Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 498: Phát Hiện

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:52:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu cố ý ép ngươi, ngươi sẽ để lộ nó mặt ?” Ân Tuất âm hiểm .

 

Đương nhiên là !

 

Thiếu niên nhỏ tuổi tức giận thầm nghĩ trong lòng, liên tiếp mắng thêm mấy câu đê tiện vô sỉ.

 

Ân Tuất thèm để ý đến lời c.h.ử.i rủa của , hừ lạnh một tiếng phất tay áo : “Bây giờ ngươi hai lựa chọn, hoặc là cho thế nào để khống chế hoặc hấp thu viên châu , hoặc là giống như kẻ , ăn thịt từng chút một.”

 

Thiếu niên nhỏ tuổi sớm chuyện Ân Tuất ăn thịt , cho nên thấy lời chỉ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, chứ hề khiếp sợ. Sở Khanh Khanh và Hệ thống cuộc đối thoại đó của Ân Tuất và thiếu niên nhỏ tuổi xong lời thì đồng t.ử đột ngột co rút.

 

Ân Tuất... ăn thịt ?!

 

“Ta phi... Ngươi đừng tưởng ngốc, cho dù chuyện về Phong Linh Châu thì ngươi cũng vẫn sẽ ăn thịt thôi!” Thiếu niên nhỏ tuổi ngốc, lập tức thấu suy nghĩ của Ân Tuất, giơ tay liền thu hồi viên châu đang lơ lửng bên cạnh .

 

Ân Tuất ánh mắt nguy hiểm híp : “Ngươi ngược cũng thông minh... Không sai, quả thực chuẩn ăn thịt ngươi. Chỉ là nếu ngươi lời đem những gì cho , sẽ g.i.ế.c ngươi mới ăn. nếu ngươi lời , sẽ ăn sống ngươi!”

 

“Sao cảm giác một thời gian gặp, tên Ân Tuất càng biến thái hơn ?” Sở Khanh Khanh xong một tràng của Ân Tuất, nhịn nhíu mày phun tào với Hệ thống.

 

Hệ thống: 【Ta thấy càng biến thái hơn, mà là vẫn luôn biến thái như , chỉ là chúng mà thôi.】

 

Hệ thống xong liếc Ân Tuất, : 【Ta thậm chí còn nghi ngờ trái tim của những moi t.i.m đó khi nào cũng ăn mất .】

 

Sở Khanh Khanh xong suy đoán của Hệ thống trong lòng "lộp bộp" một tiếng, bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng còn đáng sợ hơn. Ba t.h.i t.h.ể đó là bởi vì t.h.i t.h.ể vẫn còn nên mới bọn họ phát hiện, Ân Tuất chỉ lấy trái tim của bọn họ.

 

nếu đó Ân Tuất còn chỉ ăn trái tim của bọn họ nữa, mà là...

 

Sở Khanh Khanh hít sâu một , chỉ cảm thấy một trận kinh hãi. Nếu thực sự là như , thì kể từ khi Ân Tuất xuất hiện, những mất tích xung quanh đây đều khả năng Ân Tuất... ăn thịt .

 

Hệ thống xong suy đoán của Sở Khanh Khanh cũng im lặng. Nếu thực sự là như , thì...

 

Bên Sở Khanh Khanh và Hệ thống càng nghĩ càng kinh hãi, còn bên thiếu niên vẫn chút do dự từ chối yêu cầu của Ân Tuất, thế là hai một nữa đ.á.n.h .

 

thiếu niên đang trọng thương rõ ràng là đối thủ của Ân Tuất, nhanh Ân Tuất vỗ một chưởng lên .

 

Chỉ "bịch" một tiếng, thiếu niên nhỏ tuổi ngã mạnh xuống đất, tay ôm n.g.ự.c, phun một ngụm m.á.u.

 

Thế nhưng cho dù là , thiếu niên vẫn ngậm c.h.ặ.t miệng, kiên quyết cho Ân Tuất bất kỳ thông tin nào về Phong Linh Châu.

 

Ân Tuất chọc tức đến mức sắc mặt vặn vẹo, giận quá hóa : “Được , đây là do ngươi tự chuốc lấy!”

 

Nói xong cũng nhắc tới công dụng của Phong Linh Châu nữa, giơ tay liền lao về phía thiếu niên đang ngã đất.

 

【Chúng nên giúp a, hình như đ.á.n.h Ân Tuất.】 Hệ thống cảnh tượng mắt, lo lắng lên tiếng.

 

Sở Khanh Khanh liếc thiếu niên , rõ ràng nghĩ như : “Đợi chút nữa.”

 

Hệ thống: 【Đợi chút nữa thì thực sự Ân Tuất đ.á.n.h c.h.ế.t ?】

 

Sở Khanh Khanh: “Đương nhiên là , ngươi mắt xem, trong đó cảm xúc gì là nhiều nhất?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-498-phat-hien.html.]

Hệ thống sửng sốt một chút, nhưng vẫn lời Sở Khanh Khanh, mắt thiếu niên nhỏ tuổi: 【Ừm... Hình như là phẫn nộ a.】

 

Sở Khanh Khanh: “Không sai, trong mắt một tia sợ hãi thấp thỏm nào, chỉ là sự tức giận. Điều chứng tỏ khả năng cao vẫn còn hậu chiêu, hơn nữa thể thể trực tiếp đ.á.n.h bại Ân Tuất.”

 

Quả nhiên, ngay lúc Ân Tuất sắp tới gần thiếu niên nhỏ tuổi, cả bỗng nhiên bay lên trung, Phong Linh Châu vốn thu cũng trong nháy mắt xuất hiện mặt .

 

Cậu lặp trò cũ giống như đó đ.á.n.h một đạo linh lực lên Phong Linh Châu.

 

Gần như trong nháy mắt Ân Tuất một nữa linh lực khuếch tán đ.á.n.h trúng, khóe miệng rỉ m.á.u, nhưng vì chuẩn từ , bay ngoài.

 

điều khiến ngờ tới là, những chuẩn , mà thiếu niên cũng chuẩn .

 

Chỉ thấy thiếu niên khi đ.á.n.h một đạo linh lực, bỗng nhiên phun một ngụm m.á.u tươi lên Phong Linh Châu. Giây tiếp theo viên châu đó trong nháy mắt bùng nổ ánh sáng vô cùng ch.ói mắt, linh lực khuếch tán từ trong đó cũng mạnh hơn đó bao nhiêu .

 

Linh lực đ.á.n.h lên Ân Tuất kịp né tránh, trong nháy mắt đ.á.n.h hộc một ngụm m.á.u tươi, cả bay ngoài, ngã mạnh lên tảng đá lúc , phát một tiếng "bịch".

 

khi ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch ôm n.g.ự.c phun thêm hai ngụm m.á.u tươi nữa, rõ ràng là trọng thương .

 

Còn thiếu niên thao túng Phong Linh Châu đ.á.n.h Ân Tuất trọng thương cũng vì linh lực rút cạn mà ngã mạnh xuống đất.

 

“Khụ khụ...”

 

Thiếu niên ho một ngụm m.á.u, ngẩng đầu về phía Ân Tuất tạm thời thể di chuyển ở đằng xa.

 

Cậu lau vết m.á.u khóe miệng, một tay chống xuống đất, dường như dậy. Thế nhưng chẳng còn chút sức lực nào, chỉ đành vô ích dựa trở , thở dốc vài cái.

 

Tình trạng của Ân Tuất cũng chẳng khá hơn thiếu niên là bao, thậm chí còn nghiêm trọng hơn. Hắn phun một ngụm m.á.u tươi lẫn lộn nội tạng vụn vỡ, đưa tay lấy viên Phong Linh Châu , tham lam hấp thu linh lực thỉnh thoảng tràn đó. Đồng thời năm ngón tay bấu c.h.ặ.t xuống đất, khó nhọc chống cơ thể lên, xoay bỏ chạy.

 

Thiếu niên nhỏ tuổi thấy cảnh khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn nhúm , lập tức dậy đuổi theo. Thế nhưng những lên , ngược còn phun thêm chút m.á.u.

 

Cậu hít sâu một , bỗng nhiên c.ắ.n răng hét về phía chếch phía : “Ngươi còn định xem đến bao giờ nữa, còn sẽ chạy mất đấy!”

 

Ân Tuất ở đằng xa lên chuẩn bỏ trốn thấy lời đồng t.ử đột ngột co rút, trong nháy mắt xoay gắt gao thiếu niên, phân biệt xem lời là thật giả.

 

Thế nhưng đợi phân biệt xong, liền thấy từ vị trí chếch phía bỗng nhiên bước một bóng dáng quen thuộc.

 

Ân Tuất trong khoảnh khắc thấy bóng dáng đó đột nhiên trừng lớn mắt, trong đó tràn ngập sự khó tin.

 

Bóng dáng đó chính là Sở Khanh Khanh.

 

Vốn dĩ Sở Khanh Khanh và Hệ thống đang trốn tảng đá suy nghĩ xem lúc nào thì nên ngoài. đợi bọn họ suy nghĩ xong, bất ngờ thấy câu của thiếu niên.

 

Một một hệ thống mặc dù khiếp sợ vì thiếu niên phát hiện bọn họ, nhưng vẫn bước .

 

“Ngươi!?” Ân Tuất gắt gao chằm chằm Sở Khanh Khanh, gần như nứt khóe mắt: “Sao thể là ngươi!”

 

Thiếu niên mặc dù dự đoán trong bóng tối quen với kẻ mắt, nhưng ngờ Ân Tuất phản ứng lớn như , lập tức chút tò mò về phía Sở Khanh Khanh.

 

Không thì thôi, một cái thiếu niên lập tức im lặng.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

 

Loading...