Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 486: Dạy Dỗ

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:52:13
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh nắng ngoài trời chiếu phòng, nhưng Sở Khanh Khanh cảm nhận chút ấm áp nào, nàng tin phán đoán của , nhưng đầu tiên hy vọng phán đoán của là sai.

 

Sở Khanh Khanh im lặng một lúc trong lòng: 【Thống t.ử, nhầm ?】

 

Hệ thống sớm im lặng câu của Sở Khanh Khanh, một lúc lâu nó mới lắc đầu: 【Cô nhầm , đúng là trẻ con, hơn nữa tuổi chắc lớn.】

 

Cuộc đối thoại giữa Sở Khanh Khanh và hệ thống khiến cảm thấy lạnh sống lưng, ngoài động vật , họ còn ở đây… g.i.ế.c ?!

 

Hơn nữa còn là trẻ con?

 

Mọi căn phòng âm u đáng sợ mắt, và những con d.a.o dính m.á.u bàn, dám tưởng tượng đứa trẻ họ tay độc ác lúc đó tuyệt vọng đến mức nào.

 

Sở Khanh Khanh im lặng một lúc, đột nhiên về phía một cái bàn, cái bàn đó.

 

Mọi thấy cũng theo, cúi đầu cái bàn đó.

 

“Cái bàn màu đỏ ?” Vương Thừa tướng cái bàn màu đỏ sẫm so với những cái bàn khác, nhíu mày lên tiếng.

 

“Màu đỏ… thì lớp sơn chút đều.” Tào đại nhân cũng tới, kỹ nhíu mày .

 

“Không sơn, là m.á.u.”

 

Một câu của Hoắc Tri Tiết khiến đồng loạt cứng đờ, ông trầm giọng cái bàn màu đỏ sẫm, khàn giọng : “Cái bàn m.á.u nhuộm đỏ.”

 

“Bị m.á.u nhuộm đỏ?!” Vương Thừa tướng kinh ngạc trợn mắt: “Cái thể nào, nếu là m.á.u nhuộm đỏ, thì cần bao nhiêu m.á.u mới nhuộm đỏ một cái bàn chứ!”

 

Tào đại nhân cũng : “Vậy họ g.i.ế.c bao nhiêu ch.ó mèo …”

 

“Không ch.ó mèo, cái bàn c.h.ế.t đều là trẻ con.” Tào đại nhân dứt lời, Sở Khanh Khanh đột nhiên lên tiếng.

 

Nàng đưa tay và chân so với cái bàn, bình tĩnh những lời khiến đều chút thể chấp nhận : “Khoảng chừng là trẻ con bốn năm tuổi, ít nhất ba đứa trở lên.”

 

Lời của Sở Khanh Khanh khiến rét mà run, bất giác về phía cái bàn gỗ màu đỏ trông vẻ bình thường đó.

 

Nếu Hoắc Tri Tiết và Sở Khanh Khanh , thì họ chắc chắn sẽ nghĩ rằng đây là một cái bàn m.á.u tươi nhuộm đỏ, liên tiếp mấy đứa trẻ c.h.ế.t đó.

 

“Bọn chúng dám!” Trịnh Thừa tướng tức giận đến mức cổ tay cũng run lên.

 

Hoắc Tri Tiết: “Nhìn màu sắc của cái bàn , những vết m.á.u đó chắc là để trong mấy tháng gần đây.”

 

Nói cách khác, hai tên cặn bã bên ngoài mấy tháng mới g.i.ế.c một đứa trẻ cái bàn , cũng thể là một.

 

Sở Khanh Khanh nhắm mắt cảm nhận một lúc, đó chỉ cái bàn màu đỏ sẫm đó : “Năm đứa, trẻ con.”

 

Nói xong đến một cái bàn khác : “Mèo, nhiều.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-486-day-do.html.]

Trong phòng tổng cộng bốn cái bàn, khi Sở Khanh Khanh xong hai cái , ánh mắt càng lúc càng trầm xuống.

 

“Chó, cũng nhiều.” Sở Khanh Khanh chỉ một trong hai cái còn .

 

“Vậy cái cuối cùng…” Vợ chồng Trịnh Thừa tướng vốn lên tiếng hít sâu một , chút run rẩy .

 

Sở Khanh Khanh: “Chim, và các loài động vật khác.”

 

“Bọn chúng rốt cuộc g.i.ế.c bao nhiêu…” Tào đại nhân cuối cùng cảnh tượng mắt, sắc mặt trắng bệch, lẩm bẩm.

 

“Bọn chúng điên …” Vương Thừa tướng thể tin cái bàn mắt, khó thể tưởng tượng đời méo mó biến thái như .

 

Ngụy Thiện Hữu vốn im lặng gì, mà trực tiếp ngoài, xách đàn ông và phụ nữ đang đất bầy mèo cào xé m.á.u me, ngừng kêu la t.h.ả.m thiết ném xuống đất.

 

“Các ngươi gì ở đây?” An Vũ Đế vốn lặng lẽ quan sát tất cả, khi thấy hai , ánh mắt vốn dừng bốn cái bàn từ từ chuyển sang họ, một lúc lâu mới biểu cảm lên tiếng.

 

Hai đau đớn, nhưng may là ý thức vẫn còn tỉnh táo, họ thấy bộ dạng của mấy liền nhận những thể là đến tìm mèo, lập tức quyết định giữ bí mật đến cùng, thể tiết lộ nửa lời, nhưng ngay khi họ chuẩn bịa một lời dối, một con d.a.o sáng loáng kề cổ hai , chỉ thiếu một chút nữa là thể cắt đứt cổ họng họ.

 

Ám vệ vốn luôn theo bảo vệ Sở Khanh Khanh, An Vũ Đế mấy lúc xuất hiện ngoài cửa, chút do dự rút d.a.o kề cổ hai , dọa cho hai trợn mắt, suýt nữa ngất tại chỗ.

 

Sở Khanh Khanh: “Nếu các ngươi ngất , sẽ bảo cắt thịt của các ngươi từng miếng một, cho đến khi các ngươi tỉnh mới thôi.”

 

Con d.a.o dài kề cổ đủ đáng sợ , ngờ lời của Sở Khanh Khanh còn đáng sợ hơn.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Hai xong lập tức dám giấu giếm, hít sâu một , kể chuyện họ ngược đãi g.i.ế.c ch.ó mèo và các loài động vật khác trong phòng .

 

Đương nhiên, họ hề nhắc đến chuyện bốn đứa trẻ, chỉ đơn giản họ từng g.i.ế.c mấy con ch.ó mèo ở đây.

 

Sở Khanh Khanh lời dối của họ, khóe miệng khẽ nhếch, vạch trần họ, mà : “Tại ngược đãi chúng?”

 

Có lẽ là ngờ hỏi câu là một đứa trẻ trông chừng năm sáu tuổi, hai sững sờ một lúc, dường như do dự nên mở miệng .

 

Sở Khanh Khanh nghiêng đầu: “Không nhớ ? Người sẽ xẻo thịt các ngươi cho đến khi các ngươi tỉnh chính là đó.”

 

Lúc Sở Khanh Khanh uy h.i.ế.p hai , hai đang mềm nhũn con d.a.o dài kề cổ, quan tâm là ai, nên những lời đó là do Sở Khanh Khanh , bây giờ sự thật, lập tức sợ đến run lên.

 

Sở Khanh Khanh hài lòng phản ứng của hai , lúc mới : “Bây giờ suy nghĩ xong nên trả lời câu hỏi của ?”

 

“Có, !” Hai Sở Khanh Khanh chính là xẻo thịt uy h.i.ế.p họ, vội vàng gật đầu tỏ ý sẽ , nhưng dù họ vẫn mang theo sự coi thường và khinh bỉ đối với phận trẻ con của Sở Khanh Khanh, tin một đứa trẻ mấy tuổi như nàng thể hiểu gì, mấy câu đó cũng chỉ là từng lớn qua mà thôi, thế là mở miệng dối:

 

“Chúng cũng vô cớ g.i.ế.c chúng, là chúng tấn công chúng , chúng đang đường, lũ súc sinh hiểu đến… a a a a!”

 

Lời là do đàn ông , nhưng thấy mở miệng hết một câu, một ám khí từ lúc nào xuất hiện trong tay Sở Khanh Khanh bay , lập tức xuyên qua tai đàn ông, cắt ngang lời của đàn ông, đó “bịch” một tiếng cắm cánh cửa lưng đàn ông.

 

Người đàn ông ôm lấy tai rách toạc ngừng chảy m.á.u của , kinh hãi hét lên, phụ nữ bên cạnh thì sợ đến mức lập tức mềm nhũn đất, cũng hét lên theo.

 

 

Loading...