Trên hai chú mèo con cũng vết thương rõ ràng, nhưng trạng thái thì thể thấy, nếu mở tủ muộn thêm chút nữa, khả năng cao chúng sẽ ngạt c.h.ế.t bên trong.
“Trong mật thất vẫn còn mèo ?” Hoắc Tri Tiết thấy hai chú mèo con mà Sở Khanh Khanh và Sở Cẩm An mang thì chút kinh ngạc, vội vàng sai lấy chút nước tới.
Sức sống của hai chú mèo con mãnh liệt, khi đút vài ngụm nước thì nhanh hồi phục . Mặc dù vẫn nhắm mắt, nhưng đuôi và tai thỉnh thoảng động đậy.
Hai chú mèo con thoạt cũng chỉ tầm ba bốn tháng tuổi, một con là mèo mướp bình thường, một con là mèo mướp đen, trông đều xinh xắn.
“Tại mèo nhốt tầng hầm?” Hoắc Tri Tiết tò mò hai chú mèo con đang cuộn tròn .
Hắn còn tưởng hai tên súc sinh bắt mèo xong sẽ lập tức trút giận g.i.ế.c c.h.ế.t ngay chứ.
“Đó là mèo nhà .” Ngay lúc đang tò mò hai chú mèo con, đứa trẻ cứu rụt rè lên tiếng.
Tầm mắt của lập tức đổ dồn về phía nó.
Sở Khanh Khanh chỉ hai chú mèo con: “Chúng bắt tới cùng với ngươi ?”
Đứa trẻ gật đầu: “Nương trong nhà nuôi nổi nhiều mèo như , liền vứt chúng ngoài. Ta nỡ xa chúng, liền chạy ngoài tìm...”
Sở Khanh Khanh đến đây đại khái hiểu nó bắt cóc như thế nào . Quả nhiên ngay đó liền đứa trẻ kể lúc nó tìm thấy hai chú mèo con thì chúng nhét bao tải. Nó chạy tới đòi mèo, kết quả hai kẻ đ.á.n.h ngất, lúc tỉnh thì nhốt .
Có lẽ vì thấy Sở Khanh Khanh trạc tuổi , trông đáng yêu xinh xắn, tâm trạng căng thẳng của đứa trẻ thả lỏng một chút, nhỏ giọng hỏi Sở Khanh Khanh: “A nương sẽ tới đón chứ?”
Sở Khanh Khanh gật đầu an ủi nó: “Sẽ tới, nhanh sẽ tới thôi.” Dù Trịnh Thừa tướng cũng phái tìm .
Tâm trạng đứa trẻ lên trông thấy, tiếp tục hỏi: “Vậy a nương sẽ mang mèo con về chứ?”
Sở Khanh Khanh im lặng một lát, liếc hai chú mèo con vứt bỏ một , cảm thấy khả năng gần như bằng . Khoan đến chuyện đó vứt một , chỉ riêng việc đứa trẻ vì chạy ngoài đuổi theo mèo mới bắt cóc, nương của nó tuyệt đối sẽ cho hai chú mèo con về nhà. Không những mang về, chừng còn đổ hết trách nhiệm lên đầu bọn mèo.
Sở Khanh Khanh trả lời câu hỏi của nó, mà hỏi ngược : “Ngươi cảm thấy mang về ?”
Ánh mắt đứa trẻ ảm đạm , lắc đầu: “Ta cảm thấy sẽ , bởi vì a nương thích chúng.”
Sở Khanh Khanh thấy thầm nghĩ đứa trẻ cũng khá thông minh.
“Nếu cần chúng thì chúng sẽ , hai kẻ bắt nữa ?” Đứa trẻ căng thẳng hỏi.
Sở Khanh Khanh chỉ về phía An Vũ Đế đang chuyện với Vương Thừa tướng, Hoắc Tri Tiết và Đào đại nhân ở cách đó xa, lên tiếng: “Sẽ , kẻ cha bắt .”
Đứa trẻ thấy câu kẻ bắt thì hai mắt sáng rực lên, một lúc sự chú ý về phía mấy con mèo.
Nó mấy con mèo hoang rời xung quanh, hai chú mèo con đang cuộn tròn vẫn tỉnh , nghiêng đầu hỏi: “Sau chúng cũng sẽ giống như bọn chúng ?”
Sở Khanh Khanh liếc mấy con mèo hoang thoạt thấy thủ nhanh nhẹn mà nó chỉ, cảm thấy khả năng cũng nhỏ.
Hai chú mèo con quá nhỏ, mèo chăm sóc, nếu lang thang bên ngoài, chắc chắn vài ngày sẽ bắt nạt đến c.h.ế.t hoặc c.h.ế.t đói.
Sở Khanh Khanh nỡ cho nó sự thật tàn khốc , mà chỉ hai chú mèo con : “Hình như chúng sắp tỉnh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-490-ke-tong-pham.html.]
Đứa trẻ quả nhiên câu của Sở Khanh Khanh thu hút sự chú ý, còn tập trung câu hỏi nữa, mà đầu xem mèo con.
Còn Sở Khanh Khanh thì nhân lúc chuồn hậu viện, vỗ n.g.ự.c : “Trẻ con đúng là đáng sợ quá mất.”
Hệ thống: 【Người đáng yêu thế cơ mà.】
Sở Khanh Khanh: “Đáng yêu chỗ nào? Một đống câu hỏi hỏi đến mức đầu nổ tung luôn .” Nàng đưa hai tay ôm trán lắc lắc đầu, trông vẻ thực sự cảm thấy trẻ con đáng sợ.
Hài cốt hố sâu ở hậu viện vẫn dọn dẹp xong. Sở Khanh Khanh xổm bên cạnh một lúc bỗng nhiên : “Hệ thống, chỉ dựa hai bọn chúng thực sự thể đào cái hố sâu thế ?”
“Đại nhân! Bọn thuộc hạ bắt hai kẻ lén lút bên ngoài!”
Ngay lúc Sở Khanh Khanh nảy sinh nghi ngờ với cái hố sâu mắt, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một giọng . Sở Khanh Khanh tiền viện xem thử, phát hiện Kim Ngô Vệ canh giữ trong hẻm đang áp giải hai gã đàn ông tướng mạo gian xảo .
“Dựa mà các ngươi bắt bọn ! Bọn chỉ xem náo nhiệt một chút cũng ?”
“ , bọn chỉ xem náo nhiệt thôi! Dựa mà phân xanh đỏ đen trắng bắt bọn !”
“Các ngươi xem náo nhiệt tự các ngươi rõ nhất. Người xem náo nhiệt đều ở ngoài hẻm, còn các ngươi thì ? Các ngươi cứ nằng nặc đòi trèo tường , còn là xem náo nhiệt?” Kim Ngô Vệ bắt giữ hai kẻ hừ lạnh một tiếng, vạch trần lời dối của bọn chúng, đó báo cáo với Vương Thừa tướng: “Đại nhân, khi bọn thuộc hạ bắt hai kẻ , trong đám xem náo nhiệt bên ngoài nhận bọn chúng. Bọn họ hai kẻ dăm ba bữa chạy tới nhà , quan hệ với hai kẻ sống ở đây cực kỳ thiết.”
“Ồ?” Vương Thừa tướng lập tức híp mắt hai kẻ : “Các ngươi quan hệ với nhà ?”
Hai gã đàn ông tướng mạo gian xảo lập tức phủ nhận: “Bọn ngài đang gì, bọn căn bản quen hai nhà , thể quan hệ ?”
Vương Thừa tướng lạnh một tiếng: “Đã quen , các ngươi nhà hai ?”
Sắc mặt hai gã đàn ông gian xảo biến đổi, dường như còn gì đó, Vương Thừa tướng lạnh lùng lệnh: “Giải xuống!”
“Rõ!”
Sở Khanh Khanh thu hết chuyện trong mắt, hiểu cái hố sâu ở hậu viện từ mà . Hai thể đào sâu như , nhưng bốn thì chắc.
Thảo nào thể liên tiếp lừa gạt bắt cóc sát hại nhiều đứa trẻ như , hóa bọn chúng còn hai kẻ tòng phạm.
Nhớ tới mấy đứa trẻ sát hại tàn nhẫn , tâm trạng Sở Khanh Khanh trở nên chút nặng nề. Nàng im lặng một lát, xoay xem đứa trẻ duy nhất sống sót cứu từ mật thất . Thế nhưng đầu mới phát hiện đứa trẻ đó biến mất.
Sở Khanh Khanh sửng sốt, lên tiếng hỏi thị vệ bên cạnh.
Thị vệ: “Bẩm Công chúa điện hạ, đứa trẻ nãy Đào đại nhân sai đưa đến quan phủ . Nói là tìm thấy cha của nó, hiện tại đang đợi nó ở quan phủ.”
Đã ?
Sở Khanh Khanh khựng , ngờ đứa trẻ nhanh như .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Meo...”
Tiếng mèo kêu yếu ớt non nớt cắt ngang dòng suy nghĩ của Sở Khanh Khanh. Nàng theo tiếng kêu, liền thấy hai chú mèo con cũng giống như đứa trẻ , cứu từ trong mật thất.