Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 499: Chào Ngươi Nhé, Lại Gặp Nhau Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:52:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ thấy từ phiến đá lớn , bước là một tiểu cô nương xinh xắn đáng yêu, trông nhiều nhất cũng chỉ tầm năm sáu tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn thiếu niên nhiều!

 

Thiếu niên: “...”

 

Thế giới điên ?!

 

Thế nhưng, điều khiến thiếu niên chấn kinh nhất là tuổi tác của nàng, mà là kẻ mắt tỏ kiêng dè một đứa trẻ năm sáu tuổi như .

 

Ân Tuất quả thực kiêng dè Sở Khanh Khanh. Hắn vẫn nhớ như in trải nghiệm ở hoàng cung, Sở Khanh Khanh đ.á.n.h trọng thương, cuối cùng cấm quân bao vây, khó khăn lắm mới thoát c.h.ế.t. Đối với Sở Khanh Khanh, thể sinh bóng ma tâm lý.

 

Hắn chằm chằm Sở Khanh Khanh một hồi lâu, đó đột nhiên sang thiếu niên, nghiến răng nghiến lợi : “Ta hiểu , các ngươi là một bọn, các ngươi cố ý!”

 

Trách tên tiểu t.ử lông còn mọc đủ dám khiêu khích , hóa đây chính là một cái bẫy!

 

Ân Tuất tức tới mức nhảy dựng lên, nhịn phun một ngụm m.á.u.

 

“Phải, chúng chính là một bọn, nếu ngươi tưởng ngốc , một đến đơn đấu với ngươi?” Ngay khi Ân Tuất phun m.á.u, thiếu niên lập tức tiếp lời: “Chúng chính là tới để bắt ngươi!”

 

“Ngươi!” Ân Tuất tức đến nổ mắt, nhưng thụ trọng thương nên cũng chẳng , chỉ thể trừng mắt hai .

 

Sở Khanh Khanh đằng xa thấy lời thiếu niên thì chút ngoài ý nhưng cũng phủ nhận, ngược là Hệ thống nhỏ giọng lầm bầm: 【 Ai là một bọn với chứ.】

 

Ân Tuất thiếu niên đ.á.n.h tới mức còn sức đ.á.n.h trả, vốn định chuồn lẹ, nào ngờ Sở Khanh Khanh xuất hiện.

 

Hắn nghiến răng Sở Khanh Khanh, xoay chạy, kết quả ngay khắc một đạo linh lực hóa thành dây thừng trói c.h.ặ.t. Hắn cam tâm giãy giụa, thoát khỏi sợi dây, kết quả cẩn thận ngã sấp mặt xuống đất, phát một tiếng “bộp” nặng nề.

 

Cái xác đang trọng thương ngã một cú như khiến đau tới mức mắt nổ đom đóm, nhe răng trợn mắt.

 

Đợi đến khi khó khăn lắm mới mở mắt , liền thấy Sở Khanh Khanh mặt .

 

Sở Khanh Khanh thấy mở mắt, bèn nở nụ , giơ tay chào: “Chào ngươi nhé, gặp .”

 

Ân Tuất: “...”

 

Chào cái rắm !!!

 

Ai thèm gặp ngươi chứ!

 

Ân Tuất nghiến răng nghiến lợi Sở Khanh Khanh, tựa hồ mở miệng mắng c.h.ử.i, thế nhưng kịp mở miệng, nụ mặt Sở Khanh Khanh biến mất. Ngay đó, nàng đột ngột vung nắm đ.ấ.m, “bộp” một phát nện thẳng miệng .

 

Tức thì, vị m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa khắp khoang miệng.

 

Ân Tuất đau đến mức mắt tối sầm , suýt chút nữa thì ngất xỉu.

 

Nắm đ.ấ.m của Sở Khanh Khanh lớn, nhưng lực đạo phát kinh vô cùng, trực tiếp đ.á.n.h rơi hai chiếc răng cửa của Ân Tuất.

 

Sở Khanh Khanh vui : “Thật mất lịch sự, đang chào hỏi ngươi mà.”

 

Ân Tuất tức tới mức phát run, khi nhổ hai chiếc răng cửa đẫm m.á.u, định mở miệng mắng tiếp thì thấy nắm đ.ấ.m của Sở Khanh Khanh giơ lên nữa.

 

Hắn sợ tới mức rụt cổ , vội vàng lên tiếng: “Chào chào chào, chào ngươi chào ngươi!”

 

Hắn cực nhanh, nhưng vì mất hai cái răng cửa nên giọng chút lùa gió.

 

Nghe thấy giọng của , Ân Tuất: “...”

 

Hắn tức đến mức suýt ngất .

 

Thôi thì lùa gió cũng , giữ mạng ... Bộp!

 

Chưa đợi Ân Tuất nghĩ xong, Sở Khanh Khanh nện thêm một cú mặt , lập tức khiến hốc mắt xanh tím .

 

Ân Tuất mắt nổ đom đóm, suýt chút nữa thì bất tỉnh nhân sự.

 

Sở Khanh Khanh: “Ngươi ít một câu.”

 

Ân Tuất , trong lòng tức giận c.h.ử.i bới điên cuồng, nhưng ngoài mặt vẫn khúm núm gật đầu, dùng cái miệng lùa gió bổ sung thêm một câu “Lại gặp ”.

 

Sở Khanh Khanh lúc mới hài lòng gật đầu, giơ tay dùng linh lực trói luôn chân , đó mới xoay về phía thiếu niên.

 

Thiếu niên vẫn luôn quan sát hành động của Sở Khanh Khanh, thấy nàng đột ngột xoay thì ngẩn một chút, nhưng nhanh phản ứng , trong mắt hiện lên vẻ đề phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-499-chao-nguoi-nhe-lai-gap-nhau-roi.html.]

 

Hắn bắt đầu đ.á.n.h giá tỉ mỉ Sở Khanh Khanh.

 

một hồi quan sát, nhận thấy đây dường như chỉ là một tiểu cô nương bình thường gì đặc biệt! Có chăng là trông đáng yêu hơn một chút, xinh hơn một chút... dường như đầu nàng còn đội cái thứ gì đó?

 

Thiếu niên nhíu mày, tầm mắt rơi đầu Sở Khanh Khanh.

 

Đó là cái gì, vật nuôi ?

 

Thiếu niên trọng thương mất nhiều m.á.u, lúc mắt chút hoa lên, cộng thêm thứ đó quá nhỏ nên rõ lắm.

 

Hắn định kỹ nữa thì thấy tiểu cô nương tới mặt .

 

Lần cần kỹ cũng thấy rõ, đầu tiểu cô nương là một tiểu nhân thu nhỏ, mặc một chiếc bào màu huyền hắc, đang ngay ngắn đầu nàng, chằm chằm.

 

Thiếu niên: “............”

 

Đây là cái thứ gì ?

 

Thiếu niên nghi ngờ tên tà tu nãy đ.á.n.h cho lú lẫn , nếu thấy thứ ? Hơn nữa thứ dường như cũng đang .

 

Thiếu niên im lặng một thoáng, nhắm mắt , nghi ngờ ảo giác.

 

khi Sở Khanh Khanh tới mặt, mở mắt vẫn thấy thứ đầu nàng vẫn còn đó.

 

【 Tại cứ chằm chằm ? Không lẽ là thấy ?】 Hệ thống đang đầu Sở Khanh Khanh cảm thấy tự nhiên, nhíu mày .

 

Sở Khanh Khanh ánh mắt của thiếu niên, chẳng hiểu cảm thấy Hệ thống đoán đúng , thế là nàng đưa tay nhấc Hệ thống xuống khỏi đầu, đặt lên vai.

 

Sau đó nàng liền thấy tầm mắt thiếu niên di chuyển từ đầu xuống vai .

 

Sở Khanh Khanh: “...”

 

Hệ thống: “...”

 

Sở Khanh Khanh: 【 Hắn dường như thấy thật.】

 

Hệ thống: “............”

 

Nó hít sâu một : 【 Ta cần giả b.úp bê ?】

 

Thiếu niên rõ mồn một cuộc đối thoại trong lòng của một một thống: “...”

 

Họ tưởng ngốc ?

 

Sở Khanh Khanh đắn đo một chút: 【 Chắc cần , dùng linh lực còn đấu với Ân Tuất lâu như , thường, tâm lý chắc yếu đuối . Nếu hỏi, sẽ ngươi là thú cưng nuôi!】

 

Hệ thống: “...”

 

Thiếu niên: “...”

 

Hệ thống thầm nghĩ, thế thì thà b.úp bê còn hơn!

 

“Ngươi phát hiện từ lúc nào?” Sở Khanh Khanh chỉ là trêu chọc Hệ thống một chút, khi thực sự tiến gần, nàng hề nhắc tới chuyện của Hệ thống mà hỏi thiếu niên phát hiện nàng từ khi nào.

 

Vẻ đề phòng trong mắt thiếu niên vẫn tan biến, thận trọng đáp: “Từ lúc ngươi tới là phát hiện .”

 

Sở Khanh Khanh “” một tiếng: “Sớm .”

 

Thiếu niên mím môi .

 

Sở Khanh Khanh hỏi: “Vậy ngươi đồng bọn của ?” Nói đoạn, nàng chỉ tay về phía Ân Tuất lưng.

 

Nàng quên lúc thiếu niên gọi nàng những gì.

 

Thiếu niên , do dự một chút mới đáp: “Trực giác.”

 

Sở Khanh Khanh hôm nay dựa trực giác mà lên ngọn núi : “...”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Được , coi như hỏi.

 

 

Loading...