Phương đại nhân đang nhíu mày suy nghĩ chuyện gì đang xảy : “…”
Không chứ, tự dưng đến ông gì!
Ông bây giờ còn quan hệ gì với tên bất hiếu đó nữa !
Có thể đừng là cháu ngoại của ông , tên bất hiếu đó tên, cứ gọi thẳng là tên bất hiếu !
Các quan đại thần ý của Phương đại nhân, lập tức lắc đầu, mấy chữ “cháu ngoại của Phương đại nhân” hiệu quả hơn nhiều so với việc thẳng là tên bất hiếu!
Phương đại nhân: “…”
Sở Khanh Khanh xong đầu đuôi câu chuyện cũng cảm thấy chút kỳ lạ, khỏi hỏi Hệ thống: 【Thống t.ử, ngươi chuyện là ? Mấy già thật sự bắt cóc ?】
Mọi đang vắt óc suy nghĩ chuyện là , câu hỏi của Sở Khanh Khanh, mắt lập tức sáng lên.
Bọn họ suýt nữa quên mất tiểu công chúa và Hệ thống! Bọn họ chuyện gì đang xảy , nhưng Hệ thống chắc chắn !
Biết còn băng nhóm buôn đó đang ở nữa!
Mọi vô cùng kích động, lập tức dỏng tai lên, chuẩn xem rốt cuộc là chuyện gì.
Hệ thống đang vá cho chương trình của , câu hỏi của Sở Khanh Khanh liền mở miệng : 【Đương nhiên là , đây là kinh thành, băng nhóm tội phạm nào dám ngang nhiên đây buôn ? Hơn nữa còn là cha của các đại thần trong triều, trừ khi là sống kiên nhẫn nữa, đến đây tìm c.h.ế.t.】
【Kinh thành đông mắt nhiều, hơn nữa nhà của các quan lớn ngoài chắc chắn đều tay sai, hầu theo, băng nhóm tội phạm đó căn bản cơ hội tay, sáng bắt cóc xong chiều tìm đến tận cửa bắt hết .】
Hệ thống xong, đều cảm thấy lý, đúng là như , già và trẻ em khác , trẻ em tâm trí còn non nớt, thường bọn buôn lừa một cái là theo, hơn nữa đa trẻ em còn thích tự lén lút chạy ngoài chơi, bên cạnh lớn nào, điều mới tạo cơ hội cho bọn buôn .
già thì khác, chỉ tâm trí trưởng thành, mà còn vì tuổi tác lớn, kinh nghiệm phong phú, từng trải nhiều, thể ngay đối phương ý đồ gì, nên dễ lừa.
Còn của Đào đại nhân và cha của Lỗ đại nhân thì càng cần , ngoài việc dễ lừa, mỗi ngoài bên cạnh chắc chắn đều nhiều bảo vệ an cho họ.
Cho nên họ bọn buôn bắt cóc ở kinh thành, đây quả thực là chuyện hoang đường, thể nào xảy .
Mọi nghĩ thông điểm liền âm thầm gật đầu, nhưng một lát nhíu mày, nếu bắt cóc, tại tự dưng cùng lúc mất tích?
Sở Khanh Khanh xong lời của Hệ thống cũng gật đầu: 【Nếu bắt cóc, là chuyện gì ? Tự dưng đột nhiên mất tích?】
Hệ thống chậc một tiếng: 【Mất tích cái gì, rõ ràng là bỏ trốn cùng !】
Sở Khanh Khanh: 【…】
Sở Khanh Khanh: 【…?】
Ngươi nữa, bỏ trốn cái gì?!
Phản ứng của cũng khá hơn Sở Khanh Khanh là bao, câu đều ngây , một lúc còn tưởng ảo giác nhầm, nếu chuyện ly kỳ như !
Đặc biệt là Đào đại nhân và Lỗ đại nhân, đều vẻ mặt như sét đ.á.n.h, đầy mặt thể tin nổi.
Hệ thống: 【Tư bôn, bôn!】
Hệ thống sợ nàng rõ, còn đặc biệt nhấn mạnh một .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Sở Khanh Khanh kinh ngạc một lúc lâu mới từ từ : 【…Là cái tư bôn mà đang nghĩ đến ?】
Hệ thống: 【Chẳng lẽ còn tư bôn khác? Lén lút cùng vạn ngựa phi nước đại? Viết tắt là tư bôn?】
Sở Khanh Khanh: 【…】
Mọi : “…”
Sở Khanh Khanh hít sâu một : 【Vậy của Đào đại nhân và cha của Lỗ đại nhân…】
Hệ thống: 【Cùng bỏ trốn .】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-182-nguoi-noi-lai-lan-nua-bo-tron-gi-co.html.]
Đào đại nhân: “…”
Lỗ đại nhân: “…”
Hai suýt nữa trực tiếp ngất .
Các quan đại thần cũng ngờ sự thật là như , vốn tưởng là bọn buôn bắt cóc, kết quả là hai họ cùng bỏ trốn!
Mẹ của Đào đại nhân… và cha của Lỗ đại nhân!
Cũng quá sốc !
An Vũ Đế cũng sự thật cho chấn động một lúc lâu mới hồn, Đào đại nhân và Lỗ đại nhân với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
băng nhóm buôn thì đó là tin , còn những chuyện khác…
An Vũ Đế suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng gì, vì ông nhớ cha của Đào đại nhân mấy năm qua đời vì bệnh, của Lỗ đại nhân cũng mấy năm qua đời vì tuổi già, cho nên… bây giờ của Đào đại nhân và cha của Lỗ đại nhân đều đang độc .
Nếu độc , yêu đương cũng gì sai cả?
rõ ràng Đào đại nhân và Lỗ đại nhân nghĩ như , hai mặt mày méo xệch, chỉ bây giờ tìm cha về, bắt hai họ mau ch.óng chia tay!
Hệ thống chậc một tiếng: 【Mẹ của Đào đại nhân và cha của Lỗ đại nhân ở bên từ nửa năm , hai đều hài lòng về đối phương, cảm thấy sống chung với cũng tệ, ít nhất bạn đồng hành, để cuộc sống còn nhàm chán vô vị.】
【 hai cũng con trai của họ chắc chắn sẽ đồng ý cho họ ở bên , nên lãng phí lời , mà trực tiếp hành động, nửa tháng cùng bỏ trốn!】
Sở Khanh Khanh ngờ sự thật của vụ án buôn là một cuộc tình hoàng hôn bỏ trốn!
Tình hoàng hôn?
Mọi khi tiếng lòng của Sở Khanh Khanh đều chú ý đến từ mới , trong lòng niệm một cảm thấy phù hợp với tình hình của Đào đại nhân và cha Lỗ đại nhân.
Đào đại nhân: “…”
Lỗ đại nhân: “…”
Sở Khanh Khanh cảm thán một lúc về cuộc tình hoàng hôn của hai , : 【Vậy hai già mất tích là ?】
Hệ thống: 【Hai họ cùng du lịch .】
Sở Khanh Khanh: 【…】
Mọi : “…”
Hả?
Cùng du lịch ?
Hệ thống: 【Nói thế , hai già nhà cũng là tình hoàng hôn ở bên , hơn nữa con cái cũng đều đồng ý , chỉ là vẫn luôn ngoài, nên ngoài chuyện , còn về chuyến du lịch , hai gia đình cũng giải thích thế nào, nên cứ là cũng cha , để chặn họng những tò mò xung quanh.】
【Gia đinh mà Đào đại nhân cử chính là lừa như , còn tưởng con cái nhà bất hiếu, cha mất tích cũng báo quan, thực là vì vốn mất tích.】
Không chỉ mất tích, mà còn du lịch nữa!
Mọi xong lời của Hệ thống, cuối cùng cũng hiểu rốt cuộc là chuyện gì, chẳng trách lúc Đào đại nhân họ cảm thấy kỳ lạ, thì là !
Họ con cái thể bất hiếu như , cha mất tích cũng báo quan, hóa là mất tích!
Đào đại nhân cũng quá đáng tin cậy ! Sao còn truyền tin giả nữa!
Đào đại nhân: “…”
Đào đại nhân gây một chuyện hiểu lầm lớn, mặt lập tức đỏ bừng, nhưng cũng thể trách ông , ông cũng đó là tin giả mà!