Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 502: Chủy Thủ

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:52:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Khanh Khanh gật đầu, thuận tay nhặt một hòn đá sắc nhọn vạch một đường lên lớp sáp đông cứng mặt đất, lập tức để một vệt hằn: “Chỉ là sáp bình thường, mà là sáp chế tạo đặc biệt.”

 

“Sáp chế tạo đặc biệt… Vậy nó gì khác với sáp bình thường?”

 

Thiếu niên và hệ thống đều tò mò Sở Khanh Khanh.

 

Sở Khanh Khanh “ừm” một tiếng: “Theo , trong loại sáp một thứ đặc biệt.”

 

Tiểu thiếu niên: “Thứ gì?”

 

Sở Khanh Khanh: “Mỡ .”

 

Tiểu thiếu niên: “…”

 

Hệ thống: “…”

 

Tiểu thiếu niên lặng lẽ lùi một bước, tránh xa thứ nghi ngờ trộn mỡ mặt, hệ thống vốn đang đám mây bay xuống cũng lặng lẽ bay trở đầu Sở Khanh Khanh.

 

nếu bằng sáp, tại chảy m.á.u? Hơn nữa… còn răng.” Tiểu thiếu niên nghi hoặc , đồng thời còn liếc hai chiếc răng cửa của Ân Tuất Sở Khanh Khanh đ.á.n.h rụng đó.

 

Sở Khanh Khanh: “Bởi vì tà thuật ngoài sáp , còn cần một hoạt t.ử nhân.”

 

“Hoạt t.ử nhân… Ngươi trong sáp ?!” Tiểu thiếu niên nhanh hiểu ý của Sở Khanh Khanh.

 

mà, sáp tan chảy một nửa , bên trong gì cả.” Hệ thống lẽ cảm thấy hình quá nhỏ, chuyện cũng nhỏ giọng, bèn biến hình to hết cỡ, đám mây lơ lửng giữa trung, nhíu mày sáp tan chảy một nửa mặt đất.

 

Tiểu thiếu niên vốn đủ kinh ngạc vì chuyện sáp, thấy nó đột nhiên biến lớn, nhất thời càng kinh ngạc đến trợn tròn mắt.

 

Sở Khanh Khanh: “Vào khoảnh khắc sáp c.h.ế.t , t.h.i t.h.ể bên trong biến thành sáp lỏng .”

 

“Tà thuật thật độc ác…” Tiểu thiếu niên xong khỏi mím c.h.ặ.t môi.

 

Hệ thống cũng : “Thật đáng sợ.”

 

Sở Khanh Khanh đây từng thấy tà thuật vài , ngược cảm thấy đáng sợ, chỉ cảm thấy luyện chế trong đáng thương.

 

Hệ thống: “Hoạt t.ử nhân là gì?”

 

Tiểu thiếu niên: “Người hồn phách trong cơ thể chỉ còn một hồn một phách, và luyện chế trong chín chín tám mươi mốt ngày gọi là hoạt t.ử nhân, đơn giản là rút hồn phách của phàm , đ.á.n.h tan hai hồn sáu phách trong đó, đó đ.á.n.h trả về bản thể, luyện chế chín chín tám mươi mốt ngày chính là cái gọi là hoạt t.ử nhân.”

 

Hệ thống xong những lời khỏi hít một khí lạnh, ánh mắt Sở Khanh Khanh và tiểu thiếu niên lập tức trở nên vô cùng phức tạp: “Loài các ngươi thật đáng sợ.”

 

Sở Khanh Khanh: “…”

 

Tiểu thiếu niên kinh ngạc: “… Chờ , ngươi con ?”

 

Hệ thống bay một vòng quanh : “Ngươi xem giống con ?”

 

Hệ thống từ khi hình dạng vẫn luôn dùng một dáng vẻ chính thái bảy tám tuổi cố định, đây khi thu nhỏ đầu Sở Khanh Khanh thì rõ, nhưng bây giờ hệ thống biến lớn bay bên cạnh tiểu thiếu niên, thấy rõ ràng.

 

Tiểu thiếu niên: “…”

 

Thực nếu để ý đến kích thước thì cũng gì khác biệt với con .

 

Hệ thống: “Vậy hoạt t.ử nhân luyện chế lúc còn sống ?”

 

Tiểu thiếu niên: “Ngươi xem ngươi đang , hoạt t.ử nhân, đương nhiên luyện lúc còn sống.”

 

Hệ thống hít sâu một : “Loài các ngươi quả nhiên đều là biến thái.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-502-chuy-thu.html.]

Sở Khanh Khanh: “Sau khi luyện chế xong hoạt t.ử nhân là thể dùng tà thuật chế tạo sáp để biến nó thành sáp.”

 

Tiểu thiếu niên hoạt t.ử nhân, nhưng sáp, nhớ Ân Tuất đ.á.n.h với lâu đó, nhíu mày : “Vậy ý thức của sáp từ ? Cưỡng ép phân tách ý thức ?”

 

Sở Khanh Khanh lắc đầu: “Điểm cũng , nhưng dựa những tà thuật mà Ân Tuất nghiên cứu, thể là cưỡng ép dung hợp ký ức của một hồn phách khác, tạo một bản khác, đó đặt hồn phách trong cơ thể sáp.”

 

Đến đây, một phân sáp của Ân Tuất thể giả thật lẫn lộn thành.

 

Hệ thống và tiểu thiếu niên xong những lời đều chút rùng , là thế khi thành dung hợp cơ thể của một , hồn phách của hai và ký ức của một đó luyện chế thành một mới.

 

Tiểu thiếu niên gãi đầu: “Cái chắc thể gọi là nữa , cảm giác giống như dùng các mảnh t.h.i t.h.ể chắp vá với .”

 

Sở Khanh Khanh: “Đương nhiên, nếu tại gọi là sáp mà , nhưng thực thấy gọi là sáp cũng chính xác, sáp thi thì chính xác hơn một chút.”

 

Tiểu thiếu niên và hệ thống đồng loạt gật đầu.

 

Cái tên quả thực hợp.

 

“Vậy cái bóng là thứ gì?” Thiếu niên nhíu mày cái bóng ngừng ngọ nguậy giãy giụa sáp, cảm thấy vô cùng kỳ dị.

 

Sở Khanh Khanh: “Đó là bóng.”

 

“Không bóng?” Tiểu thiếu niên và hệ thống nghi hoặc cái bóng đen mặt đất, nếu là bóng thì là gì?

 

Sở Khanh Khanh: “Là hồn phách.”

 

“Hồn phách?” Một một hệ thống trợn tròn mắt.

 

Sở Khanh Khanh gật đầu: “Sáp tan chảy , nên hồn phách luyện chế liền ở bên ngoài hình dạng cái bóng.

 

“Chủy thủ của ngươi hẳn là chủy thủ bình thường, cho nên khi đ.â.m xuống chỉ thể ngăn sáp tan chảy, mà còn thể ghim c.h.ặ.t hồn phách.”

 

Sở Khanh Khanh chỉ hồn phách hình dạng bóng đen mặt đất.

 

Tiểu thiếu niên theo hướng ngón tay nàng, quả nhiên thấy chiếc chủy thủ ghim xuống ghim ngay chính giữa hồn phách, trực tiếp ghim nó mặt đất.

 

Tiểu thiếu niên chằm chằm chiếc chủy thủ một lúc, đột nhiên lên tiếng: “Ta nhớ , chiếc chủy thủ là sư tặng cho , lúc đó chiếc chủy thủ tên là Tước Hồn chủy thủ, lẽ nào là vì cái …”

 

Sở Khanh Khanh hiểu : “Vậy thì đúng .”

 

Hệ thống: “Ngươi còn ?”

 

Nhắc đến sư , tiểu thiếu niên chút vui vẻ: “ , chỉ , còn sư phụ nữa!”

 

Hệ thống đ.á.n.h giá một lượt, chút nghi hoặc: “Nếu ngươi và sư phụ, tại một ngoài?”

 

Tiểu thiếu niên nghi hoặc, hiểu: “Một ngoài ?”

 

Hệ thống: “Không , chỉ là ngươi thấy còn quá nhỏ ? Mới tám tuổi thôi đấy!”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Trong mắt hệ thống từng sống ở thời hiện đại một thời gian, tám tuổi một rời nhà là chuyện thể tưởng tượng nổi, càng thể tưởng tượng nổi là còn ngoài chuyện nguy hiểm như !

 

Sở Khanh Khanh lớn lên ở thời hiện đại cũng tán thành gật đầu.

 

Tiểu thiếu niên: “…”

 

Hắn Sở Khanh Khanh rõ ràng nhỏ hơn , và hệ thống cũng lớn hơn bao nhiêu, hiểu hai từ góc độ nào để nhỏ.

 

Sau một thời gian tiếp xúc, tiểu thiếu niên và Sở Khanh Khanh cùng hệ thống coi như quen thuộc, trầm tư một lát : “Ừm… ở cảnh… tông môn của chúng , tám tuổi thể một rời khỏi tông môn , thậm chí còn nhỏ hơn tám tuổi rời , thực coi là lớn .”

 

 

Loading...