Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 488: Siêu Độ

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:52:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm đứa trẻ mà bọn chúng g.i.ế.c đều là trẻ ăn xin ?” Trịnh Thừa tướng lên tiếng hỏi.

 

Sở Khanh Khanh: “Ít nhất đứa đầu tiên là , những đứa thể mà cũng thể . cho dù những đứa , thì tâm cảnh của bọn chúng khi g.i.ế.c bốn đứa trẻ phía khác so với lúc g.i.ế.c đứa trẻ đầu tiên .”

 

“Tại như ?” Trịnh Thừa tướng chút hiểu.

 

Sở Khanh Khanh: “Bởi vì lúc bọn chúng g.i.ế.c đứa trẻ đầu tiên là do vốn dĩ thù ghét đứa trẻ đó, g.i.ế.c nó xuất phát từ sự hận thù vặn vẹo trong lòng. bốn đứa thì khác, bốn đứa xuất phát từ sự hận thù, mà là xuất phát từ tâm lý giống hệt như lúc ngược sát những con vật .

 

“Nói một cách đơn giản là, g.i.ế.c đến những đứa , bọn chúng còn thỏa mãn với việc ngược sát động vật nữa. Và khi g.i.ế.c c.h.ế.t đồng loại đầu tiên, bọn chúng thể kiểm soát bản nữa .”

 

Nếu hôm nay hai kẻ bắt bé Mễ Mễ , thì chuyện lẽ còn lâu nữa mới phát hiện, và đến lúc đó lượng trẻ em hại chắc chắn sẽ chỉ dừng ở con năm.

 

bằng cầm thú!” Trịnh Thừa tướng xong tức giận mắng thêm một câu. Vương Thừa tướng thì tiến lên đá cho mỗi đứa một cước: “Loại , đáng lăng trì tùng xẻo!”

 

Hai kẻ đá cũng dám phản kháng, ngay cả run rẩy một chút cũng sợ Sở Khanh Khanh dùng phi tiêu xuyên thủng thêm bộ phận nào đó cơ thể.

 

Rất nhanh, hai kẻ khai bộ ngọn nguồn sự việc sát hại năm đứa trẻ.

 

Sự thật gần như giống hệt với suy đoán của Sở Khanh Khanh.

 

Trong năm đứa trẻ, một đứa là trẻ ăn xin, bốn đứa còn là do hai kẻ bắt cóc đến.

 

Đứa trẻ ăn xin lớn nhất là năm tuổi, hai kẻ sát hại đầu tiên. Còn bốn đứa trẻ bắt cóc thì hai đứa ba tuổi, hai đứa hai tuổi, đều là con cái của những gia đình sống quanh Kinh thành.

 

“Mất tích nhiều trẻ em như , quan phủ điều tra ?” Kể từ khi một câu lúc , An Vũ Đế vẫn luôn im lặng quan sát chuyện, lúc bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt rơi Trịnh Thừa tướng, Vương Thừa tướng và Ngụy Thiện Hữu.

 

Ba thấy biểu cảm của An Vũ Đế liền chuyện chẳng lành.

 

“Chuyện ... chắc là điều tra, chỉ là thông thường những vụ trẻ em mất tích thế phần lớn đều do bọn buôn , cho nên thể quan phủ vẫn luôn điều tra theo hướng đó, thành tìm kiếm muộn một chút...” Vương Thừa tướng lau mồ hôi lạnh trán, lên tiếng giải thích.

 

An Vũ Đế: “Đứa trẻ sớm nhất c.h.ế.t hai năm , ngay cả đứa cuối cùng... cũng là chuyện của năm tháng . Khanh với Trẫm đây là muộn một chút ?”

 

Lần Vương Thừa tướng, Trịnh Thừa tướng và Ngụy Thiện Hữu đều im lặng, chuyện rõ ràng là muộn một chút.

 

là những thần t.ử của Trẫm, ăn lộc vua mà giải quyết nỗi lo cho vua. Trên thể giúp Trẫm an bang trị quốc, thể giải quyết nỗi khổ của bá tánh. Ngồi ăn bám, uổng phí lộc vua, Trẫm cần các khanh để gì!

 

“Hai năm trời, bốn đứa trẻ, hung thủ ở ngay trong Kinh thành, thậm chí vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, ngừng gây án.” An Vũ Đế lượt qua mấy vị đại thần mặt tại đó, trong mắt tràn ngập sự thất vọng: “Kinh thành còn như , ở những nơi Trẫm , rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện thế đang ngừng xảy ?”

 

Không từ lúc nào, trong và ngoài phòng đều quỳ rạp xuống đất. Xung quanh ngoại trừ tiếng mèo kêu thì còn bất kỳ âm thanh nào khác.

 

Mọi quỳ đất đều cúi gằm mặt, duy chỉ hai kẻ cả đầy m.á.u đang dùng ánh mắt kinh ngạc An Vũ Đế, trong mắt dần hiện lên sự kinh hoàng thể diễn tả bằng lời.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Ban đầu bọn chúng hiểu rõ lời của An Vũ Đế, nhưng đến lúc thì thể hiểu, mắt chính là Hoàng thượng!

 

Hai kẻ chỉ cảm thấy một trận choáng váng, trong đầu chỉ còn hai chữ, đó là "xong ".

 

cho dù xong thì cũng thể xong ngay bây giờ , bởi vì An Vũ Đế dời tầm mắt sang bọn chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-488-sieu-do.html.]

 

Một lúc , hai kẻ quỳ đất, khai rõ ràng bộ chi tiết về việc bắt cóc mấy đứa trẻ năm xưa.

 

Còn Trịnh Thừa tướng, Vương Thừa tướng, Ngụy Thiện Hữu cùng với Hoắc Tri Tiết và Đào đại nhân thì vô cùng cẩn thận lắng lời khai của hai kẻ , ghi nhớ rõ ràng từng chi tiết một.

 

nếu ghi nhớ rõ ràng, bọn họ sẽ chung kết cục với những kẻ uổng phí lộc vua, ăn bám . Bọn họ chỉ xử lý chuyện , chứ ngàn vạn xử lý cùng.

 

Sau khi khai xong, hai kẻ bệt xuống đất, tinh thần hoảng hốt. Ngay lúc bọn chúng tưởng rằng cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm, thì Sở Khanh Khanh - vẫn luôn xổm bên ngoài trêu mèo - một nữa xuất hiện mặt bọn chúng.

 

Bởi vì chính tay Sở Khanh Khanh đ.â.m thủng ba cái tai, hai kẻ thậm chí còn sợ nàng hơn cả sợ An Vũ Đế, thấy nàng cứ như thấy quỷ .

 

Sở Khanh Khanh chẳng thèm quan tâm bọn chúng sợ , nàng chỉ hỏi: “Các ngươi đem t.h.i t.h.ể của bọn chúng ?”

 

Đây là chuyện mà đều vô cùng quan tâm. Nghe thấy lời của Sở Khanh Khanh, tất cả lập tức dừng việc ghi chép trong tay, đồng loạt về phía hai kẻ .

 

“Một, một phần chôn núi, phần còn ... ở hậu viện.”

 

Một lúc , ở vị trí hậu viện, đành lòng những bộ hài cốt chôn vùi bao lâu hố sâu.

 

Theo lời hai kẻ kể , phần mà bọn chúng chôn ở hậu viện đều là những thứ qua xử lý.

 

Và cái gọi là xử lý, chính là lóc sạch bộ thịt những con vật đó, xương cốt khi lóc xong thì bọn chúng chôn ở đây.

 

“Lóc hết thịt xong, xương cốt... thì chôn ở hậu viện. Còn những chỗ, những chỗ khó lóc, hoặc là đầu linh tinh, chúng đều chôn núi.”

 

“Vậy mấy đứa trẻ thì ? Mấy đứa trẻ các ngươi cũng...” Trịnh Thừa tướng hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng hỏi.

 

“Không, trẻ con thì đương nhiên chúng !” Hai kẻ Trịnh Thừa tướng hỏi vội vàng lắc đầu: “Trẻ con chúng đều chôn thẳng núi, từng động !”

 

“Núi nào, ở ?” Ngụy Thiện Hữu mặt xương cốt hố, lạnh lùng hỏi hai kẻ .

 

Hai kẻ lập tức rõ vị trí.

 

Một lát , Ngụy Thiện Hữu nhận sự cho phép của An Vũ Đế, rời khỏi con hẻm lên xe ngựa chạy về phía Hoàng thành, chuẩn dẫn binh lên núi xem thể tìm thấy những di hài .

 

Những khúc xương hố sâu đương nhiên cũng thể cứ để mặc ở đây. Vương Thừa tướng liền cùng Ngụy Thiện Hữu rời , đó dẫn , bắt đầu xử lý những thi cốt .

 

Sở Khanh Khanh lập tức bảo Vương Thừa tướng xử lý những hài cốt , mà nhắm mắt bên miệng hố một khắc đồng hồ mới gật đầu: “Được .”

 

Hệ thống vẫn luôn vai Sở Khanh Khanh, im lặng quan sát chuyện một lời. Cho đến khi thấy câu của Sở Khanh Khanh, nó mới tò mò hỏi: 【Cô gì thế?】

 

Sở Khanh Khanh: “Siêu độ.”

 

Hệ thống: 【... Hóa cô còn cả kỹ năng nữa ?】

 

Sở Khanh Khanh cúi đầu tay , trong giọng mang theo một tia bi mẫn mà chính nàng cũng nhận : “Vốn dĩ là , nhưng ngay lúc nãy, thấy hài cốt của bọn chúng, hình như đột nhiên .”

 

 

Loading...