Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 216: Chó Cắn Chó
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:45:44
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý lão phu nhân đ.á.n.h một gậy , dọa Lý Phi Vũ sợ tới mức cả cứng đờ, may mà quan sai ở đó cản Lý lão phu nhân , nếu đầu Lý Phi Vũ phỏng chừng nở hoa .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lý lão phu nhân chọc điên, dùng gậy chỉ thẳng mũi Lý Phi Vũ, bao nhiêu lời khó đều mắng hết, khiến tất cả mặt ở đó đều kinh ngạc đến ngây .
Sở Khanh Khanh cũng khiếp sợ kém: 【Tên Lý Phi Vũ c.h.ử.i thành cháu trai luôn .】
Hệ thống hắc hắc hai tiếng: 【Cô thật đùa, vốn dĩ là cháu trai mà~】
An Vũ Đế: “…”
Quần thần: “…”
Mặc dù quan sai ở đó, nhưng Lý lão phu nhân cũng bỏ cuộc, vẫn cầm gậy vẻ đ.á.n.h, dọa con trai và con dâu bà hoảng hốt ngăn cản: “Nương, thể đ.á.n.h a! Người chỉ một đứa cháu trai thôi! Đánh c.h.ế.t sẽ cháu trai bồng a!”
Lý lão phu nhân: “Ta đứa cháu trai thì gì khác biệt ?! Có nó thậm chí còn bằng ! Không thì ít cũng ai trộm đồ của !!!”
Lý lão phu nhân tức giận đến mức ngừng run rẩy: “Ta, thà đem đống đồ của hồi môn cho con gái lúc xuất giá còn hơn! Cũng đến mức để nó trộm bán, tiêu xài ở cái loại chỗ đó!”
Tôn thị xong lời nháy mắt vui: “Bây giờ mới nhớ tới con gái bà, sớm gì ? Muộn !”
Lý Phi Vũ ở một bên thấy cha và quan sai giúp che chắn, Lý lão thái thái căn bản đ.á.n.h , khỏi c.ắ.n răng :
“Bà dựa cái gì mà đ.á.n.h ! Bà tính là cái thá gì! Đống trang sức vàng bạc đó rõ ràng là của ! Ta lấy đồ của chính chẳng lẽ còn bà đồng ý ! Đều tại bà báo quan, nếu cũng sẽ bắt, bà mau bảo bọn họ thả , cho bọn họ trộm đồ, đống đồ đó vốn dĩ chính là của !”
Lý Phi Vũ dứt lời, Lý lão phu nhân lập tức cảm thấy choáng váng: “Mày, mày… Đống đồ đó từ khi nào thành của mày ! Đó rõ ràng đều là của lão bà t.ử ! Không nửa điểm quan hệ với mày!”
Lý Phi Vũ nở nụ đầy trào phúng: “Sao thể quan hệ với ! Bà bao nhiêu là sẽ cho đống đồ đó của bà , nếu bà , đống đồ đó là của ! Bà đòi , cửa cũng ! Nếu là đồ của thì cho dù tiêu xài thế nào bà cũng quản !”
“Mày, mày!” Lý lão phu nhân tức giận đến mức gần như hộc m.á.u, vạn ngờ tới đứa cháu trai luôn yêu thương thể loại lời với .
Bà đúng là mù mắt a!!!
Sự tình đến nước Lý Phi Vũ cũng sợ nữa, bày bộ dáng lợn c.h.ế.t sợ nước sôi: “Dù bây giờ tiền cũng tiêu hết , bà cũng thể gì , ngoan ngoãn bảo quan sai thả , sẽ vẫn là cháu trai của bà, dưỡng lão tống chung cho bà, nếu mụ già c.h.ế.t tiệt nhà bà cô độc đến già!”
“Khốn kiếp! Mày cái gì đó!” Con trai của Lý lão phu nhân cũng chọc cho choáng váng, mãi đến khi Lý Phi Vũ câu mới hồn , giơ tay tát một cái mặt Lý Phi Vũ.
Cái tát dùng sức nhỏ, đ.á.n.h cho nửa khuôn mặt của Lý Phi Vũ nháy mắt sưng vù lên, khiến Tôn thị đau lòng thôi, một phen đẩy con trai Lý lão phu nhân : “Ông gì mà đ.á.n.h con trai !”
Lý lão phu nhân câu của Lý Phi Vũ chọc tức đến mức nên lời, nửa ngày mới run rẩy chỉ Lý Phi Vũ : “Ta, cho dù cô độc đến già, c.h.ế.t ở đường cũng sẽ để mày sống yên ! Từ hôm nay trở coi như đứa cháu trai ! Ta cho dù c.h.ế.t cũng tống mày đại lao!”
“Bà điên ! Nó chính là cháu trai bà!” Tôn thị lời của Lý lão phu nhân, hai mắt nháy mắt trừng lớn, vẻ mặt khó tin Lý lão phu nhân.
“Ha ha, đứa cháu trai cần thì còn tác dụng gì ? Ta từ bây giờ trở nó cháu trai nữa, tống nó tù!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-216-cho-can-cho.html.]
“Không ! Bà thể tống nó đó, đúng… thể! Đống đồ đó của bà rõ ràng cho Phi Vũ , nếu cho thì chính là của nó, nó lấy thì tính là trộm! Không sai, sai!” Tôn thị xong những lời liền đầu về phía quan sai: “Quan gia, quan gia chúng kiện nữa! Đống đồ đó là của chính chúng , trộm!”
“Không ! Đồ đó chính là nó trộm, quan gia ngài mau mang nó !” Lý lão phu nhân cầm gậy hung hăng đập xuống đất, khí thế hung hăng về phía Tôn thị: “Cô đồ đó là của nó thì chính là của nó ? Cô chứng cứ gì ?”
“…” Tôn thị xong lời sắc mặt lập tức trắng bệch.
Lý lão phu nhân: “Lúc báo quan mang theo tất cả chứng cứ , bây giờ cô cái gì? Cô chẳng cái gì cả!”
Lý Phi Vũ xong lời cũng hoảng hốt, vội vàng kêu Tôn thị cứu , thấy Tôn thị lên tiếng tức giận mở miệng mắng to Lý lão phu nhân, chọc tức Lý lão phu nhân đến mức ngạnh sinh sinh phun một ngụm m.á.u.
Lần cho con trai Lý lão phu nhân sợ hãi, nháy mắt cũng nên thế nào, lập tức qua đỡ Lý lão phu nhân, hoảng hốt bảo xem náo nhiệt bên ngoài tìm đại phu tới.
Quan sai thấy thế cũng nhíu mày, sợ lão thái thái xảy chuyện nên cũng vội , mãi đến khi đại phu tới, xác định Lý lão phu nhân mới : “Người mang .”
“Không , thể !” Tôn thị còn giãy giụa nắm lấy tay con trai , quan sai hất .
Lý lão phu nhân một màn lạnh : “Cô sốt ruột cùng nó như , chẳng lẽ cô cũng trộm đồ của ?”
“Bà bậy! trộm đồ của bà khi nào!” Tôn thị chọc tức suýt ngất , nhưng bàn tay vươn nắm lấy Lý Phi Vũ cứng đờ giữa trung, một lát mất tự nhiên thu về.
Lý Phi Vũ khó tin một màn : “Nương, nương cứu con a!”
Tôn thị trầm mặc mặt , biểu tình của Lý Phi Vũ, nhưng tiếng gọi nương vẫn đành lòng, vì thế liền mở miệng cho nhất định sẽ cứu .
mà còn đợi ả mở miệng Lý Phi Vũ thế nhưng nghiến răng nghiến lợi mắng ả, mà từ ngữ dùng thế nhưng khó y như lúc mắng Lý lão phu nhân !
Tôn thị khó tin đầu Lý Phi Vũ, phảng phất dám tin những lời , con trai ả thế nhưng đang… mắng ả?
“Con tiện nhân nhà bà cái gì mà ! Còn mau cứu ngoài! Bà mà cứu thì bà cứ chờ cùng mụ già c.h.ế.t tiệt cô độc đến già !”
“Lý Phi Vũ!!! Mày cái gì đó?!” Tôn thị khàn giọng hét lớn lên, tiến lên một cái tát liền đ.á.n.h mặt Lý Phi Vũ.
Sở Khanh Khanh khuôn mặt sưng vù của Lý Phi Vũ, nhịn tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm: 【Thống t.ử mau , mặt của Lý Phế Vật sưng thành hình đối xứng trục luôn !】
Chỉ thấy cái tát của Tôn thị đ.á.n.h vặn lệch với cái tát của con trai Lý lão phu nhân, đ.á.n.h nửa bên mặt còn , cho nên liếc mắt một cái là thể thấy bộ khuôn mặt của Lý Phi Vũ đều sưng vù lên.
Hệ thống cũng nở nụ , một một hệ thống cực kỳ vui vẻ.
Ngoài An Vũ Đế và một đám đại thần cũng đồng dạng xem đến thần thanh khí sảng, tâm thư sướng.
Hả giận, phi thường hả giận!
Tôn thị trong hình ảnh khi đ.á.n.h xong cái tát liền lời giống hệt Lý lão phu nhân, đồng thời còn thêm một câu: “Chúng tao sẽ cô độc đến già, tao sẽ cùng cha mày sinh thêm một đứa con trai nữa! Còn mày thì cứ tự ở trong tù chờ c.h.ế.t !”