“Đi tìm bây giờ?” Vợ chồng Trịnh Thừa tướng lời của Sở Khanh Khanh, trái tim vốn buông xuống một nữa thắt , ánh mắt đầy lo lắng.
Kinh thành lớn như , vị trí chính xác, tìm đến bao giờ mới tìm .
Sở Khanh Khanh: “Ta ở .”
…
Cùng lúc đó, trong một con hẻm hẻo lánh ở kinh thành, một phụ nữ trẻ tuổi một tay cầm gậy, một tay xách một cái túi vải gai, mặt mày khó coi về phía cuối hẻm.
Ngũ quan của nàng đoan trang, mày thanh mắt tú, vốn thể coi là xinh , nhưng mắt trái và môi hai vết cào rớm m.á.u.
Cộng thêm vẻ mặt âm trầm tức giận lúc , phá hỏng vẻ đó, ngược khiến nàng trông hung tợn đáng sợ, như ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Bước chân của nàng nặng, dường như mỗi bước đều đang trút giận, dùng chân giẫm đạp lên thứ gì đó, và đúng lúc , cái túi nàng xách trong tay bỗng nhiên động đậy, như thể vật sống đang giãy giụa bên trong, tiếp đó bên trong phát tiếng mèo kêu kinh hãi.
Tiếng mèo kêu dường như chạm dây thần kinh nhạy cảm của phụ nữ, chỉ thấy nàng đột nhiên dừng bước, tiếp đó mặt mày hung tợn ném cây gậy trong tay , giơ tay lên đ.á.n.h mạnh cái túi vải gai đựng vật sống trong tay , đ.á.n.h cho thứ bên trong túi kêu lên kinh hãi.
Thứ bên trong túi là một con mèo nhỏ, vì đó cũng kêu t.h.ả.m như , lúc giọng của nó đặc biệt khàn, tiếng kêu cũng dần trở nên yếu ớt.
Người phụ nữ vỗ túi ngày càng mạnh, đến cuối cùng nàng như hả giận, hung hăng ném cái túi bức tường bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi : “Lũ súc sinh các ngươi, chạm các ngươi là phúc của các ngươi, kết quả các ngươi điều mà cào ?!”
Vẻ mặt nàng càng lúc càng hung tợn, quái dị vài tiếng nhặt cây gậy ném lên, đó âm u : “Ngươi kêu ? Sao kêu nữa? Chẳng lẽ là kêu nổi nữa?”
Con mèo nhỏ trong túi lên tiếng nữa, cũng bất kỳ động tác nào, phụ nữ dường như cảm thấy nhàm chán, nở một nụ khinh miệt : “Không lẽ c.h.ế.t chứ? Vậy thì chán quá, còn đặc biệt mang ngươi về để trút giận, nếu ngươi c.h.ế.t thì chẳng bắt ngươi về công cốc ? Còn con mèo c.h.ế.t tiệt cào thành thế . con mèo c.h.ế.t tiệt đó đ.á.n.h mấy gậy, chắc chắn sống nổi , nếu nó chạy nhanh, chắc chắn sẽ mang nó về lột da rút gân nấu ăn.”
Có lẽ là hiểu lời của phụ nữ, con mèo nhỏ trong túi run lên một cái.
Người phụ nữ bắt chính xác động tác của nó, lập tức càng rạng rỡ hơn: “Sợ ? Hahahaha sợ cũng vô dụng, ngươi sợ chỉ khiến càng vui vẻ, càng hưng phấn hơn thôi.”
Nụ mặt phụ nữ là giả, nàng thật sự vui vẻ từ tận đáy lòng: “Thực cũng g.i.ế.c các ngươi, nhưng ai bảo các ngươi xui xẻo gặp hôm nay, các ngươi rõ ràng hôm nay tâm trạng , hôm nay tức giận, vẫn để thấy? Vậy để thấy , thì hãy vui vẻ hãy .”
Người phụ nữ xong những lời , tâm trạng rõ ràng vui vẻ hơn nhiều, vẻ mặt cũng hơn một chút so với , nàng xách đồ trong hẻm một lúc, đó gõ cửa một căn nhà ở cuối hẻm.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Cửa sân gõ lâu, bên trong tiếng bước chân, tiếp đó cửa sân mở , một đàn ông ngũ quan đoan chính, văn nhã xuất hiện mặt phụ nữ.
Người đàn ông một câu “về ”, thấy vết cào mặt phụ nữ, sững sờ một lúc, nhíu mày : “Sao ? Mặt em thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-483-bi-bat-di.html.]
Nhắc đến vết thương mặt, cơn giận của phụ nữ bùng lên, nàng nghiến răng giơ cái túi vải trong tay lên, âm u : “Còn là lũ súc sinh cào.”
Người đàn ông , khuôn mặt vốn văn nhã cũng trở nên đáng sợ: “Anh lũ súc sinh đáng c.h.ế.t mà.”
Người phụ nữ: “ là đáng c.h.ế.t.”
Người đàn ông: “Sao em đợi cùng ngoài hãy bắt, hoặc là về tìm , vết thương chắc lâu lắm mới lành, nhưng mà…” đàn ông cây gậy trong tay nàng , nhíu mày : “Em cầm gậy, mà con mèo đó vẫn cào em thành thế ?”
“Làm em con súc sinh đó lợi hại như !” Người phụ nữ chút tức giận: “Những con mèo gặp đây con nào mà sợ chúng c.h.ế.t khiếp, một gậy xuống còn dám chạy, ngay cả mấy con nhỏ cũng dám phản kháng, nhưng ai ngờ con mèo đó hoang dã như , đ.á.n.h mà vẫn thể nhảy lên cào em! Anh xem vết thương mặt em, tóc và quần áo của em, đều là nó cào!”
Nữ nhân nghiến răng nghiến lợi cho nam nhân xem vết thương , tiếp đó hung hăng ném cái túi trong tay xuống đất: “Con đ.á.n.h mấy gậy, gãy chân , cứ nôn m.á.u, tuy chạy , nhưng chắc chắn cũng sống lâu, còn con … luôn con che chở phía , đ.á.n.h trúng nhiều, chỉ là lúc về đường tức quá ném mấy cái, chắc c.h.ế.t .”
Người đàn ông chậc chậc hai tiếng, cúi nhặt cái túi đất lên: “Chỉ là lũ súc sinh, mà tình cảm.” Hắn nhấc cái túi trong tay lên, cảm nhận thứ bên trong run lên một cái: “Vẫn còn sống.”
Người phụ nữ một tiếng: “Sống là , em vẫn hả giận, mấy ngày nay tâm trạng cũng ? Vừa hai chúng cùng .”
Người đàn ông cũng : “Được thôi.”
Hai , tiếp đó xách túi trong nhà.
Người đàn ông: “Nghe em , con mèo cào em giống mèo hoang nhỉ, chỉ mèo hoang ai nuôi mới hung dữ như .”
Người phụ nữ nhíu mày: “Không thể nào, em bắt chúng nó từ tường sân, giữa đường mới nó chạy cào, thể là mèo hoang? Hơn nữa hai con đều sạch sẽ, là nuôi.”
Người đàn ông chút hiếu kỳ, nhướng mày : “Chậc, mèo nuôi mà hung dữ như ? Chẳng lẽ là nuôi để bắt chuột?”
Người phụ nữ lắc đầu: “Chắc , em thấy phủ đó rộng lớn, là nhà giàu…”
Người đàn ông đến bốn chữ “nhà giàu” thì nhíu mày: “Lúc em bắt mèo ai thấy chứ?”
Người phụ nữ: “Em ngốc, đương nhiên là thấy.”
Người đàn ông mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng tiếp đó vẫn : “Em nhớ kỹ xem, nơi em bắt mèo là nơi nào?”
Người phụ nữ nhíu mày: “Em cũng nhớ rõ lắm, em ít khi đến đó, hôm nay chỉ là tâm trạng mới nghĩ đến đó dạo, kết quả vài vòng thì đến đó, hình như, hình như đây khác , là phủ của quan viên nào đó.”