đại hán mặc váy voan màu hồng phấn, cài trâm bươm bướm, còn lộ lông chân mà đang bay lên từ tầm thấp.

 

Không sai, chính là bay lên, chỉ điều thoạt giống như là tự bay…

 

Lại là một tiếng "bịch", trơ mắt gã bươm bướm cắm đầu xuống đất, nửa ngày cũng bò dậy nổi.

 

“Quá đáng sợ, phố biến thái chứ…” Mấy cô nương khiếp sợ gã bươm bướm ngã ngất xỉu , vẫn cảm thấy kinh khủng.

 

, đây từng thấy bao giờ, tự nhiên xuất hiện loại biến thái …”

 

Sở Khanh Khanh ở bên cạnh đoạn đối thoại của họ, thầm nghĩ lẽ là đột nhiên xuất hiện , chỉ là vì mục tiêu của gã là các tỷ, cho nên các tỷ mới luôn mà thôi.

 

Gã bươm bướm ngã đến mức đầu váng mắt hoa, mặt đất một lúc mới rốt cuộc khôi phục ý thức, mà khi khôi phục ý thức gã lập tức bò dậy định bỏ chạy, nào ngờ bước chân tóm lấy cánh tay bẻ quặt khống chế.

 

“Đau đau đau đau đau!” Gã bươm bướm chỉ cảm thấy cánh tay vặn đau như sắp gãy rời, lập tức hét t.h.ả.m thành tiếng.

 

Sở Khanh Khanh vốn tưởng gã bươm bướm ngay cả lúc hét t.h.ả.m cũng sẽ mang theo dấu ngã uốn éo, nhưng ngoài dự đoán là, âm thanh hét t.h.ả.m vô cùng hùng hồn, đừng là dấu ngã, ngay cả dẹo cũng dẹo nữa.

 

“Các gì! Dựa mà bắt !” Gã bươm bướm gào xong thấy tình hình , dần dần chút sốt ruột, lập tức vùng vẫy thoát khỏi sự trói buộc của Ám vệ, thế nhưng gã dùng hết sức lực cũng thoát mảy may.

 

“Làm gì? Bản ngươi chuyện gì mà ngươi ?” Sở Cẩm An híp mắt gã, giọng lạnh lẽo, đợi gã bươm bướm phản ứng , trực tiếp với Ám vệ: “Đưa đến quan phủ .”

 

“Vâng.”

 

Thế là gã bươm bướm quấy rối một hồi, thành công tự quấy rối quan phủ luôn.

 

Sở Khanh Khanh ngờ nhanh như đến quan phủ chuyến thứ hai, khỏi chút cảm thán thế đạo kẻ điên thật nhiều.

 

Sau khi đến quan phủ mới , gã bươm bướm đầu tiên quấy rối khác phố, trong thời gian lục tục nhiều khi quấy rối đến báo quan.

 

Mà quan phủ cũng phái nha dịch tìm kiếm tên biến thái khắp phố quấy rối nam t.ử đàng hoàng , kết quả vì tên biến thái mỗi ngày đều một bộ quần áo, quấy rối cũng đều là những khác , cho nên vẫn luôn tìm thấy.

 

Nếu gã quấy rối Sở Cẩm An và Sở Tễ Nguyệt ngay phố, phỏng chừng cũng còn lâu mới bắt gã.

 

Mấy cô nương cùng theo xem náo nhiệt lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, hiểu đây từng thấy tên biến thái , hóa là vì tên biến thái chỉ quấy rối đàn ông a.

 

“Nói như thì ca ca dạo sở dĩ cứ thần thần bí bí, thời tiết nóng như mà còn mặc nhiều như thế, hận thể trùm kín cả mặt, còn lén lút đến nha môn báo quan, cũng cho chúng , lẽ nào là vì cũng gặp tên biến thái , quấy rối ?!”

 

Trong đó một cô nương dường như bí mật động trời gì đó, lập tức vô cùng khiếp sợ.

 

 

Loading...